Niên Đại 70 Có Không Gian: Quân Nhân Thô Kệch Nuông Chiều Tiểu Tri Thức - Chương 156: Nguyên nữ chủ là một nhân tài
Cập nhật lúc: 2026-01-15 19:03:27
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng chí công an, đường đến đây quyết định hối cải , thú nhận với đồng chí.”
Bạch Thu Vũ đến giác ngộ như , khiến Phan Thành Khánh cũng chút .
Tuy đúng là yêu cầu đối phương thú nhận, nhưng vấn đề là, những đến đây mấy ai sẽ thật sự thú nhận ngay từ đầu?
Thường thì đều chống cự đến cùng, vùng vẫy đến giây phút cuối cùng, thấy quan tài mới nhỏ lệ.
Loại theo lẽ thường như Bạch Thu Vũ, thật sự là mấy năm cũng gặp một .
cảnh tượng so với , cảm giác quen thuộc quả thực ập đến.
Phan Thành Khánh một đầu đầy dấu hỏi, thầm nghĩ:
Mộng Vân Thường
Cô gái đầu óc chút vấn đề ?
Bình thường ở trong làng loạn đến c.h.ế.t, hết chuyện , đó lớn chuyện, đến đồn cảnh sát thì thú nhận…
Sao , nghiện tù ?
Anh chút kỳ lạ mà quan sát Bạch Thu Vũ một chút, hiệu cho đồng chí công an bên cạnh ghi chép bắt đầu ghi , đó mới hỏi: “Chúng dựa tố cáo của xã viên đại đội thôn Lợi Nghiệp, cô ở trong làng đ.â.m thương chân ngựa, xua đuổi con ngựa đang phát điên, cố ý mưu sát một thanh niên trí thức khác cùng xuống nông thôn, chuyện , cô gì ?”
Nguyên chủ Bạch Thu Vũ lúc c.ắ.n răng, như thể đấu tranh tâm lý lớn, hít một thật sâu, : “Đồng chí công an, thừa nhận cơ thể của đúng là hành động như , nhưng đây là ý của . —”
Phan Thành Khánh đến đây thì , “Cô như , còn là ý của cô ? Cô đừng giở trò mê tín dị đoan với , chuyện ma nhập gì đó chúng công an tin !”
Ngực của nguyên chủ Bạch Thu Vũ phập phồng mấy cái, lớn tiếng : “ mê tín dị đoan, , … bệnh đa nhân cách!”
(Chú thích: Bệnh nhân đa nhân cách sớm nhất video và tài liệu ghi xuất hiện năm 1952, video ghi quá trình phân liệt nhân cách của đó năm 1956.)
“Cô đa nhân cách?” Phan Thành Khánh và đồng nghiệp , đều chút khó xử.
Họ đúng là về căn bệnh , nhưng một nơi nhỏ bé như thị trấn Lượng Châu, bệnh viện thị trấn khoa tâm thần, dù giám định, cũng điều kiện.
Nguyên chủ Bạch Thu Vũ dường như sớm đoán điều , vẻ mặt thành khẩn : “ nhân cách khác của nhiều chuyện , nhưng tất cả những điều do , sẵn sàng vạch trần hành vi xa của cô , chỉ hy vọng các đồng chí thể cho một cơ hội, để giám định tâm thần.”
Thực đường đến đây, nguyên chủ Bạch Thu Vũ chuẩn liều một phen.
Đối với cô, kẻ thù lớn nhất của cô, chính là “linh hồn lang thang” đột nhiên chiếm đoạt quyền kiểm soát cơ thể cô mấy ngày khi cô xuống nông thôn.
thời đại , nếu cô ma nhập, những ai tin, mà còn phê bình là tư tưởng lạc hậu.
Thay vì để cho linh hồn lang thang chiếm đoạt cơ thể cô khắp nơi điều ác, chiếm đoạt cơ thể cô, mỗi thương còn để cô gánh tội dọn dẹp mớ hỗn độn, cô thà cứ thừa nhận đa nhân cách.
Dù trong cơ thể cô đúng là hai nhân cách, dù bác sĩ đến, e rằng cũng thể phát hiện cô dối!
Như , cô nhân lúc còn thể kiểm soát cơ thể , bẩn danh tiếng của nhân cách , để công an cảm thấy chỉ cần nhân cách xuất hiện, sẽ những việc phạm pháp.
Như , sẽ cả đồn cảnh sát giúp cô nghĩ cách, trấn áp linh hồn trong cơ thể cô.
Nguyên chủ Bạch Thu Vũ cũng liều , thầm nghĩ, dù đồn cảnh sát và bệnh viện cũng nghĩ cách, cô cũng thể khiến cho linh hồn lang thang đó yên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-70-co-khong-gian-quan-nhan-tho-kech-nuong-chieu-tieu-tri-thuc/chuong-156-nguyen-nu-chu-la-mot-nhan-tai.html.]
Dù linh hồn lang thang đó chiếm đoạt cơ thể cô cũng là để sống ở nhân gian, nếu ngày nào cũng ở trong bệnh viện tâm thần, việc đối phương nhập cô cũng trở nên vô nghĩa, lâu dần, cô tin đối phương !
