NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-04-14 20:47:02
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Oa oa, rốt cuộc chỗ nào bằng cô chứ?"

 

Hạ Lan Hương tin tưởng mắt của con trai :

 

“Cháu cũng vô ích thôi, bọn nó sắp kết hôn !"

 

Lời dĩ nhiên là đ-âm trúng tim đen của Triệu Tinh, quá đau lòng:

 

“Hức, bắt nạt , oa oa……

 

Người thích sắp kết hôn , chẳng lẽ còn cho một cái .

 

Hức……

 

từng trải qua đoạn tình cảm như thế , dì hiểu cảm giác của cháu .

 

Khó chịu quá, trái tim như ai đó cứa một nhát d.a.o , đau quá!"

 

Nước mắt nước mũi lem nhem đầy mặt Triệu Tinh, nước mũi còn thổi cả bong bóng.

 

Hạ Lan Hương mà mí mắt giật giật, bà phòng, lấy một chiếc gương nhỏ đưa cho cô:

 

“Xem cháu bây giờ giống cái gì kìa?"

 

Triệu Tinh trong gương đầu tóc bù xù, hai mắt sưng đỏ, sống sờ sờ như một nữ quỷ địa ngục.

 

“Á, đây , !"

 

Triệu Tinh dám tin trong gương là , cô ôm đầu, chạy bán sống bán ch-ết về nhà.

 

Hạ Lan Hương:

 

“……"

 

……

 

Thôn Sa Bá.

 

Nhóm Tống Thiết Trụ về, tin Tống Lạc Anh ngày mai đính hôn, vẻ mặt chấn kinh Vương Xuân Hương:

 

“Bà gan to thật đấy!

 

Ngay cả tình hình nhà đối phương thế nào còn dám đồng ý đính hôn!"

 

Vương Xuân Hương khá vô tội, dù đồng ý đính hôn là ông cụ chứ bà:

 

“Cậu giấy thông hành quân nhân, phận chắc chắn vấn đề gì.

 

Người cũng hào phóng, tiền lễ đính hôn là tám trăm tám mươi đồng, ông cụ hài lòng."

 

Tống Thiết Trụ ngây :

 

“Nhiều, nhiều thế cơ !"

 

Ba em hít một ngụm khí lạnh.

 

Mẹ ơi, nhiều quá!

 

Vương Xuân Hương gật đầu:

 

!

 

Cả đời từng thấy nhiều tiền như thế!"

 

Trong nhà chút tiền để cưới vợ cho con cả thì cũng là cưới vợ cho con thứ.

 

Quanh năm suốt tháng túi tiền rỗng tuếch.

 

Mấy đang trò chuyện hăng say, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu sợ hãi của chị dâu cả nhà họ Tống:

 

“Á!

 

Anh cả ơi, mau tới đây!"

 

Sắc mặt Vương Xuân Hương và mấy đại biến, nhấc chân chạy ngoài.

 

“Làm thế!

 

Làm thế!"

 

Chị dâu cả chỉ con trăn trong gùi, vẻ mặt kinh hãi:

 

“Mẹ ơi, rắn, con rắn to quá!"

 

Vương Xuân Hương cúi đầu , là một con trăn ch-ết thể ch-ết thêm nữa, bà tức đến nỗi phổi cũng đau:

 

“Cái đầu heo của chị ?

 

Trên đó nhiều m-áu thế , ch-ết .

 

Đầu của khác là đồ dùng hàng ngày, còn đầu của chị là đồ trang trí chắc!"

 

Cứ hở tí là giật đùng đùng lên, suýt chút nữa dọa ch-ết .

 

Chị dâu cả ấm ức đáp một câu:

 

“Rắn ch-ết cũng đáng sợ mà!"

 

Vương Xuân Hương tức đến mức chẳng chuyện với cô nữa:

 

“Có tin ném con rắn lên giường chị !"

 

Sau một hồi đe dọa, chị dâu cả rụt cổ, ngoan ngoãn hơn hẳn.

 

Vương Xuân Hương chằm chằm con trăn trong gùi vài giây:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-11.html.]

 

“Ai đ-ánh ch-ết thế?"

 

Ba em cùng lắc đầu, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, con trăn lớn thế , ai thấy chẳng đường vòng !

 

Tống Lạc Anh đang ngủ ngon thì tiếng hét cho tỉnh giấc, cô dụi mắt từ trong phòng :

 

“Là Phi Hổ đ-ánh ch-ết đấy."

