NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 455

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:34:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An An dạy dỗ một trận cũng ngoan ngoãn hơn hẳn, bé liếc Hàn Hàn một cái gật đầu :

 

“Không cãi ."

 

Ba đứa nhỏ chuyện, Tống Lạc Anh cũng xen mồm , chỉ dịu dàng chúng.

 

Hy Hy cảm thấy xử lý , cần biểu dương, cô bé ngước Tống Lạc Anh, giọng non nớt hỏi:

 

“Mẹ ơi, con đúng ạ?"

 

Tống Lạc Anh tiếc lời giơ ngón tay cái lên khen ngợi:

 

“Rất đúng, Hy Hy giỏi quá!"

 

Cô nhóc vểnh cái ng-ực nhỏ lên, tự hào vô cùng, nếu đuôi chắc chắn cô bé sẽ vẫy lia lịa:

 

“Hy Hy vốn giỏi thế mà!"

 

Phi Hổ đang chơi trong sân hưởng ứng, nó chạy tới, cũng sủa vang khen ngợi cô nhóc:

 

“Gâu gâu gâu..."

 

Hy Hy giỏi, Hy Hy lợi hại, thích Hy Hy nhất!

 

Phi Hổ tuy chỉ sủa mấy tiếng nhưng cô nhóc dường như hiểu , cô bé xoa xoa đầu Phi Hổ, đến híp cả mắt:

 

“Phi Hổ cũng lợi hại!"

 

Phi Hổ thấy lời khen ngợi thì mừng rỡ như động kinh, nhảy nhót lung tung, thậm chí còn lăn lộn mặt đất.

 

Lăn lộn xong chạy tới cọ cọ Hy Hy.

 

Cả lẫn ch.ó đều vui mừng thôi.

 

Trong nhà nhiều trẻ con nên lúc nào cũng tràn ngập tiếng .

 

Ồ, đến đây thể nhắc đến Dũng Dũng một chút.

 

Cậu bé theo Tống Lạc Anh, nhưng khi ở tứ hợp viện một thời gian chuyển đến ở cùng đồng đội cũ của bố bé.

 

Mỗi bé thấy ba đứa nhỏ phối hợp ăn ý là thấy ngưỡng mộ, nhưng thế nào cũng hòa nhập .

 

Bọn chúng chỉ cần một động tác là thể đoán đối phương gì!

 

Còn bé thì giống như thừa thãi .

 

Do dự lâu, cuối cùng bé quyết định đến một gia đình khác.

 

Hy Hy đang chơi hăng say bỗng chốc nhớ đến Dũng Dũng, cô bé bệt xuống đất, hai tay chống cằm:

 

“Không Dũng Dũng ở nhà mới sống nhỉ?"

 

Hôm qua Tống Lạc Anh tranh thủ thời gian thăm Dũng Dũng, tình hình của bé:

 

“Sống , chú coi Dũng Dũng như con đẻ , đối xử với lắm."

 

Hy Hy thở phào nhẹ nhõm:

 

“Thế thì quá."

 

Tống Lạc Anh cô bé cho phì :

 

“Lo lắng cho đến thế ?"

 

Hy Hy gật đầu:

 

“Tất nhiên ạ."

 

An An thấy thì ghen tị:

 

“Em lo cho , chi bằng lo cho đây ?"

 

Hy Hy ngơ ngác An An:

 

“Anh ?"

 

An An:

 

“Bụng thoải mái."

 

Hy Hy:

 

“Hôm nay ăn những gì?"

 

Chương 352 Vận mệnh bi t.h.ả.m

 

Vương Hạo đáng thương Tống Lạc Anh:

 

“Sao cô thể như ?"

 

Tống Lạc Anh thời gian ở đây nhảm với :

 

“Không việc gì thì biến cho nhờ, lát nữa còn ca phẫu thuật đấy."

 

Vương Hạo thấy liền lập tức ngay ngắn :

 

“Uống thu-ốc của cô xong, bệnh tình của đúng là thuyên giảm ít, nhưng năm nay, rõ ràng cảm thấy tính tình nóng nảy hơn nhiều, hở tí là bốc hỏa, cô xem giúp với."

 

Tống Lạc Anh:

 

“Đưa tay ."

 

Vương Hạo ngoan ngoãn đưa tay trái .

