“Đã là thê t.ử của con , thì hầu hạ !”
Điều khiến Ngu Diệu Yên khổ sở vô cùng.
Nàng vốn nuông chiều quen , mấy nhịn mà buông tay , lóc ầm lên mặt Tiêu Tu Kiểm.
Nàng tưởng rằng Tiêu Tu Kiểm sẽ về phía , nhưng nam nhân mà nàng cho là yêu đến tận xương tủy —
Khi thấy lão phụ nhân lóc mắng là đứa con bất hiếu, do dự.
Hắn chột nàng :
“Diệu Yên, mẫu dù cũng là trưởng bối, nàng hãy nhường nhịn bà một chút . Huống chi con dâu, vốn dĩ hiếu thuận với bà mẫu.”
Cảnh tượng , giống hệt như khi xưa từng bảo nhường nhịn Ngu Diệu Yên.
Chỉ là khi đó, Ngu Diệu Yên là bảo vệ, đắc ý dương dương.
Còn bây giờ, nàng trở thành chịu khổ.
Cho nên Ngu Diệu Yên hối hận .
Nàng từng nhận , cái gọi là tình yêu chân chính mà nàng bất chấp tất cả để theo đuổi, hèn kém đến .
Mà , nàng tráo đổi, trở thành phu nhân Thượng thư phong quang vô hạn, xuân phong đắc ý.
Vốn dĩ, tất cả những điều đó thuộc về nàng !
đáng tiếc, chuyện thể cứu vãn.
Nàng chỉ thể cầu xin Bùi Ngôn:
“Bùi ca ca, chẳng lẽ thật sự nhẫn tâm hành hạ đến mức ?”
Bùi Ngôn cúi đầu, rốt cuộc vẫn im lặng.
11
Hắn với Ngu Diệu Yên: “Đây là cuối cùng.”
“Coi như là Niệm Thư trả cho nàng, từ nay về , chúng thanh toán sòng phẳng.”
Hắn nghĩ sẵn , giúp xong , sẽ cùng sống trọn một đời, còn cãi vã ầm ĩ nữa.
Cho nên khi một nữa lấy cớ bệnh nặng để ngăn , chỉ cảm thấy vô lý.
Phải , tất cả những gì đều là vì , mà còn nhỏ nhen ghen tị với chính của .
Đương nhiên, chúng tránh khỏi một trận cãi vã lớn.
Bùi Ngôn phất tay áo bỏ , còn cũng giữ .
Thậm chí đến ngày dốc sức giúp Ngu Diệu Yên cầu cáo mệnh, khoảnh khắc nha hoảng loạn chạy đến báo tin c.h.ế.t—
Hắn vẫn cho rằng, đó chỉ là thủ đoạn tranh sủng của mà thôi.
Cho nên những lời của Ngu Diệu Yên và Tiêu Tu Kiểm, cũng chỉ nhàn nhạt :
“Thủ đoạn của nữ nhân hậu trạch, cần quản nàng .”
12
Hắn tự cho rằng rõ bản chất của : ích kỷ, ghen, thủ đoạn vụng về còn dối liên thiên.
So với sự lương thiện tươi sáng của Diệu Yên, quả thật đáng nhắc tới.
thắng ở chỗ… đối với một lòng si tình.
Dù khi mũi tên độc b.ắ.n về phía .
Những kẻ đồng liêu xưng gọi với đều tránh né kịp.
Ngay cả Ngu Diệu Yên, gọi là “Bùi ca ca” thiết vô cùng, cũng lùi xa.
Chỉ vị thê t.ử mà ngày thường để mắt, liều kéo một cái.
Máu tươi nhuộm đỏ mắt , nhuộm thẳng tim.
“Đại nhân! Nô tỳ từng câu đều là thật, hãy xem phu nhân một ! Coi như là… gặp phu nhân cuối!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/niem-thu-bprg/5.html.]
Giọng nha vẫn còn vang lên.
Xung quanh, đám nhạo:
“Lại là cái cớ lên nổi mặt bàn như .”
“Nữ nhân hậu trạch chỉ ghen tuông đố kỵ, nhưng nếu là Ngu Niệm Thư thì cũng chẳng lạ. Một thứ nữ, ngay cả chuyện tráo đổi hôn sự hèn hạ như cũng , còn gì đến thể diện?”
“Nàng e là tính sai , Bùi đại nhân xưa nay công chính vô tư, thể vì nàng giả bệnh giả đau mà bỏ ? Đâu mê hoặc.”
Bọn họ như , nhưng mí mắt Bùi Ngôn giật một cái.
Cuối cùng vẫn khép tờ cáo mệnh, thậm chí còn kịp trao cho Ngu Diệu Yên, ánh mắt ngỡ ngàng của :
“Nội t.ử thể khỏe, tại hạ thất lễ, xin phép cáo từ .”
Coi như là mê hoặc .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Coi như là nhận thua .
Dù nàng ích kỷ, ghen, thủ đoạn vụng về còn dối liên thiên.
Hắn cũng thừa nhận, trong lòng , rốt cuộc thật sự yêu nữ t.ử như .
Cho nên đường về phủ, càng lúc càng nhanh.
Thậm chí còn mang theo chút háo hức.
Hắn nghĩ sẵn .
Đợi về đến nơi, sẽ giả vờ tức giận, vạch trần trò giả vờ của nàng, nàng hoảng loạn đến phát , ôm nàng lòng.
Sẽ với nàng thật , rằng buông bỏ tình cũ với Diệu Yên, trong lòng chỉ còn một nàng mà thôi.
Chẳng nàng chỉ ghen tị vì Diệu Yên một tờ cáo mệnh ?
Sau cũng sẽ cầu cho nàng một cái.
Cho nên nàng cần ghen tị Diệu Yên nữa, cũng cần giả bệnh để khiến thương xót nữa.
Bởi vì thật sự sẽ đau lòng.
Mà nàng yêu như …
Sao nỡ để đau lòng chứ?
Hắn bước Bùi phủ, thấy dải lụa trắng mới treo.
Khóe môi còn mang ý , trong lòng nghĩ nàng giả vờ vẻ giống hơn .
Hắn bước qua cái ao nơi chúng từng cùng cho cá ăn, cá trong ao đói đến mức ủ rũ còn sức sống.
Hắn khỏi nhíu mày.
Dù giận dỗi , cũng nên trút giận lên cá chứ.
Hắn bước đến viện của .
Nơi đó còn mà ngày đêm nhớ mong chờ nữa.
Cũng còn ai nhào lòng oán trách:
“Sao giờ mới đến?”
Cho nên cũng cần những lời dỗ dành chuẩn sẵn.
Bởi vì ở đó… là một mảnh tiếng .
Nha dẫn một bước xông , đó tiếng t.h.ả.m thiết vang lên:
“Phu nhân… phu nhân mất !”
Bịch… tờ cáo mệnh nắm trong tay rơi xuống đất.
Dính đầy bùn đất.