Phan Thành Khánh thấy Bạch Thu Vũ như , nhất thời cũng quyết định , bèn : “Cô cứ khai báo những gì cô , khai báo triệu chứng đa nhân cách của cô, cụ thể thể giám định tâm thần , còn báo cáo lên hỏi ý kiến.”
Nguyên chủ Bạch Thu Vũ vì bôi nhọ “nữ quỷ” Bạch Thu Vũ nhập , tự nhiên gì để giấu giếm, một mạch hết những việc đối phương , từ việc cố tình kích động con ngựa điên để mưu hại Vu Tĩnh Thù, đến việc chui nhà tranh với Hàn Tĩnh Bằng, thậm chí còn một đặc điểm riêng tư cơ thể của Hàn Tĩnh Bằng.
Cô chi tiết như , tự nhiên lập tức xác nhận chuyện quan hệ nam nữ bừa bãi.
Bên phía Hàn Tĩnh Bằng dù chối cãi cũng thể.
Bây giờ hai ở trong làng, kết hôn là thể trốn tránh tội , tội danh xác nhận, là lao động cải tạo mấy năm.
Hàn Tĩnh Bằng thể nào ngờ Bạch Thu Vũ thật sự dám công khai thừa nhận chuyện , nhưng bằng chứng thể phản bác lời của Bạch Thu Vũ, chỉ thể thành thật khai báo chuyện của và Bạch Thu Vũ.
Đợi chuyện truyền về thôn Lợi Nghiệp, hai ngày trôi qua.
Lúc Vu Tĩnh Thù đến nhà bên cạnh đưa cơm cho mấy Hoắc Tuần, Hầu T.ử và mấy khác kể lời của Phan Thành Khánh.
“Cô thật sự đa nhân cách?” Vu Tĩnh Thù cầm bình nước nhỏ của uống nước ép mâm xôi, vẻ mặt chút bất ngờ.
Biểu hiện của Bạch Thu Vũ quả thực xác nhận suy đoán của cô, nhưng điều Vu Tĩnh Thù cảm thấy kỳ lạ là, khi xuyên hai quen nhiều năm như , cô bao giờ nhận Bạch Thu Vũ mắc bệnh .
Chẳng lẽ là do môi trường ở nông thôn quá gian khổ, kích thích nhân cách thứ hai của cô ?
“Cô như , hơn nữa còn đầu đuôi, gì mà lúc cơ thể cô khỏe, nhân cách hiền lành mới xuất hiện, lúc cơ thể khỏe mạnh, nhân cách xa sẽ chiếm ưu thế…”
Hầu T.ử đến đây thì chậc một tiếng, “Dù thấy cũng khá là vớ vẩn, nhưng lý do thật sự hợp lý hợp pháp, cũng thể đồng ý! Nên cuối cùng lão Phan vẫn báo cáo lên thành phố, xin cử một bác sĩ khoa tâm thần đến, giám định cho Bạch Thu Vũ.”
Lúc Phương Tiểu Đàn ở bên cạnh vui bĩu môi, “Vậy nếu giám định cô thật sự đa nhân cách, chẳng lẽ thả cô hại ?”
Vu Tĩnh Thù lập tức : “Sao thể chứ, dù ở trong tù, còn bệnh viện tâm thần ? Loại bệnh tâm thần sẽ hại , đương nhiên quản lý cẩn thận, xác định khỏi bệnh mới thể quyết định thả , đúng , Hoắc đại ca?”
Hoắc Tuần gật đầu, an ủi: “Không cần lo lắng, cô sẽ cơ hội làng hại nữa.”
Bạch Thu Vũ những chuyện khác, Hoắc Tuần sẽ xen , nhưng cô nên, tuyệt đối nên, nảy sinh ý định hại A Thù.
Hoắc Tuần dám nghĩ đến ngày hôm đó ở bên cạnh A Thù, lỡ như Lâm Phượng Hữu và Lâm Phượng Cần giữ con ngựa điên đó, A Thù sẽ .
Chuyện như , tuyệt đối xảy thứ hai.
Vì hôm nay đến nhà máy vật liệu xây dựng ở thị trấn lấy gạch, tiện đường đến tìm Phan Thành Khánh, dặn dò đối phương, lỡ như Bạch Thu Vũ thật sự phán là bệnh nhân tâm thần, thì hãy đưa cô đến bệnh viện tâm thần ở các thành phố khác, để cô bao giờ cơ hội trở thôn Lợi Nghiệp.
Dù dạo gần đây A Thù ở làng, điều tra một thứ, gần đây bất cứ lúc nào cũng thể vì manh mối mới mà bận rộn, lo chuyện riêng của .
Những hại A Thù, xử lý .
Vu Tĩnh Thù Hoắc Tuần nghĩ nhiều như , định gì đó, ngẩng đầu lên thấy Lâm Phượng Quân dẫn theo Đại Hoàng ở trong vườn rau của nhà lão Tiết đang tìm gì.
Ngay đó liền thấy Lâm Phượng Quân hét lên: “Anh Sáu Tiết, mau qua đây xem, trong vườn nhà các thỏ!”