NIỆM THƯ - 2

Cập nhật lúc: 2026-05-08 14:39:39
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thế, ngày hai nhà Bùi – Tiêu cùng lúc nghênh .

 

Nàng hạ nhuyễn cốt tán chén của .

 

Đưa lên kiệu hoa của Bùi phủ.

 

Còn thì đường đường chính chính bước cửa Tiêu gia.

 

Trước khi hôn mê, vẫn còn cảm nhận ánh mắt nàng , khi cố gắng mở mắt nhưng bất lực, thương hại, khinh miệt.

 

“Nói thật, thật hiểu nổi mấy nữ nhân cổ đại các ngươi, vì cứ thích tranh giành như , trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện tìm một nam nhân để gả.”

 

“Thấy trong lòng mà còn hổ dán , tranh nam nhân đến phát điên ? thôi, so đo với ngươi, ai bảo ngươi chính là tàn dư của thời đại chứ?”

 

Nàng dậy, vỗ vỗ lên mặt , rộng lượng phẩy tay:

 

“Không chỉ là xuất giá thôi ? Ngươi chỉ là thứ nữ, thể gả danh môn thế gia như Bùi gia, coi như là thù lao hôm nay tác thành cho và Tiêu lang song túc song phi. Không cần cảm tạ !”

 

Trong khoảnh khắc cuối cùng khi hôn mê, chỉ thấy bóng lưng nàng mặc bộ giá y vốn thuộc về , tung tăng rời .

 

Đến khi mở mắt nữa, là lúc Bùi Ngôn vén khăn hỉ, ánh mắt từ vui mừng chuyển thành kinh ngạc.

 

4

 

Chuyện ầm ĩ đến cực điểm.

 

Vốn là một hôn sự song hỷ lâm môn, mà tân nương lên nhầm kiệu hoa.

 

Đến khi giải thích biện bạch, thì chuyện thể cứu vãn nữa.

 

Cũng như Bùi Ngôn :

 

“Diệu Yên là đích nữ, dựa hãm hại ngươi để khiến chính gả cho một tên cử nhân nghèo? Niệm Thư, trong chuyện , lợi nhất là ngươi.”

 

Phụ và đích mẫu suýt nữa dùng gia pháp với .

 

Đích mẫu hận đến cực điểm, tát hai cái, giận dữ mắng:

 

“Đồ tiện nhân! Ngươi dám hại con gái đến mức !”

 

Bùi Ngôn , sắc mặt nhạt.

 

Hắn vẫn thoát khỏi cú sốc mơ hồ vì cưới nhầm yêu.

 

Là Ngu Diệu Yên theo Tiêu Tu Kiểm về mặt, chặn chuyện , nàng chột lè lưỡi:

 

“Đã sai thì cứ sai luôn ! Nàng cũng chắc là cố ý mà.”

 

Mà khi Bùi Ngôn thấy nàng , liền thất thố bật dậy, chỉ nàng tiếp tục :

 

“Bùi Ngôn ca ca, sẽ coi như trưởng, chúng vẫn là một nhà thiết!”

 

Bùi Ngôn cứng họng, ngày đêm nhớ mong, sắc mặt trắng bệch như giấy, nhưng cuối cùng chỉ thể :

 

“Được.”

 

Còn thể gì nữa?

 

Gạo nấu thành cơm .

 

Còn thể thế nào ?

 

Trong phòng, chỉ vì mấy câu của Ngu Diệu Yên mà trở nên rộn ràng tiếng .

 

Chỉ … gương mặt sưng đỏ, gượng gạo chen trong đám đông, lạc lõng đến hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/niem-thu-bprg/2.html.]

 

Trong lúc mơ hồ, thấy Bùi Ngôn và Tiêu Tu Kiểm đều liếc một cái.

 

Dường như chút đành lòng, gì đó, nhưng tiếng gọi của Ngu Diệu Yên kéo .

 

Một bất đắc dĩ , gắp thức ăn cho nàng .

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Một si mê ngắm dung nhan của nàng .

 

Ngu Diệu Yên thản nhiên hưởng thụ, bên cạnh , đung đưa đôi chân, :

 

“Ngươi thật ngốc, chút chuyện cũng giải thích rõ , còn vô duyên vô cớ chịu hai cái tát.”

 

Nàng rốt cuộc vẫn chút chột , dù cũng là nàng gánh tội, chịu đòn.

 

nhanh, nàng thấy áy náy nữa, bởi vì:

 

“Ta và Tiêu lang là lưỡng tình tương duyệt, phu quân cũng bù cho ngươi , chúng coi như hòa! Không, ngươi chỉ là thứ nữ mà gả cho đích t.ử Bùi phủ, vẫn là ngươi lời đấy! Vậy nên nợ ngươi nữa!”

 

Thật sự là hòa ?

 

Vậy tại Bùi phu nhân suốt bốn năm, chịu đủ ánh mắt khinh miệt và lời châm chọc?

 

Bọn họ đều , là … là lòng tham đáy, cướp hôn sự của đích .

 

Bọn họ , tất cả những điều đều là nợ nàng .

 

Phu quân của đối với trăm bề lạnh nhạt, thương xót nàng sống nghèo khổ, giúp đỡ tên cử nhân từng bước thăng tiến quan trường, còn đối với chỉ là sự bất đắc dĩ và chán chường:

 

“Niệm Thư, nếu lúc đó ngươi hồ đồ, thì Diệu Yên đáng lẽ là thê t.ử của . Nàng vì ngươi mà gả nhà một tên cử nhân nghèo, khi nào từng chịu khổ như ? Ta chẳng qua chỉ giúp nàng một chút thôi, ngươi cần gì so đo từng li từng tí?”

 

Cũng giống như khi nha gọi về, e rằng chuyện chẳng lành, từng lời bôi nhọ của Ngu Diệu Yên và Tiêu Tu Kiểm, cũng chỉ lạnh nhạt :

 

“Thủ đoạn của nữ nhân hậu trạch, cần quản nàng .”

 

5

 

Hắn là một ôn hòa.

 

Bốn năm gả cho , tuy đối với oán trách, nhận định chuyện là do gây , nhưng rốt cuộc cũng bạc đãi , chỉ là trong lòng mà thôi.

 

Cho nên, bất luận cố gắng thế nào, tròn bổn phận của một thê t.ử , vẫn luôn nhàn nhạt như .

 

Không ai , chúng thành bốn năm, mà đầu viên phòng năm thứ ba.

 

Khoảng thời gian đó, triều lời lẽ kịch liệt, đắc tội với chính địch.

 

Bị b.ắ.n một mũi tên độc, là chắn .

 

Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên mặt , ánh mắt kinh ngạc, đầu tiên hoảng loạn gọi như :

 

“Niệm Thư!”

 

Mọi đều , Bùi đại nhân là si tình sâu đậm.

 

Ngày đó, ôm trúng tên, phát điên mà cầu y hỏi t.h.u.ố.c, thậm chí còn cầu đến mặt trưởng công chúa.

 

Phải , vốn là bất hòa nhất với trưởng công chúa.

 

Bởi trưởng công chúa nuôi nam sủng, lập nữ binh, can thiệp triều chính.

 

xưa nay cổ hủ, tuân quy thủ lễ, thẳng thắn can gián.

 

Bảo cúi đầu, quỳ trưởng công chúa—

 

Loading...