“Hàng xóm đáng tin.”
Đưa cô đến bệnh viện, đợi đến khi cô bình an sinh con xong mới về nhà tìm .
Hàng xóm tìm một họ hàng của .
Một cô bé mười mấy tuổi, việc nhanh nhẹn cách chăm sóc khác.
Huệ T.ử rõ chồng nhờ vả gì nên thuê cô bé chăm sóc một tháng với giá mười đồng.
Cô tính đợi khi nào xuất viện mới báo chuyện khó sinh cho ba .
Chỉ là ngờ họ đến nhanh như .
Người đàn ông thấy ba vợ đến liền vác cái mặt dày tiến lên:
“Ba , ba đến ạ?"
Người phụ nữ thèm nể mặt đàn ông chút nào, giọng điệu mang theo vẻ lạnh lùng:
“Nghe hàng xóm hôm Huệ T.ử sinh con vẫn còn đang đ-ánh bài ?"
Người đàn ông thầm rủa thầm hàng xóm một câu, nhưng ngoài mặt vẫn hì hì:
“Làm gì chuyện đó ạ."
Anh dứt lời là Huệ T.ử bắt đầu tát thẳng mặt :
“Ba , con ly hôn."
Ba Huệ T.ử vốn cảm tình với đàn ông , lúc đầu cực lực phản đối cuộc hôn nhân nhưng Huệ T.ử cứ ch-ết sống đòi gả.
Hai chẳng còn cách nào khác đành chiều theo ý cô.
Hai kết hôn đầy hai năm mà thường xuyên cãi .
Đã mấy Huệ T.ử khuyên cô ly hôn nhưng sợ Huệ T.ử nghĩ ngợi lung tung nên đành dẹp bỏ ý định đó.
Giờ mãi mới đợi lúc Huệ T.ử buông lời, Huệ T.ử đương nhiên hết lòng ủng hộ:
“Được, ủng hộ con!
Phòng của con vẫn luôn giữ nguyên, con thể về ở phòng cũ."
Ba Huệ T.ử cũng dùng hành động để ủng hộ cô:
“Chiều nay ba qua bên đó dọn dẹp đồ đạc, chăn màn các thứ về hết."
Có ủng hộ, Huệ T.ử cảm thấy hạnh phúc, cô mỉm :
“Vậy mai con xuất viện về thẳng bên đó luôn ạ."
Mẹ Huệ T.ử đặt sữa và hoa quả mua lên bàn:
“Tối nay ở đây với con."
Huệ T.ử đỏ hoe mắt, giọng khàn đặc :
“Mẹ, con cảm ơn !"
Mẹ Huệ T.ử lườm cô một cái:
“Người nhà với cả, cảm ơn cái gì mà cảm ơn, trong một tháng con chăm sóc c-ơ th-ể cho thật , dưỡng sức khỏe cho là hết."
Huệ T.ử gật đầu:
“Vâng—"
Người đàn ông ly hôn, quỳ mặt Huệ Tử, dùng giọng điệu van nài :
“Huệ Tử, Huệ Tử, chúng ly hôn ?
Sau sẽ đối xử với em, đối xử với con, bao giờ đ-ánh bài nữa ."
Mẹ Huệ T.ử lo lắng con gái sẽ mủi lòng gật đầu, vì đây từng xảy chuyện như .
Bà hớn hở thu dọn đồ đạc mà con rể chỉ cần vài câu là con gái xuôi lòng.
Lúc đó bà tức đến mức suýt u-ng th-ư v-ú.
Mẹ Huệ T.ử Huệ Tử:
“Con tính ?"
Huệ T.ử nhạo, nếu cô mà còn tin nữa thì cô đúng là con lợn.
“Mấy lời thuộc làu luôn , bao giờ ?"
Người đàn ông bắt đầu dở trò mạnh tay, tự tát liên tiếp mặt thật mạnh:
“Là của , tất cả là của , Huệ Tử, sửa thì em cứ đ-ánh !"
Huệ T.ử quyết tâm :
“Anh tự đ-ánh ch-ết vẫn ly hôn."
