NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:37:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Lạc Anh ngẩng đầu :

 

“Cậu mua nhà ?"

 

Triệu Tinh xuống đối diện Tống Lạc Anh, lắc đầu :

 

“Không , là thuê nhà, bà nội tớ đến đây dưỡng lão, bà nước ở đây nuôi ."

 

Tống Lạc Anh phì , cô cảm thấy bà nội Triệu thú vị:

 

“Được thôi, vặn tớ cũng đang định thuê nhà."

 

Triệu Tinh:

 

“Nhà đủ ở ?"

 

Tống Lạc Anh:

 

“Hôm qua bệnh viện phía Kinh Đô cũng đặt một lô thu-ốc ở đây, hái thu-ốc ít quá, tớ nhờ bác cả về quê giới thiệu vài qua đây."

 

Thật nhận đơn hàng lắm.

 

nể mặt chồng, cô vẫn đồng ý.

 

Haiz!

 

Rõ ràng chỉ sống an nhàn thôi, mà ngày càng mệt mỏi thế !

 

Triệu Tinh Tống Lạc Anh với ánh mắt sáng rực:

 

“Lạc Lạc, trách bệnh viện Kinh Đô đặt thu-ốc chỗ , thật sự là thu-ốc chế hiệu quả quá ."

 

Người khác nguyên nhân là gì, nhưng Tống Lạc Anh là trong cuộc thì rõ, thu-ốc cô chế sở dĩ hiệu quả như , là nhờ gian.

 

Sau khi tan .

 

Hai cùng xem nhà.

 

Xem một tiếng đồng hồ, cuối cùng thuê hai cái sân nhỏ ngay cạnh bệnh viện.

 

Cái sân Tống Lạc Anh thuê tương đối lớn, năm gian phòng khép kín, một tháng là mười lăm đồng.

 

Triệu Tinh chỉ hai ở nên thuê cái nhỏ hơn, hai gian phòng khép kín, một tháng bảy đồng.

 

Viết hợp đồng, giao tiền thuê nhà xong, hai liền về.

 

Triệu Tinh hợp đồng trong tay, vẻ mặt đầy phấn khích:

 

“Tớ còn tưởng nhà mà thuê cơ?

 

Không ngờ thuận lợi như !"

 

Tống Lạc Anh thản nhiên gấp gọn hợp đồng bỏ túi:

 

“Cậu thấy năm nay chính sách nới lỏng hơn nhiều ?"

 

Triệu Tinh dĩ nhiên là :

 

“Nghe ít bình phục danh dự ?"

 

Tống Lạc Anh ngước mặt trời sắp lặn, mỉm :

 

“Sắp đổi đời ."

 

Triệu Tinh hiểu ẩn ý trong câu đó:

 

“Không chứ?

 

Tớ thấy ngày mai vẫn là ngày nắng mà!"

 

Người còn sân, Tống Lạc Anh bắt đầu gọi ba đứa bé:

 

“Hi Hi, An An, Hàn Hàn."

 

.

 

Ba đứa bé cuối cùng cũng tên .

 

Đứa lớn tên là Hoắc Cẩm Hi, đứa thứ hai là Hoắc Dĩ An, đứa thứ ba là Hoắc Dĩ Hàn.

 

Ba đứa bé thấy tiếng , đôi mắt chợt sáng bừng lên.

 

“Y y nha nha..."

 

“Gâu gâu..."

 

“Em gái..."

 

Bé út cũng gọi , điều, thằng bé gọi bố , cũng gọi ông bà, mà gọi là em gái.

 

Tống Lạc Anh cứ tưởng thằng bé nhận nhầm chị thành em, sửa cho mấy mà vẫn sửa .

 

Tống Lạc Anh nhà, thấy ba đứa bé đều đưa tay đòi cô bế, cô bắt đầu từ đứa lớn.

 

Ba đứa bé.

 

Lần lượt từng đứa một.

 

Không bỏ sót đứa nào.

 

Vương Xuân Hương từ trong bếp :

 

“Cứ đến giờ là ba đứa trẻ cứ y y nha nha suốt, chắc là thấy con về nên ông cố, ông ngoại, bà ngoại đưa tìm con đấy."

 

Tống Lạc Anh mỉm khẽ nựng má bé út Dĩ Hàn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-209.html.]

