NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 518

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:40:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

John thấy hai chào hỏi xong, cũng chủ động đưa tay giới thiệu:

 

“Chào bác, cháu là John, cũng là Mỹ, là bạn của Casly."

 

Quốc ngữ của John chuẩn lắm.

 

đội trưởng vẫn hiểu, ông khách khí :

 

“Hoan nghênh, hoan nghênh, hai cháu thể đến cái hốc núi của chúng bác là phúc phận của chúng bác."

 

Phía xe máy cày thể hai .

 

Tuy nước ngoài hiếm thấy nhưng đội trưởng vẫn để dành một chỗ cho Tống Lạc Anh:

 

“Lạc Lạc, con là con gái, con phía cho đỡ xóc."

 

Casly hiểu , lịch sự :

 

“Đội trưởng, bác lớn tuổi , bác và Lạc Lạc phía , cháu và John phía , tiện thể ngắm cảnh, cũng trải nghiệm cảm giác xe máy cày cho ."

 

Đội trưởng ngơ ngác Casly:

 

“Như lắm nhỉ?"

 

Casly dùng hành động để cho đội trưởng như , để hành lý phía nhanh nhẹn trèo lên:

 

“Ngồi đây cũng lắm."

 

John cũng học theo , để hành lý lên mới trèo lên.

 

Chỉ điều vận may của bằng Casly, bước hụt một cái, cả treo lơ lửng đó, ngượng ngùng đến mức chỉ đào cái hố chôn xuống:

 

“Vừa nãy là cẩn thận, chắc chắn ."

 

Casly đưa tay :

 

kéo một cái."

 

John kiểu cách, sảng khoái nắm lấy tay Casly, nhanh ch.óng trèo lên xe.

 

Đội trưởng thấy đành phía .

 

Casly đường xóc, còn giang hai tay định cảm nhận sự ôm ấp của thiên nhiên.

 

Xe máy cày xóc một cái, suýt chút nữa hất văng ngoài, cũng may John nhanh tay bắt lấy mới xảy bi kịch.

 

Casly nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, cảm thán:

 

“Đường ở nông thôn thật chẳng dễ chút nào, nếu sửa sang con đường thì mấy."

 

John xe máy cày, chút nghi ngờ sự lựa chọn :

 

“Chỗ khu du lịch ?"

 

John nghi ngờ chứ Casly thì , vì tin tưởng Tống Lạc Anh:

 

“Chắc chắn , Lạc Lạc thể kiếm tiền thì trăm phần trăm là kiếm , chúng cứ theo cô ."

 

John nghĩ đến khả năng hút tiền của Tống Lạc Anh, khẽ gật đầu:

 

“Ừ, từ khi quen , tiền kiếm tháng luôn nhiều hơn tháng , bây giờ gia sản của cũng kha khá ."

 

Lắc lư mãi cuối cùng cũng về đến thôn Sa Bá.

 

Đầu thôn vây quanh nhiều , lớp trong lớp ngoài.

 

Mọi thấy xe máy cày đến liền phấn khích hét lớn:

 

“Đến , đến , đến , oa, phía là Lạc Lạc kìa, ngày càng xinh thế nhỉ, chẳng già chút nào!"

 

, trông như mười tám tuổi , chẳng giống bà ba con chút nào."

 

“Ở thủ đô dưỡng mà, bà ngoại cô về cũng trẻ hơn xưa, chẳng lấy một sợi tóc bạc, ngưỡng mộ thật đấy!"

 

“Người chẳng lo ăn chẳng lo mặc, lương mang về, thể trẻ ?

 

Bà mà điều kiện như thì chắc chắn cũng trẻ thôi!"

 

cái hưởng đó, chỉ mong mấy đứa cháu ở nhà thi đậu đại học, đưa thăm thú đây đó."

 

“..."

 

Xe máy cày dừng.

 

Mọi ùa lên phía chen lấn.

