NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:38:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Lạc Anh chỉ ườn , vất vả như :

 

“Bà ngoại, một con thể đ-ánh gục năm sáu , căn bản là cần huấn luyện."

 

Bà ngoại Vương lườm cô một cái:

 

“Thừa nhận lười biếng khó lắm ?"

 

Tống Lạc Anh thấy bà ngoại Vương tức giận, liền ôm lấy cánh tay bà, bắt đầu chế độ nũng:

 

“Bà ngoại, cháu gái của bà đủ lợi hại , còn huấn luyện tiếp thì đúng là cô độc cầu bại mất, sẽ bạn bè ."

 

Bà ngoại Vương mắng:

 

“Đừng dát vàng lên mặt nữa."

 

Tống Lạc Anh nghiêm túc bẻ ngón tay đếm:

 

“Bà ngoại, con kiếm tiền, y thuật, đ-ánh , còn sinh con, bà xem, ai lợi hại bằng con?

 

Năm ngoái đến Kinh Đô đón năm mới, ai mà chẳng hâm mộ con?

 

Thậm chí còn hỏi con, m.a.n.g t.h.a.i sinh ba bí quyết gì đấy!"

 

Bà ngoại Vương:

 

“..."

 

Cuối cùng bà ngoại Vương vẫn là bại trận, bà lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ ghét bỏ :

 

“Đi mau, mau, đừng đến phiền bà già nữa!"

 

Tống Lạc Anh tức khắc như sống , cô “vèo" một cái chạy về phòng ngủ tiếp.

 

Đang ngủ lơ mơ.

 

Trên mặt đột nhiên truyền đến một cảm giác ngứa ngáy.

 

Tống Lạc Anh vung tay tát một cái.

 

Vương Xuân Hương thấy , lập tức bế An An chỗ khác.

 

Tống Lạc Anh đ-ánh trung, ngủ tiếp.

 

Vương Xuân Hương đưa An An rời , nhưng thằng bé chịu, cứ nhất quyết đòi ở chơi với Tống Lạc Anh.

 

Vương Xuân Hương còn cách nào khác, đành đặt thằng bé lên giường.

 

An An cạnh Tống Lạc Anh, dùng tay ngoáy mũi cô.

 

Ngón tay nhỏ bé, tròn trịa cứ thế chọc trong mũi.

 

“Hắt xì ——"

 

Tống Lạc Anh đau ngứa.

 

Cái hắt xì của cô An An giật thét lên.

 

“Oa oa oa..."

 

Vương Xuân Hương đưa tay định bế.

 

Thằng bé đẩy tay Vương Xuân Hương , liên tục lắc đầu.

 

Sau cái hắt xì, Tống Lạc Anh cũng tỉnh táo , cô mở mắt An An, bực :

 

“Vừa nãy là con chọc mũi đúng ?"

 

An An thấy Tống Lạc Anh tỉnh dậy thì nín toe toét:

 

“Gâu gâu ——"

 

Tống Lạc Anh dậy, đặt An An lên đùi :

 

“Là (ma-ma), gâu gâu, chỉ còn mấy ngày nữa là tròn mười tháng mà vẫn gọi , con ý kiến gì với con hả?"

 

An An khanh khách:

 

“Y a y a..."

 

Tống Lạc Anh đồng hồ cổ tay, mới bảy giờ, cô giao An An cho Vương Xuân Hương:

 

“Mẹ, bế nó ngoài , con ngủ thêm lát nữa."

 

Hôm qua mới đến Kinh Đô, dọn dẹp vệ sinh thu dọn đồ đạc, mệt ch-ết.

 

Buổi tối còn Hoắc Sư Tiêu kéo dậy “vận động lớn".

 

Phòng trong tứ hợp viện nhiều.

 

Căn phòng họ chọn cách phòng Vương Xuân Hương và những khác khá xa.

 

Động tĩnh lớn một chút cũng ai thấy.

 

Cho nên đêm qua Hoắc Sư Tiêu chơi tận hứng.

 

là cái đồ...

 

Hoắc Sư Tiêu còn ngủ muộn hơn cả cô.

 

Vậy mà tinh thần vẫn vô cùng.

 

Thật chẳng công bằng chút nào!

 

Vương Xuân Hương thấy quầng thâm mắt Tống Lạc Anh, khẽ thở dài một tiếng:

 

“Buổi tối cũng trông con, mà cũng để bản thành thế , mau ngủ , ngủ nướng cũng chỉ mấy ngày thôi, đợi đến lúc tự do thế nữa ."

