NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 492

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:39:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoắc Sư Tiêu liếc vợ hai một cái, tiếp tục về phía .”

 

Về đến tứ hợp viện.

 

Ba đứa nhỏ đang chơi trong sân.

 

Chúng thấy vợ chồng Tống Lạc Anh về thì chút dám tin mắt .

 

Ba đứa nhỏ đồng loạt dụi mắt, đó kỹ , nhầm, là thật.

 

Hi Hi là phản ứng đầu tiên, đôi chân ngắn của con bé như gắn bánh xe phong hỏa, chạy nhanh như bay ôm lấy đôi chân dài của Tống Lạc Anh:

 

“Mẹ ơi, ơi, cuối cùng cũng về , con nhớ quá, nhớ đến mức g-ầy đây ."

 

Tống Lạc Anh bế con bé lên, ước lượng cân nặng:

 

“Cân nặng hề nhẹ nhé, vẫn giống lúc ."

 

Bị vạch trần trực tiếp, Hi Hi Tống Lạc Anh với vẻ tủi :

 

“Mẹ ơi, thế là sẽ bạn bè đấy!"

 

Tống Lạc Anh ngớt:

 

“Mẹ lời thật lòng thôi mà, bạn bè !"

 

Hi Hi đảo mắt, nãi thanh nãi khí :

 

“Trước khi con nặng thế , giờ qua lâu như mà vẫn nặng thế , nghĩa là thời gian qua cân nặng của con tăng lên, chẳng lẽ cái tính là g-ầy ?"

 

Cái logic qua thì chẳng vấn đề gì cả, nhưng Tống Lạc Anh trêu chọc cô bé:

 

“Mẹ con mấy năm nay vẫn giữ nguyên cân nặng , theo logic của con thì cũng đang g-ầy ?"

 

Hi Hi mới mắc mưu, con bé bĩu môi, chậm rãi :

 

“Mẹ là lớn , cần cao lên nữa, cũng cần quá b-éo, con đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút mới cao lên , quần mới tụt."

 

Tống Lạc Anh khẽ b.úng trán cô bé:

 

“Chỉ con là thông minh, lời gì cũng để con hết , đúng đúng đúng, con còn nhỏ, đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút, nếu dễ tụt quần lắm.

 

Mẹ còn nửa tháng phép nữa, đến lúc đó ngày nào cũng đưa con ăn món ngon, nuôi con trắng trẻo mập mạp, nuôi thành một cô bé mập mạp luôn."

 

Hi Hi tưởng tượng dáng vẻ của một cô bé mập mạp, sắc mặt đổi, lập tức lắc đầu nguầy nguậy:

 

“Không , con biến thành cô bé mập mạp ."

 

Tống Lạc Anh ngớt, cô bé đáng yêu thế chứ, cô thấy cô bé cuống đến mức nước mắt sắp trào thì trêu nữa:

 

“Mẹ đùa con thôi!

 

Hi Hi ngày nào cũng tập luyện, ăn bao nhiêu cũng b-éo , đừng lo biến thành cô bé mập mạp."

 

Hi Hi thấy lời , khuôn mặt đang nhăn nhó lập tức nở nụ rạng rỡ:

 

“Hi Hi tập luyện thật nhiều, để b-éo b-éo."

 

Tống Lạc Anh hôn lên trán con bé:

 

“Có thể tập luyện, nhưng quá sức, trong khả năng chịu đựng của c-ơ th-ể."

 

Hi Hi vòng tay qua cổ Tống Lạc Anh:

 

“Hiểu ạ, Hi Hi đều hiểu ạ."

 

An An thấy hai trò chuyện nhập tâm, tới kéo ống quần Tống Lạc Anh:

 

“Mẹ ơi, bế con."

 

Tống Lạc Anh đặt Hi Hi xuống, đang định bế An An thì ngờ Hàn Hàn nhanh chân hơn một bước.

 

Hàn Hàn chạy lòng Tống Lạc Anh, vòng tay qua cổ cô:

 

“Mẹ ơi, một thời gian gặp , !"

 

Tống Lạc Anh nựng mũi bé:

 

“Thật ?"

 

Hàn Hàn nghiêm túc gật đầu:

 

“Thật ạ, thật hơn cả trân châu luôn!"