 

Đội trưởng sợ xảy chuyện, lập tức lên tiếng:

 

“Đứng yên đừng cử động, đừng lên phía ."

 

Dân làng lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-518.html.]

 

Từng một yên tại chỗ.

 

Chỉ điều khi thấy Casly và John ở phía , từng một như bàn bạc , mồm há hốc đến mức thể nhét một quả trứng gà.

 

Mẹ ơi!

 

Đây là , trông chẳng giống họ chút nào!

 

Ánh mắt của đều tập trung lên hai họ.

 

Casly nhận sự thắc mắc của , chủ động chào hỏi:

 

“Hi, các đồng chí, chào , tên là Casly, Mỹ, vui gặp !"

 

“Người Mỹ!

 

Mẹ ơi, nước ngoài kìa, thấy nước ngoài sống !"

 

“Trông giống chúng , tóc khác, mắt khác, da cũng khác."

 

, đúng là giống chúng nhưng cũng trai."

 

“Còn cao nữa."

 

“..."

 

Trong sự vây quanh của , nhóm Tống Lạc Anh đến nhà đội trưởng.

 

Vợ đội trưởng thấy Tống Lạc Anh, trong nháy mắt sững sờ:

 

“Lạc Lạc, con vẫn giống hệt mấy năm , , là xinh hơn nhiều!"

 

Tống Lạc Anh mỉm trả lời:

 

“Cũng thôi ạ, là bác thần thánh hóa lên ."

 

Vợ đội trưởng sang Casly và John, đầu thấy nước ngoài nên bà chút căng thẳng:

 

“Họ, họ là của con ?"

 

Không đợi Tống Lạc Anh lên tiếng, Casly chủ động mở lời:

 

“Cháu tên là Casly, Mỹ, cùng Lạc Lạc về thăm quê cô xem thể phát triển ."

 

Vợ đội trưởng chuyện cũng lắp bắp:

 

“Người, Mỹ , cứ tưởng nước ngoài đều là bọn phỉ cơ, hóa cũng hiền hậu thế !"

 

Casly :

 

“Bây giờ là xã hội pháp trị, ai dám bậy chứ, đất nước chúng cháu an ."

 

Lời , Tống Lạc Anh lơ đãng liếc Casly một cái.

 

Nhận ánh mắt “tử thần" của Tống Lạc Anh, Casly lập tức nhớ đến vụ nổ s-úng xảy ở Mỹ cách đây lâu, ngượng ngùng gãi đầu:

 

“Chuyện đó thường xuyên xảy , thông cảm một chút."

 

Đội trưởng và vợ ông hiểu hai ý gì, mặt đầy mờ mịt.

 

Không hiểu thì hỏi, đội trưởng về phía Tống Lạc Anh:

 

“Lạc Lạc, ở thủ đô xảy chuyện lớn gì ?"

 

Tống Lạc Anh lắc đầu giải thích:

 

“Không ở thủ đô, mà là ở Mỹ, cách đây lâu xảy vụ nổ s-úng, ch-ết hơn mười , chấn động cả thế giới."

 

Đội trưởng vẻ mặt kinh ngạc:

 

“Ở Mỹ thể sở hữu s-úng?"

 

Tống Lạc Anh:

 

“Luôn một đặc thù, giống như kiểu gia tộc lớn như Casly thì cũng trang s-úng ống."

 

Lời , đội trưởng và vợ ông theo bản năng lùi vài bước, giãn cách cách với Casly.

 

Họ lùi.

 

Lại sát gần John hơn một chút.

 

Nghĩ đến John cũng là Mỹ, hai né về phía Tống Lạc Anh.

 

Ba thu hết những hành động nhỏ của họ mắt.

 

Casly dở dở :

 

“Không cần sợ , chúng cháu kẻ điên, sẽ vô duyên vô cớ nổ s-úng , vả , đây là Hoa Quốc, cháu tuân thủ pháp luật và quy tắc của Hoa Quốc, tự ý mang theo s-úng ống."

 

 

Loading...