 

Không , thời gian trôi qua thật nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-225.html.]

 

Chớp mắt năm ngày trôi qua.

 

Tống Lạc Anh cam chịu từ giường bò dậy.

 

Cô soi gương, phát hiện cổ vết “dâu tây".

 

Tống Lạc Anh thấy phiền muộn.

 

Đã bảo đừng để dấu vết .

 

Vậy mà cứ .

 

Rõ ràng thế , khác thấy sẽ nghĩ chứ!

 

Hoắc Sư Tiêu từ ngoài bước , thấy mặt Tống Lạc Anh đen như nhọ nồi, liền tới vén lọn tóc dính má cô tai, mỉm hỏi:

 

“Sao thế em?"

 

Nhìn kẻ gây họa, Tống Lạc Anh lườm một cái cháy mặt:

 

“Đều tại hết!

 

Đã , sắp , để dấu vết, cứ nhất quyết ngược ý em!"

 

Hoắc Sư Tiêu mở ngăn kéo, lấy một cái hộp:

 

“Cái dùng lắm, thể che dấu vết cổ."

 

Tống Lạc Anh qua.

 

Là một hộp phấn nền.

 

Cô cầm bông phấn định tự tay .

 

Hoắc Sư Tiêu đột nhiên giành lấy:

 

“Để giúp em."

 

Tống Lạc Anh ngẩng cổ lên, kiêu ngạo :

 

“Nhanh lên nhé, phục vụ là em cắt tiền tiêu vặt một tháng đấy."

 

Tiền lương của Hoắc Sư Tiêu mỗi tháng đều nộp hết.

 

Tống Lạc Anh sẽ đưa cho năm đồng tiền tiêu vặt.

 

Hoắc Sư Tiêu thấy , nụ trở nên đầy ẩn ý.

 

Anh quệt một ít phấn, từ từ bôi lên.

 

Nhìn khuôn mặt gần ngay mắt, yết hầu Hoắc Sư Tiêu khẽ chuyển động, ánh mắt nóng rực.

 

Bôi bôi một hồi.

 

Cái tay bắt đầu thành thật.

 

Anh chỗ nhạy cảm của Tống Lạc Anh ở .

 

Ngón tay thon dài khẽ chạm dái tai của Tống Lạc Anh.

 

Không đợi Tống Lạc Anh kịp phản ứng, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

 

Tống Lạc Anh trợn mắt Hoắc Sư Tiêu:

 

“Ưm ưm...

 

đồ đàn ông thối, buông !"

 

Hoắc Sư Tiêu thấy cô còn sức giãy dụa, liền bế thốc cô đặt lên giường, cúi ép xuống.

 

Tống Lạc Anh tức đến nổ phổi.

 

Cái đồ đàn ông ch.ó ch-ết , rõ hôm nay cô mà còn bày trò !

 

Thật là tức ch-ết mà!

 

“Buông em , buông em , hôm nay em ."

 

Hoắc Sư Tiêu c.ắ.n vành tai Tống Lạc Anh, giọng khàn đục rõ ràng:

 

“Vẫn còn sớm mà, vận động một chút ."

 

Tống Lạc Anh thoát , dứt khoát bỏ cuộc.

 

Sắp tám giờ mà Tống Lạc Anh vẫn ngoài, Vương Xuân Hương sốt ruột chịu :

 

“Chẳng tám giờ , sắp đến giờ vẫn dậy!

 

Không , gọi thôi."

 

Vương Xuân Hương cởi tạp dề, cửa phòng Tống Lạc Anh gọi lớn:

 

“Lạc Lạc, Lạc Lạc, sắp tám giờ , vẫn dậy ?

 

Ngày đầu tiên muộn là ảnh hưởng ."

 

Tống Lạc Anh Hoắc Sư Tiêu “ăn no nê", liền giơ chân đạp một phát xuống gầm giường.

 

Tiếng “bộp" truyền ngoài, Vương Xuân Hương giật :

 

“Lạc Lạc, chuyện gì thế?"

 

Giọng khàn khàn của Tống Lạc Anh từ bên trong vọng :

 

“Không gì ạ, con dậy ngay đây."

 

Vương Xuân Hương nghĩ gì nhiều bỏ .

 

 

Loading...