NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 432

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:30:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An An nhất thời phản ứng kịp, còn ôm bụng :

 

“Cục cục tác...

 

Cậu mới bốn tuổi thôi, lấy con trai?"

 

Hy Hy chỉ An An:

 

“Cậu chính là con trai tớ, mau đây."

 

An An lúc mới sực nhận họ đang đóng vai nhân vật, vốn tính tình hiếu động bướng bỉnh, lúc liền diễn xuất đúng bản chất thật luôn.

 

Cậu bé ngược vài bước mới dừng :

 

“Con qua đấy , dựa cái gì mà lời chứ?"

 

Hy Hy vui, cô bé xị mặt dậy, giơ nắm đ-ấm nhỏ lên:

 

“Hôm nay con đ-ánh nh-au với , còn mắng con , giờ con còn dám dở thói với , mau đây, đừng để nổi cáu."

 

An An vặn vẹo hình nhỏ bé:

 

“Con thích ?"

 

Hàn Hàn thấy lời Hy Hy, liền lạnh mặt lệnh:

 

“Lại đây——"

 

An An nổi loạn những gần mà còn chạy lon ton bằng đôi chân ngắn tũn, Hy Hy vớ lấy cành liễu ở góc tường, đuổi theo quất nhẹ lên bé:

 

“Mẹ bảo con , cho con chạy , thằng bé , con giỏi lắm nhỉ, giờ đến cả lời bố mà cũng thèm nữa."

 

An An là đứa bướng bỉnh, đ-ánh cũng :

 

“Con qua đấy, đ-ánh ch-ết con cũng vô ích thôi."

 

Hy Hy sức mạnh nên dám tay quá nặng, chỉ đ-ánh hai cái mẫu thôi:

 

“Ngoan nào, đây."

 

Đây chỉ là đóng vai nhân vật thôi, An An đương nhiên sẽ lời như thế, bé nhân lúc Hy Hy chú ý, nhanh ch.óng chạy vọt :

 

“Con thèm lời ."

 

Hy Hy ngẩn ngơ:

 

“..."

 

Không hợp tác thế ?

 

An An chạy quá nhanh, suýt nữa thì đ-âm sầm Tống Lạc Anh từ trong nhà , cô chộp lấy An An:

 

“Cũng ai đuổi theo con cả, chạy nhanh thế gì?"

 

An An chỉ Hàn Hàn đang đuổi tới:

 

“Cậu đuổi con, dạy dỗ con."

 

Tống Lạc Anh hỏi:

 

“Tại dạy dỗ con?"

 

An An cụp mắt xuống, giọng non nớt:

 

“Cậu là bố, con là con trai, con lời nên dạy dỗ con ạ."

 

Trên trán Tống Lạc Anh hiện lên vài vạch đen:

 

“Các con chơi đồ hàng ?"

 

An An gật đầu:

 

“Hy Hy chơi ạ, con bố mà các cho, bảo tính cách con hợp ạ."

 

Tống Lạc Anh xong, nhận xét:

 

“Con nghịch ngợm, đúng là hợp bố thật."

 

Hàn Hàn tới, vặn thấy câu , bé gọi một tiếng , sang An An:

 

“Cậu hợp tác ?"

 

Thân phận tự nhiên thấp hẳn một bậc, An An hợp tác lắm, tuy nhiên, bé thông minh thẳng :

 

“Làm con trai thì thể ngang bướng một chút ạ?"

 

Hàn Hàn nghẹn lời:

 

“..."

 

Hy Hy đợi mãi thấy hai , chỉ đành chạy tìm :

 

“Còn chơi nữa ?"

 

An An là đầu tiên lắc đầu:

 

“Không chơi nữa."

 

Cún Con học về thấy câu , vô cùng hứng thú hỏi:

 

“Chơi cái gì thế, cho em chơi với."

 

Tống Lạc Anh thấy bé ngay cả cặp sách còn cất, chút đau đầu:

 

“Đến đây chơi thì nhất định cho bố con một tiếng, tránh để bác tìm khắp nơi."

 

Trước đây Cún Con từng như .

 

Cứ tan học là chạy tót sang căn nhà tứ hợp viện .

 

Bố bé tưởng con trai gặp chuyện gì, tìm khắp nơi.

