NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 400
Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:25:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa dứt lời, Cẩu T.ử tới:
“Hi Hi, An An, Hàn Hàn, tới đây……"
Hi Hi chạy tới, chặn con ch.ó đang vươn dài cổ bên trong:
“Chị Tiểu Nhã đến ."
Mẹ của Tiểu Nhã là Hồng Lệ đang việc ở xưởng nhỏ.
Tiểu Nhã ngày chủ nhật sẽ tới đây chơi.
Cẩu T.ử thích chị lắng đó, đám trẻ con ở khu tập thể quân đội đều chê là từ nông thôn tới, chịu chơi với .
Bạn của chỉ ba nhóc tì.
Người lớn hơn chỉ Tiểu Nhã.
Cho nên trân trọng tình cảm .
Cẩu T.ử Hi Hi Tiểu Nhã đến, trong mắt thoáng hiện lên vẻ thất vọng:
“Tiểu Nhã ?"
Hi Hi ngóng một chút tin tức:
“Đi nhà bà ngoại chị , nhớ chị lắm ?"
Cẩu T.ử đương nhiên sẽ thừa nhận:
“Cũng bình thường thôi, các em định chơi thế?"
Hi Hi là một đứa trẻ ngoan hỏi đáp, cô bé giơ tay trả lời:
“Em , em , chúng em khu quân đội tìm bố."
Cẩu Tử:
“Anh cũng nữa."
Mùa đông năm ngoái.
Đồ Lão Nhị thấy nhà Tống Lạc Anh xe , ông vung tay một cái, tặng một chiếc xe cho cô.
Cho nên ngoài, Tống Lạc Anh lái xe đưa lũ trẻ đến khu quân đội.
Chương 309 Cô dối
Vừa đến cổng lớn khu quân đội, ba nhóc tì giống như ngựa hoang đứt dây cương, chạy cực nhanh bên trong.
Phi Hổ theo ba nhóc tì để bảo vệ bọn trẻ.
Lính gác cổng nhận Tống Lạc Anh và ba nhóc tì nên hề ngăn cản.
Lính gác chào Tống Lạc Anh theo nghi thức quân đội.
Tống Lạc Anh cũng giống như một vị lãnh đạo, đáp lễ :
“Các đồng chí vất vả !"
Lính gác hô to:
“Vì nhân dân phục vụ, vất vả ạ."
Con ch.ó quân đội màu đen của khu quân đội ngửi thấy mùi của Phi Hổ, chạy như bay tới, dán dán với Phi Hổ, liền Phi Hổ húc một phát văng đất.
Phi Hổ đầy lệ khí con ch.ó quân đội màu đen, ch-ết tiệt, là nó, cũng là nó!
Trong quân đội hết ch.ó quân đội mà cứ tìm nó mãi thế?
Con ch.ó quân đội màu đen húc văng cũng giận, nó bò dậy, tiếp tục tiếp cận Phi Hổ.
“Gâu gâu gâu……"
Phi Hổ cảnh cáo con ch.ó quân đội màu đen, cho nó tiến gần.
Con ch.ó quân đội màu đen hiểu lời cảnh cáo của nó, bốn chân yên tại chỗ, nhưng đôi mắt cứ chằm chằm Phi Hổ, nỗi nhớ nhung, sự quyến luyến.
Tống Lạc Anh thấy những cảm xúc từ đôi mắt của một con ch.ó, khỏi kinh thán, thì thế giới tình cảm của ch.ó cũng phong phú đến !
Hi Hi gặp con ch.ó quân đội màu đen một , nhưng giờ quên mất , cô bé tưởng con ch.ó quân đội định c.ắ.n nên chỉ huy Phi Hổ:
“Phi Hổ, canh chừng con ch.ó đó, đừng để nó c.ắ.n ."
Phi Hổ nhận mệnh lệnh của tiểu chủ nhân, gâu gâu với Hi Hi mấy tiếng, hiệu .
Nó chằm chằm con ch.ó quân đội màu đen như hổ rình mồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-400.html.]
Con ch.ó quân đội màu đen vẻ mặt đầy tổn thương, nó vẫn luôn chờ đợi nó, ngờ nó vô tình như .
Phi Hổ chẳng màng đến con ch.ó quân đội màu đen, đôi mắt nó cứ xoay quanh ba nhóc tì.
Ngay lúc , từ trung bay tới một vật thể lạ, mắt thấy sắp đ-ập trúng đầu Hi Hi.
