Niên Đại 70 Có Không Gian: Quân Nhân Thô Kệch Nuông Chiều Tiểu Tri Thức - Chương 415: Tưởng Vô Tình, Thực Ra Lại Cố Ý Nhất

Cập nhật lúc: 2026-01-15 19:11:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người nước ngoài tên là Lance Martin, là một Pháp, do gia tộc cũng chút danh tiếng ở địa phương nên tên đệm khá dài...

 

Tuy nhiên ở những khu vực hiểu văn hóa châu Âu, ông sẽ nhắc đến những điều .

 

Công việc của Lance chút liên quan đến ngoại giao, nhưng bản ông là nhà ngoại giao, mà là thành viên của đoàn khảo sát.

 

Sau khi cải cách mở cửa, trong nước cử đoàn khảo sát nước ngoài học hỏi kinh nghiệm kinh doanh, nước ngoài cũng cử đoàn khảo sát sang đây, xem xét những nơi nào trong nước thích hợp để đầu tư.

 

Bản Lance đầu tư, chỉ cung cấp tài liệu cho các doanh nghiệp nhà nước và một thương nhân giàu của Pháp để họ tự lựa chọn.

 

Sở dĩ ông cử sang đây, một trong những lý do là bản ông tiếng Trung.

 

Nội dung cuộc trò chuyện của nhóm Phương Tiểu Đàn, ông thể hiểu, vì cũng đặc biệt tò mò.

 

Lance ở Trung Quốc thời gian ngắn, chút hiểu về mô hình kinh doanh ở đây.

 

Trước ngày hôm nay, ông từng thấy doanh nghiệp tư nhân nào ở đây chịu chi mạnh tay như .

Mộng Vân Thường

 

Ngay cả doanh nghiệp nhà nước, thực cũng ít khi cử nhiều như sang Pháp công tác một lúc, nơi ở càng là khách sạn năm đắt đỏ Shangri-La.

 

Điều khiến ông khỏi bắt đầu tò mò, mấy phụ nữ trẻ rốt cuộc việc ở doanh nghiệp tư nhân nào, và "Tổng giám đốc Vu", "A Thù" mà họ nhắc đến rốt cuộc là nhân vật như thế nào.

 

Tuy nhiên ông là một đàn ông trung niên, đột nhiên sán gần đám phụ nữ trẻ , khó tránh khỏi vẻ ý .

 

Nghĩ đến đây, Lance rũ tờ báo, quyết định tạm thời lẳng lặng quan sát, mạo phiền họ.

 

...

 

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh an .

 

Vu Tĩnh Thù xe đưa đón của khách sạn, xem giờ, quyết định đợi nhóm Phương Tiểu Đàn đến khách sạn cùng ăn sáng.

 

"Cảm ơn."

 

Vu Tĩnh Thù nhân viên phục vụ chuyển hành lý phòng suite, đưa cho một ít tiền boa, mới khóa cửa, mở vali, bắt đầu phối quần áo chuẩn mặc trong mấy ngày tới.

 

Đã biến công ty thành doanh nghiệp liên doanh trung ngoại, đồng thời vẫn giữ quyền kinh doanh, Vu Tĩnh Thù cũng để nhà đầu tư tương lai chỉ mỗi một công dụng là " chờ thu tiền".

 

Cô hy vọng đối phương ít nhất là một nhân vật chút ảnh hưởng ở Pháp, thể quảng bá công ty của cô ở mức độ nhất định.

 

Vu Tĩnh Thù ngân nga hát, lấy một chiếc váy liền bằng da vai vuông do Claude Montana thiết kế, phối với một đôi giày cao gót da bóng cảm giác kim loại.

 

Sau đó, cô lấy từ hộp trang sức một chiếc lắc tay kim cương Cartier kiểu dáng đơn giản, cầm lên so với bộ quần áo quan sát một hồi lâu, mới : "Bộ chắc vấn đề gì... nên phối với bông tai và túi xách nào nhỉ?"

 

Vu Tĩnh Thù để tâm đến việc phối đồ như , mục đích đương nhiên là "diễm áp" siêu mẫu sàn diễn, mà là nổi bật giữa đám khán giả khán đài.

 

Trước khi xuyên , Vu Tĩnh Thù tuy là tỷ phú bảng xếp hạng Forbes, nhưng trong tỉnh cũng coi là giàu tên tuổi, cô hiểu bản tính chung vẻ ngoài nho nhã của loại , đó chính là "chuyên chế".

 

Ở một mức độ nào đó, bản Vu Tĩnh Thù cũng là như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-70-co-khong-gian-quan-nhan-tho-kech-nuong-chieu-tieu-tri-thuc/chuong-415-tuong-vo-tinh-thuc-ra-lai-co-y-nhat.html.]

 

Trong công ty của cô, bất kỳ quyết định lớn nào liên quan đến tương lai công ty, chỉ thể do một cô đưa .

 

Bất cứ lúc nào, cô cũng hy vọng thứ trong tầm kiểm soát của .

 

Mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, tuy cô thể ứng phó, nhưng chút ghét bỏ.

 

Rất rõ ràng, những giàu ở Paris cũng suy nghĩ tương tự.

 

Vu Tĩnh Thù hy vọng xuất hiện theo cách chủ động chào hàng bản , mà ngược để nhà đầu tư tự cho rằng, bản con mắt tinh đời, tìm một công ty tiềm năng.

 

Cho nên Vu Tĩnh Thù và nhóm Phương Tiểu Đàn, bắt buộc vô tình thu hút sự chú ý của khác.