 

“Cái gì?"

 

“Phi Hổ là ai?"

 

Thôn bọn họ từ bao giờ một nhân vật như nhỉ?

 

Tống Lạc Anh chỉ con ch.ó đang trêu gà trong chuồng:

 

“Nó chính là Phi Hổ."

 

“Á!"

 

Đùa !

 

Cái hình g-ầy nhom của con Đại Hoàng thể hạ gục một con trăn lớn thế ?

 

Trên mặt mấy hiện rõ vẻ tin, Vương Xuân Hương nửa tin nửa ngờ hỏi:

 

“Thật sự là Đại Hoàng đ-ánh ch-ết?"

 

“Vâng, là con và chị cõng về đấy."

 

Tống Lạc Anh thấy cái tên Đại Hoàng , lập tức sửa cho bà:

 

“Mẹ, nó đổi tên , gọi là Phi Hổ, cái tên oai phong, hợp với khí chất của nó!"

 

Vương Xuân Hương phì , một con ch.ó thì cần khí chất gì chứ?

 

Tuy nhiên, Phi Hổ đúng là hơn Đại Hoàng, Tiểu Hắc gì đó thật:

 

“Được, Phi Hổ thì Phi Hổ."

 

Con ch.ó đến nhà bọn họ từ một tháng .

 

Thời buổi , còn chẳng đủ ăn, ai mà nuôi ch.ó chứ!

 

đuổi mấy nhưng Phi Hổ nhất định chịu .

 

Sau đó bà cụ ch.ó mang phúc đến, cho đuổi , thế là mới giữ .

 

Tống lão tam vẫn tin đây là sự thật:

 

“Lạc Lạc, Phi Hổ lợi hại thế cơ ?"

 

Anh thường xuyên lên núi săn đồ rừng, cũng dám thể đ-ánh ch-ết một con trăn lớn thế .

 

Con ch.ó g-ầy đét á?

 

Sao mà khó tin thế nhỉ!

 

Phi Hổ thấy Tống lão tam tin , tức giận, sủa gâu gâu về phía .

 

Đừng coi thường ch.ó nhé!

 

Nó lợi hại lắm đấy!

 

Kiếp , của quân đội ch.ó nghiệp vụ mà nó còn chẳng thèm đấy!

 

Tống Lạc Anh nhận sự bực bội của Phi Hổ, cô nhẹ nhàng vò tai nó:

 

“Tao mày lợi hại là , khác tin cũng quan trọng !"

 

Giọng dịu dàng chữa lành sự lo lắng bực bội của Phi Hổ, nó vẫy vẫy đuôi, dùng m-ông đối diện với Tống lão tam.

 

Hừ!

 

mắt !

 

Mọi thấy dáng vẻ mang đầy tính của Phi Hổ thì ha ha, con ch.ó thú vị thật!

 

Thời gian đồ rừng dễ săn, trong nhà lâu ăn mặn .

 

Vương Xuân Hương nuốt nước miếng, nhấc con trăn trong gùi , bắt đầu phân công:

 

“Vợ thằng cả nấu cơm, thằng hai lát nữa mang ít đồ sang nhà bác hai con, thằng ba một chuyến sang nhà bà ngoại báo cho mai Lạc Lạc đính hôn, bảo sang ăn cơm, sẵn tiện đón luôn ba đứa nhỏ về."

 

Bà ngoại Vương sống ở làng bên cạnh, bộ nửa tiếng là tới.

 

Lão tam nhận nhiệm vụ định rời , Vương Xuân Hương gọi :

 

“Đợi chút."

 

Dưới ánh mắt nóng rực của lão tam, Vương Xuân Hương thoăn thoắt lột da trăn, cắt năm cân thịt trăn dùng giấy dầu gói đưa cho :

 

“Đưa cho bà ngoại con."

 

Nói xong, bà xách một cái giỏ tre từ trong phòng đưa cho lão nhị:

 

“Mấy thứ là đối tượng của Lạc Lạc mang đến, mang sang nhà bác hai con ."

 

Đợi lão nhị , Vương Xuân Hương kéo Tống Lạc Anh phòng:

 

“Lạc Lạc, phân chia như , con thấy nghèo mà còn sĩ diện ?"

 

Trong ký ức của Tống Lạc Anh, nhà bác cả và bác hai đều dễ tính, đồ gì ngon cũng luôn mang sang cho nhà cô.

 

 

Loading...