Phi Hổ định xông chắn.
Con ch.ó quân đội màu đen nhận ý đồ của nó, lo lắng nó thương, bốn chân nhảy vọt lên, nhanh hơn Phi Hổ một bước lao đến mặt Hi Hi.
“Rầm——" Viên gạch đ-ập trúng đầu con ch.ó quân đội màu đen, m-áu chảy ngay lập tức.
Sắc mặt Tống Lạc Anh đổi, nếu nhờ con ch.ó quân đội nhanh chân thì thương lúc chính là Hi Hi, cô nhanh chân bước tới, giúp con ch.ó quân đội kiểm tra vết thương, lấy từ trong túi một cái lọ, bên trong là thu-ốc cầm m-áu.
Dược liệu gốc là sản phẩm từ gian, hiệu quả cầm m-áu đặc biệt .
Thu-ốc cầm m-áu rắc lên đầy một phút thì m-áu ngừng chảy.
Lưu lão gia t.ử ngang qua, trúng thu-ốc cầm m-áu tay Tống Lạc Anh, ông bước tới hỏi:
“Đây là loại thu-ốc cháu mới nghiên cứu ?"
Thu-ốc cầm m-áu trong quân đội đều đặt hàng ở xưởng thu-ốc mới, hiệu quả dường như bằng cái .
Tống Lạc Anh gật đầu:
“Vâng, là loại thu-ốc cháu cải tiến, đang sản xuất ạ."
Lưu lão gia t.ử vuốt râu, sảng khoái:
“Ha ha ha, ——"
Ba nhóc tì thỉnh thoảng sẽ gặp Lưu lão gia t.ử nên cũng coi như quen thuộc, bọn trẻ thấy Lưu lão gia t.ử liền vây lấy:
“Cụ Lưu, cụ Lưu……"
Lưu lão gia t.ử ba nhóc tì vây quanh, cảm thấy hạnh phúc tràn trề, lượt bế từng nhóc lên hôn, hôn xong An An và Hàn Hàn, đang định hôn Hi Hi thì cô bé từ chối:
“Không hôn ạ."
Lưu lão gia t.ử vẻ mặt đầy tổn thương Hi Hi:
“Con bé , cháu ghét ông lão ?"
Hi Hi lắc đầu, nghiêm túc :
“Không ạ, Hi Hi ghét cụ già, Hi Hi chỉ ghét cụ là đàn ông thôi, bố bảo , nam nữ thụ thụ bất , mặc dù cụ là đàn ông già, nhưng cụ vẫn là đàn ông mà."
Lưu lão gia t.ử xong suýt chút nữa phun cả nước miếng, cái thằng nhóc Hoắc Sư Tiêu dạy dỗ linh tinh cái gì !
Hoắc lão gia t.ử ba nhóc tì đến nên đang về phía , thấy câu , suýt nữa nhặt mồm:
“Ha ha ha, đàn ông già, đàn ông già……"
Lưu lão gia t.ử nỡ nổi giận với Hi Hi, chẳng lẽ thể nổi giận với lão già họ Hoắc :
“Cười cái rắm , như ông già bằng, là đàn ông già, ông là cái gì?"
Hoắc lão gia t.ử thèm chấp ông, ông vẫy tay với Hi Hi:
“Hi Hi, cụ bế nào."
Hi Hi giơ tay .
Lưu lão gia t.ử buông .
Hoắc lão gia t.ử liền bế , ông trừng mắt Lưu lão gia t.ử:
“Buông , ông thế con bé thoải mái."
Lưu lão gia t.ử lo lắng Hi Hi khó chịu nên đành buông cô bé :
“Hi Hi, lâu cháu đến nhà cụ Lưu chơi, bao giờ thì đến nhà cụ chơi một chút nhỉ?"
Hi Hi , khẽ thở dài một tiếng:
“Haizz, quá chào đón cũng chẳng chuyện gì !"
Mấy lớn giọng điệu của cô bé chọc cho nghiêng ngả.
Hi Hi hiểu tại lớn , cô bé ngơ ngác .
Cười xong, Lưu lão gia t.ử vẻ mặt đầy cảm kích Tống Lạc Anh:
“Lạc Anh, cảm ơn cháu, nếu cháu thì hai đứa cháu dâu của ông chắc đến giờ vẫn như ý nguyện."
Trong hai đứa cháu dâu của Lưu lão gia t.ử, một đứa sinh con gái nên con trai, một đứa kết hôn mấy năm mà vẫn tin vui.