 

“Cả ngày thấy , nhớ ?"

 

Đối với bé út ham ngủ mà , đợi Tống Lạc Anh tan là giới hạn lớn nhất của thằng bé .

 

Vừa thấy về là nhắm mắt ngủ ngay lập tức.

 

Tống Lạc Anh:

 

“..."

 

Cái thằng nhóc , nào cũng .

 

Cứ bế tay là ngủ.

 

Khi Hoắc Sư Tiêu về đến nhà, đều ngủ hết .

 

Là Tống Lạc Anh mở cửa cho :

 

“Sao về muộn thế?"

 

Hoắc Sư Tiêu cài cửa , ôm Tống Lạc Anh phòng:

 

“Có một thôn mất một con lợn, họ đến bộ đội nhờ chúng giúp họ tìm lợn."

 

Tống Lạc Anh khúc khích :

 

“Thật là dùng d.a.o mổ trâu để g-iết gà mà."

 

Hoắc Sư Tiêu nghĩ , quân nhân chẳng là phục vụ nhân dân .

 

“Sau đó tìm thấy ?"

 

Hoắc Sư Tiêu nhớ quá trình tìm lợn, nụ mặt nhạt vài phần:

 

“Ừm, tìm thấy , là mấy tên lưu manh trong thôn nửa đêm dùng thu-ốc mê đ-ánh ngất con lợn, mấy khiêng nó hang núi."

 

Tống Lạc Anh chỉ thể rằng, bất kể là thời đại nào cũng thiếu những kẻ to gan:

 

“Đó là lợn của đội sản xuất, bọn họ đây là trộm đồ của tập thể, cái tù đấy!"

 

Thời gian nghỉ ngơi, Hoắc Sư Tiêu quá nhiều chuyện công việc, tắm xong liền kéo Tống Lạc Anh ngủ.

 

Tống Lạc Anh xoay , định lăn ngủ luôn.

 

Hoắc Sư Tiêu lật cô , bắt cô đối mặt với .

 

Làn môi lạnh lẽo đặt lên mặt cô.

 

“Vẫn còn sớm mà, vận động một chút hãy ngủ."

 

Tống Lạc Anh hôm nay thực hiện hai ca phẫu thuật, về nhà đứa lớn đứa hai quấy rầy một lúc lâu, giờ cô mệt rã rời:

 

“Mệt quá, em mở mắt lên nổi nữa , sáng sớm chẳng còn huấn luyện ?

 

Anh cũng ngủ !"

 

Hoắc Sư Tiêu c.ắ.n nhẹ vành tai Tống Lạc Anh, khàn giọng :

 

“Vẫn còn thuế công nộp xong."

 

Một luồng điện xẹt qua.

 

C-ơ th-ể Tống Lạc Anh tự chủ mà run lên một cái.

 

“Đừng quậy nữa——"

 

Giọng nũng nịu khiến Hoắc Sư Tiêu chấn động, m-áu huyết xông thẳng lên não, đôi mắt thâm trầm nhuốm màu d.ụ.c vọng.

 

Bàn tay thon dài gấp gáp trút bỏ quần áo của Tống Lạc Anh.

 

Dưới sự khêu gợi của Hoắc Sư Tiêu, Tống Lạc Anh thể ngủ , cuối cùng vẫn cùng chìm đắm trò chơi của lớn.

 

Sau khi xong việc, Hoắc Sư Tiêu lau rửa sạch sẽ cho Tống Lạc Anh mới lên giường, ôm lấy cô, hạ thấp giọng :

 

“Chẳng sức lực lớn lắm , thế nào mà mới đây ngất !"...

 

Sáng hôm .

 

Tống Lạc Anh chậm rãi mở mắt.

 

đồng hồ đeo tay.

 

Kim giờ chỉ đến mười giờ.

 

Giật cả .

 

Trời ạ.

 

Đi muộn !

 

Cô hốt hoảng mặc quần áo, vội vàng súc miệng rửa mặt.

 

Vương Xuân Hương thấy cô ngay cả bữa sáng cũng ăn định , lập tức gọi cô :

 

“Con định đấy?"

 

“Con ạ!"

 

Khóe miệng Vương Xuân Hương giật giật:

 

“Hôm qua con chẳng hôm nay ?"

 

Tống Lạc Anh ngây .

 

 

Loading...