 

Bắt mạch xong, Tống Lạc Anh Vương Hạo với ánh mắt kỳ quặc:

 

“Bảo đối tượng của ở bên cạnh ngủ cùng thêm vài là hỏa khí sẽ tiêu thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-455.html.]

 

Vương Hạo ngẩn , khi phản ứng liền lập tức :

 

“Không đối tượng."

 

Tống Lạc Anh:

 

“Thế thì đúng , ở tuổi của đa đều kết hôn, tìm ?"

 

Vương Hạo thẳng:

 

“Muốn tìm giống như cô mà chẳng thấy ."

 

Tống Lạc Anh lườm một phát:

 

“Con bản , vẫn nên thành thật mà tìm lấy một , đừng để đến lúc đó bảo chỗ đúng chỗ ."

 

Vương Hạo bỗng bật dậy, hành lễ cung kính với Tống Lạc Anh:

 

“Cảm ơn, sẽ tìm."

 

Vương Hạo định rời , đột nhiên nhớ điều gì đó, dừng bước Tống Lạc Anh:

 

“Sau cũng sẽ ở thủ đô phát triển."

 

Tống Lạc Anh chỉ coi Vương Hạo là bệnh nhân, việc phát triển ở cô chẳng chút hứng thú nào:

 

“Đi mau , đừng phiền xem bệnh án."

 

Vương Hạo khẽ thở dài:

 

“..."

 

Người phụ nữ lạnh lùng quá mất!

 

thêm một lát cũng !...

 

Ngày chủ nhật.

 

Ba đứa nhỏ học.

 

Hy Hy một chơi ở cửa.

 

Phía đối diện một đàn ông cứ chằm chằm về phía .

 

Phi Hổ canh giữ bên cạnh Hy Hy cảm nhận điều gì đó, liền sủa inh ỏi về phía đàn ông .

 

Người đàn ông thu hồi tầm mắt bỏ .

 

Ngày hôm .

 

Vương Xuân Hương đưa ba đứa nhỏ học, luôn cảm thấy phía theo.

 

nhưng chẳng thấy ai cả.

 

Vương Xuân Hương nhíu mày, chẳng lẽ cảm giác sai ?

 

suốt một tuần lễ tiếp theo, Vương Xuân Hương luôn cảm thấy lưng bám đuôi, bà đem chuyện kể cho Tống Lạc Anh .

 

Tống Lạc Anh xong, sắc mặt trở nên nghiêm nghị, cô xoa xoa cằm, trầm giọng :

 

“Một hai thì coi là ảo giác, nhưng nhiều thế chắc chắn đơn giản , ngày mai để con đưa bọn trẻ."

 

Sáng sớm hôm .

 

Tống Lạc Anh ăn sáng xong liền đưa ba đứa nhỏ đến trường.

 

Suốt quãng đường đến trường hề cảm thấy phía .

 

Tống Lạc Anh đem tình hình với Vương Xuân Hương.

 

xong liền bắt đầu nghi ngờ bản :

 

“Chẳng lẽ là ảo giác thật ?"

 

Tống Lạc Anh lắc đầu:

 

“Chắc , đó lẽ hiểu chúng , con chút nhạy bén, chút võ vẽ nên dám bám theo."

 

Vương Xuân Hương lúc lo lắng:

 

“Vậy bây giờ?

 

Con bận rộn như thế, thể ngày nào cũng đưa đón bọn trẻ !"

 

Tống Lạc Anh:

 

“Sau đưa đón cứ mang theo Phi Hổ , Phi Hổ ở đó, độ an sẽ cao hơn nhiều."

 

Vương Xuân Hương vỗ mạnh đùi một cái:

 

“Ôi trời, nghĩ chuyện nhỉ!"

 

Có Phi Hổ đưa đón, kẻ lưng chỉ đành từ bỏ.

 

nhắm một học sinh lớp ba, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt chớp chớp, cực kỳ đáng yêu.

 

Thứ sáu, mưa phùn lất phất.

 

Cô bé che ô, một con đường về nhà.

 

Nhà cô bé xa trường hẻo lánh.

 

Đi nửa đường, một đàn ông lôi thôi lếch thếch xuất hiện mặt cô bé, một cách d-âm đ-ãng, để lộ hàm răng vàng khè:

 

“Bé con, chú mang ô, thể che chung ô với cháu ?"

 

 

Loading...