 

An An thấy Hàn Hàn cướp mất vị trí của , tức giận kéo đôi chân ngắn của bé:

 

“Xuống , xuống , như ?"

 

Hàn Hàn rũ mắt An An, chậm rãi một câu:

 

“Động tác của em chậm chạp, trách ai chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-492.html.]

 

An An phồng má:

 

“Xuống , đừng lải nhải nữa."

 

Tống Lạc Anh sợ hai đứa đ-ánh nh-au, dứt khoát mỗi tay bế một đứa:

 

“Như công bằng ?"

 

Chương 386 Mang theo một mảnh đất vai

 

An An gật đầu:

 

“Rất công bằng, nhưng bế một lúc hai đứa sẽ mệt lắm."

 

Hàn Hàn cũng lời tương tự.

 

Tống Lạc Anh hôn lên trán mỗi đứa một cái:

 

“Mẹ mệt."

 

Hai nhóc sợ Tống Lạc Anh mệt, đầy một phút đòi xuống.

 

Tống Lạc Anh hai đứa sợ cô mệt nên mới cố ý đòi xuống, cô hôn lên má hai đứa một cái mới đặt chúng xuống.

 

“Các con chơi , dọn dẹp hành lý một chút."

 

Vừa dứt lời, Phi Hổ thấy tiếng động liền chạy tới, sủa gâu gâu với Tống Lạc Anh.

 

Lần sủa dữ dội.

 

Dường như đang tố cáo sự vô tình của Tống Lạc Anh, dường như đang tố cáo sự rời của cô.

 

Tống Lạc Anh hiểu , cô xổm xuống an ủi Phi Hổ:

 

“Phi Hổ, xin mày nhé, xa nhất định sẽ mang mày theo."

 

Phi Hổ dễ dỗ, Tống Lạc Anh vài câu là dỗ dành , nó sủa gâu gâu hai tiếng.

 

Thật ?

 

Tống Lạc Anh xoa đầu nó:

 

“Ừm, thật đấy, cũng mang mày theo, Tết năm nay định Bành Thành ăn Tết, lúc đó sẽ mang cả mày và Hắc Khuyển theo."

 

Điều Phi Hổ vui mừng khôn xiết.

 

Nó sủa gâu gâu ngớt.

 

Đuôi vểnh lên tận trời xanh.

 

Bọn Vương Xuân Hương thấy tiếng ch.ó sủa liền chạy , thấy vợ chồng Tống Lạc Anh về, :

 

“Biết đường về đấy , còn tưởng hai đứa lạc đường chứ?"

 

Tống Lạc Anh tới khoác tay Vương Xuân Hương:

 

“Mẹ, đừng trêu tụi con nữa.

 

Tụi con ở Loan Loan ít việc ."

 

Vương Xuân Hương nhướng mày, hứng thú Tống Lạc Anh:

 

“Nói xem hai đứa ở Loan Loan những việc gì?"

 

Tống Lạc Anh:

 

“Con mua hai căn nhà ở đó, còn mua thêm một khách sạn nữa, con dự định cải tạo khách sạn thành tiệm thu-ốc."

 

Vương Xuân Hương ngờ Tống Lạc Anh :

 

“Xa như , tiện ?"

 

Tống Lạc Anh gật đầu:

 

“Tiện lắm ạ, bên đó trông coi việc trang trí, trang trí xong cô sẽ gọi điện cho con, còn giúp chúng con tuyển nhân viên nữa, ở đó con yên tâm."

 

Vương Xuân Hương thấy Tống Lạc Anh đ-ánh giá đó cao thì đó là một đáng tin cậy:

 

“Con tầm xa, con thấy , tụi đầu óc thông minh, đều theo con hết."

 

Mọi chính là nhờ theo lời Tống Lạc Anh, cứ tiền dư là mua đất và nhà, hiện tại giá đất và nhà tăng vọt.

 

Bà ngoại Vương tán thành câu :

 

, mấy ít học như tụi bà đều theo học thức."

 

Vương Xuân Hương đột ngột một câu:

 

“Mẹ, cuối cùng cũng thừa nhận ít học ?"

 

 

Loading...