 

Cún Con phạm một đương nhiên sẽ phạm thứ hai:

 

“Chị ơi, em giấy để , bố em sẽ thấy thôi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-432.html.]

 

Tống Lạc Anh hỏi nữa:

 

“Thật ?"

 

Cún Con gật đầu lia lịa:

 

“Vâng, thật hơn cả vàng ạ!"

 

“Chiều nay ở đây ăn cơm nhé, xong bài tập hãy chơi."

 

Cún Con phấn khích nhảy cẫng lên:

 

“Vâng ạ, em ngay đây."

 

Hôm nay bài tập nhiều.

 

Cún Con vèo mười phút là xong.

 

Tống Lạc Anh lật xem bài tập của bé, chữ xiêu vẹo, các nét chữ đan xen khó lòng nhận .

 

“Cún Con, chữ của em luyện thêm đấy."

 

Cún Con cho là đúng:

 

“Các bạn trong lớp em đều như thế cả mà."

 

Tống Lạc Anh tin:

 

“Xấu thế mà thầy cô quản ?"

 

Cún Con:

 

“Có quản ạ, nhưng vẫn thành thế , em thấy cái món chữ cũng xem thiên phú nữa, em thiên phú chữ ạ."

 

Hy Hy nghé đầu , cái chữ như gà bới của Cún Con cho kinh ngạc:

 

“Anh Cún Con ơi, chữ của còn bằng chữ em ạ?"

 

An An cũng xem:

 

“Tớ đủ , ngờ còn hơn tớ nữa."

 

Hàn Hàn liếc bé một cái:

 

“Cậu thấy vinh dự lắm ?"

 

An An khúc khích:

 

“Cũng tàm tạm ạ!"

 

Hàn Hàn suýt thì đảo mắt trắng dã, nào cũng xếp bét mà còn mặt dày .

 

Cún Con xong bài tập, cất sách vở , dắt tay Hy Hy chạy sân:

 

“Hy Hy, em chơi gì, chơi với em!"

 

Hy Hy suy nghĩ một chút:

 

“Em xem biểu diễn ạ."

 

Mắt Cún Con sáng lên:

 

“Anh xoạc chân đấy, xem ?"

 

Hy Hy vỗ tay hoan hô:

 

“Hay quá, chơi cái đó ạ."

 

Cún Con tìm một chỗ sạch sẽ.

 

“Anh bắt đầu đây, em cho kỹ nhé!"

 

Hy Hy mắt chớp lấy một cái:

 

“Vâng ạ——"

 

Chương 334 Kéo nhầm

 

Cún Con một chân duỗi thẳng về phía , một chân co , khi dần thích ứng, hai chân đồng thời một một xoạc dọc .

 

“Lợi hại ?"

 

Hy Hy cũng bắt chước dáng vẻ của Cún Con, nhưng hai cái chân nhỏ xíu chẳng thẳng chút nào:

 

“Anh Cún Con ơi lợi hại quá, khó như mà cũng ."

 

Cún Con vẻ mặt đầy tự hào:

 

“Cái là gì, còn cái lợi hại hơn cơ!"

 

Hy Hy thấy hứng thú, mắt cô bé sáng rực như chứa cả bầu trời :

 

“Em xem, em xem ạ."

 

Lúc Cún Con định dậy để biểu diễn một tiết mục đặc sắc hơn thì chân bỗng nhiên chuột rút, dậy nổi, bé nở một nụ còn khó coi hơn cả :

 

“Hy Hy, đây kéo một cái."

 

Hy Hy tưởng là kéo chân, cô bé chạy lon ton tới, túm lấy chân trái của Cún Con dùng sức giật mạnh một cái.

 

“A——"

 

“Rẹt rẹt——"

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tiếng quần rách vang lên trong trung.

 

Tống Lạc Anh ở trong nhà thấy tiếng động chạy , thấy Cún Con mặt mày méo xệch bệt đất, đũng quần rách toác, lộ chiếc quần lót đỏ bên trong.

 

Tống Lạc Anh tới nhấc Cún Con dậy:

 

“Chuyện gì ?"

 

Cún Con chỉ Hy Hy:

 

“Em , em kéo chân em."

Loading...