 

Khiến họ kìm tò mò, chủ động tìm tới cửa.

 

Cái kiểu thiết lập nhân vật vẻ lơ đãng , thực lúc diễn mới là tốn sức nhất, nhưng một khi thành công, chỉ tỷ lệ thành công khi đàm phán đầu tư cao hơn, mà điều kiện thể đưa cũng nhiều hơn.

 

Bởi vì quyền chủ động trong tay .

 

Vu Tĩnh Thù bận rộn phối quần áo trang sức, nhất thời quên mất thời gian, đợi đến khi nhóm Phương Tiểu Đàn cũng từ sân bay tới nơi, xong thủ tục nhận phòng, đến gõ cửa phòng cô, cô mới hồn.

 

"Bây giờ bắt đầu bận rộn ?" Phương Tiểu Đàn phòng suite, thấy quần áo Vu Tĩnh Thù bày ghế sô pha.

 

"Không còn sớm nữa, ngày là bắt đầu xem show diễn đầu tiên , đợi ăn tối xong, tớ còn giám sát mấy phối quần áo nữa đấy!" Lúc Vu Tĩnh Thù chuyện, tay vẫn bỏ bộ quần áo mới lấy xuống.

 

Phương Tiểu Đàn đặt hai tay lên vai Vu Tĩnh Thù, bộ quần áo cô phối xong, hỏi: "Mấy bộ đều là để mặc trong mấy ngày tới ? Quần áo thiết kế bao giờ chúng mới mặc?"

 

"Ngày thứ năm nhé!" Vu Tĩnh Thù .

 

" tại mặc ngay ngày đầu tiên? Chúng còn thể mang thêm mấy bộ để đổi."

 

Vu Tĩnh Thù dừng tay phối đồ, đầu liếc Phương Tiểu Đàn một cái, : "Khi khác chúng là ai, quần áo và tổng một thứ gọi tên chứ? Hơn nữa hàng năm quá nhiều nhà thiết kế một bước thành danh ở đây, càng nóng vội càng đạt mục đích. Nếu ngày đầu tiên tớ mặc quần áo do thiết kế khắp nơi xem show, khác thấy quần áo của tớ lẽ sẽ thấy khá sáng tạo, nhưng sẽ quá để ý."

 

Nói đến đây, Vu Tĩnh Thù ướm bộ quần áo lên Phương Tiểu Đàn, tiếp tục : "Chúng để khác cảm thấy chúng là những thượng lưu gu thẩm mỹ , đó mới để khác phát hiện chúng đồng thời là một nhóm trẻ mới khởi nghiệp, cuối cùng mới là phận sáng lập và nhà thiết kế của tớ. Bản chúng tiên nhớ kỹ, chúng là những nhà thiết kế nhỏ đang vội vã chào hàng bản , mà là những ngôi mới của giới thời trang phong cách, vốn liếng, thể cùng nhà đầu tư lựa chọn lẫn . Cho nên tư thế thể đặt quá thấp, kiêu ngạo tự ti là nhất."

 

Phương Tiểu Đàn Vu Tĩnh Thù đấy, nhưng vẫn khỏi lo lắng: "Lỡ như đến lúc tuần lễ thời trang kết thúc vẫn ai chủ động tìm chúng thì ?"

 

"Sẽ thôi, bản chúng thể tự chào hàng, nhưng thể nhờ khác chào hàng giúp chúng ." Vu Tĩnh Thù như một con hồ ly nhỏ, "Quên với , Beatrice và mấy khách hàng cũ của tớ gần đây cũng ở Paris, họ sẽ tham gia một bữa tiệc - mặc lễ phục do tớ thiết kế."

 

Vu Tĩnh Thù ôm bộ quần áo phối xong, với Phương Tiểu Đàn: "Cầm giúp tớ hai bộ với."

 

Hai phòng đồ, treo quần áo lên, Vu Tĩnh Thù mới về kế hoạch của : "Cậu thử tưởng tượng xem, nếu một tỷ phú lấn sân sang giới thời trang, đang tìm kiếm một thương hiệu thời trang thích hợp để đầu tư hoặc một nhà thiết kế trẻ xuất sắc, thì vị tỷ phú khi xem show, chắc chắn sẽ chú ý đến những trong khán phòng."

 

Phương Tiểu Đàn trầm ngâm tiếp lời Vu Tĩnh Thù: "Nếu chúng là sự tồn tại nổi bật nhất trong đó, sự chú ý của vị tỷ phú chắc chắn sẽ dừng ở chúng nhiều hơn."

 

"Hơn nữa bên cạnh loại sẽ một cố vấn giúp họ phân tích thời trang, nhận xét cách phối đồ của mỗi thời thượng ." Vu Tĩnh Thù xoay , lưng dựa tủ quần áo, tiếp tục tưởng tượng: "Nếu mỗi ngày chúng đều khiến loại cảm thấy kinh ngạc tò mò, thì cách phối đồ của chúng trong những ngày đó, liệu họ tò mò hơn ? Lúc chúng xuất hiện thương hiệu mà họ , sự tò mò của họ sẽ đạt đến đỉnh điểm."

 

"Nếu họ cũng thấy lễ phục thiết kế trong bữa tiệc..." Phương Tiểu Đàn bừng tỉnh đại ngộ, vỗ tay Vu Tĩnh Thù một cái, "Cậu chào hàng, rõ ràng là ủ mưu lâu!"

 

 

Loading...