Người đàn ông rõ Huệ T.ử sẽ đầu nữa, lạnh lùng xông khỏi phòng bệnh.
Trận mưa xối xả trút xuống , loáng một cái ướt sũng.
“A a a—"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-296.html.]
Người đàn ông hét lên giữa làn mưa:
“Tại , tại chứ?"
Tại thể giống như đây mà tha thứ cho ?
Tại chứ?
Người đàn ông chạy hét.
Vì chạy quá nhanh.
Không để ý hòn đ-á đất.
Một chân dẫm , trực tiếp một cú xoạc chân.
Tống Lạc Anh thấy mưa càng lúc càng to, sợ ướt quần áo nên nữa.
Cô tìm một chỗ để trú mưa.
Chỗ vặn thể thấy đàn ông đó.
Hoắc Sư Tiêu thấy ánh mắt của Tống Lạc Anh cứ dán đàn ông đó, trong lòng khó chịu, nắm lấy tay Tống Lạc Anh, bất mãn :
“Anh cũng chẳng gì cả, em cứ chằm chằm gì?"
Tống Lạc Anh kể chuyện đàn ông đó gây rối ở bệnh viện cho Hoắc Sư Tiêu .
Hoắc Sư Tiêu xong, sắc mặt chút lạnh lùng:
“Đ-ánh nhẹ quá ."
Mắt Tống Lạc Anh lấp lánh Hoắc Sư Tiêu, :
“Em cũng thấy đ-ánh nhẹ quá."
Người đàn ông cũng thấy Tống Lạc Anh, nhặt hòn đ-á đất lên ném về phía cô.
lúc đó, một chiếc xe tải lao vun v.út như gió lướt qua.
“Rầm—"
Một tiếng động lớn hòa lẫn cùng tiếng sấm chớp.
Tài xế thấy đ-âm thì hoảng sợ, định bỏ chạy nhưng Hoắc Sư Tiêu chặn , ngoắc tay với tài xế, hiệu xuống xe.
Tài xế mở cửa xe nhảy xuống, run rẩy :
“, cố ý ."
Hoắc Sư Tiêu chỉ đàn ông đang m-áu chảy ngừng vì xe đ-âm, :
“Biết cố ý , nhưng vẫn ch-ết, mau đưa bệnh viện ."
Sau khi bắt mạch cho đàn ông, Tống Lạc Anh dậy với tài xế:
“Đi mau , đ-âm nặng lắm , tốn bao nhiêu tiền ."
……
Người đàn ông đ-âm đúng là nặng lắm.
Chỉ là tay trái phế .
Tài xế đền cho ba trăm đồng.
Người đàn ông tiền trong túi là chạy ngay đ-ánh bài.
Ngày xuất viện nướng sạch ba trăm đồng còn một xu dính túi.
Trong túi tiền, nhớ đến vợ cũ ly hôn đang ở nhà đẻ.
Anh chạy đến nhà Huệ T.ử tìm :
“Huệ Tử, Huệ Tử, cho mượn năm mươi đồng, mai trả cho em!"
Ánh mắt đờ đẫn, biểu cảm khuôn mặt mang theo vài phần điên cuồng.
Huệ T.ử suýt nữa thì bật vì tức:
“ tiền, đừng đến tìm nữa."
Hôm t.a.i n.ạ.n đó, tài xế chịu đền ba trăm đồng, là cô đấu tranh kịch liệt đối phương mới đền chừng đó.
Anh thật đấy!
Sợ cô chia tiền mà giấu tiền kỹ trong quần lót.
Nói thật lòng.
Cô công việc, điều kiện nhà đẻ cũng , thực sự chẳng thèm chấp mấy đồng bạc !
dù cô màng đến tiền đó thì cuối cùng vẫn dùng chúng để ly hôn thành công.
Chồng cũ của cô chịu ly hôn, cô chơi bài ngửa luôn, ly hôn thì để cô quản gia.
Tiền theo cô.
Chồng cũ của cô chọn tiền.
Người đàn ông Huệ T.ử tiền, lập tức lộ bộ dạng như ăn tươi nuốt sống :
“Con nó, mau nộp tiền đây, thì ông đây g-iết mày!"