NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:08:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Lạc Anh tràn đầy bản năng sinh tồn:

 

“Không bằng ."

 

Lời khiến cơn giận của Hoắc Tư Tiêu tan biến một nửa.

 

Anh buông tay, rũ mắt Tống Lạc Anh:

 

“Anh tiễn hai ngoài."

 

Đám khốn kiếp cứ chằm chằm vợ , mắt như dính luôn lên .

 

Nếu còn , nhân tố bạo lực trong sẽ khống chế nổi mất.

 

Tiễn hai Tống Lạc Anh xong, Hoắc Tư Tiêu sân tập:

 

“Nghiêm, nghỉ, thẳng!"

 

Đám chiến sĩ đang chạy bộ thấy khẩu lệnh, lập tức chạy tới nghiêm chỉnh.

 

Hoắc Tư Tiêu mặt cảm xúc :

 

“Vũ trang đầy đủ, hành quân dã ngoại mang nặng mười cây , cho các ba phút chuẩn , ai quá thời gian thì tự chịu hậu quả."

 

Lời thốt , nhanh ch.óng tìm ba lô, bình nước nọ.

 

Người nào nhanh thì hai phút là xong, chậm cũng thể thành trong thời gian quy định.

 

Mọi đeo ba lô, thẳng tắp ở đối diện, chờ Hoắc Tư Tiêu phát lệnh.

 

Hoắc Tư Tiêu lấy đồng hồ bấm giờ trong túi , nhàn nhạt quét mắt :

 

“Hoàn thành trong bốn mươi phút, ai xong thì buổi tối chạy tiếp."

 

Mọi thấy con thì hít một ngụm khí lạnh.

 

Hôm qua là bốn mươi ba phút.

 

Hôm nay bớt ba phút, ngày mai ba mươi bảy phút là chạy xong .

 

Đoàn trưởng đây là rèn luyện bọn họ thành lính đặc chủng !

 

Hoắc Tư Tiêu thu hết phản ứng của mắt, quát lớn:

 

hỏi các ?"

 

Một chiến sĩ vóc dáng thấp tiến lên một bước:

 

“Báo cáo đoàn trưởng, lời ."

 

“Nói——"

 

“Đoàn trưởng, ai cũng thể thành trong bốn mươi phút, thể kéo dài thời gian thêm chút ạ?"

 

Hoắc Tư Tiêu chắp hai tay lưng, dáng vẻ mười phần phong thái cán bộ già:

 

“Làm xong mà còn lý lẽ cơ đấy?

 

Trên chiến trường, bao nhiêu chiến sĩ chính vì chạy nhanh mà thoát một kiếp.

 

Các đang chạy bộ, mà là đang chạy trốn giữ mạng, đếm đến ba là bắt đầu chạy, một."

 

Hoắc Tư Tiêu đếm xong một, khựng một chút, đếm thẳng đến ba.

 

Người nào phản ứng nhanh thì giật một cái, vèo một phát chạy biến ngoài.

 

“A—— Đoàn trưởng, đạo đức gì cả."

 

“Đoàn trưởng, đang chơi chúng !"

 

“Đoàn trưởng, thể như !"

 

“Á á, vị trí một của vượt mất , chạy, chạy chạy chạy..."

 

Những chiến sĩ chậm nửa nhịp thấy chạy cũng vội vàng đuổi theo.

 

Hoắc Tư Tiêu đạp xe đạp theo ....

 

Ra khỏi quân đội, Tống Lạc Anh liền tách khỏi A Tuyết.

 

về đến nhà thấy bên ngoài tiếng gõ cửa.

 

Cô mở cửa, lạ mặt, vẻ mặt đầy nghi hoặc:

 

“Cô tìm ?"

 

Triệu Tinh Tống Lạc Anh tinh tế tuyệt mỹ, làn da đến phát nổ thì lập tức ngẩn .

 

Đây, đây chính là vợ mà Tiêu tìm !

 

Đẹp quá, mà cô cũng thấy rung động !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-53.html.]

 

Tống Lạc Anh thấy Triệu Tinh lời nào, tưởng cô tìm nhầm , xoay định nhà, Triệu Tinh liền chộp lấy tay cô:

 

“Chị, chị dâu, em là em gái của Tiêu, chị là vợ , thì chính là chị dâu của em."

 

Tống Lạc Anh thầm đoán Triệu Tinh là con gái nhà nào trong mấy chi của họ Hoắc, nhưng đúng, nhà họ Hoắc sinh con trai.

 

Chẳng lẽ là con gái nhà cô của Hoắc Tư Tiêu, đó một đứa con gái.

 

Tống Lạc Anh hỏi suy đoán của :

 

“Cô là nhà cô của ?"

 

Triệu Tinh lắc đầu:

 

“Em ở cùng đại viện với Tiêu, hiện tại đang việc ở bệnh viện quân đội, cách đây nửa tiếng đường."

 

Lần điều động là Triệu Tinh chủ động xin .

 

Cô chính là xem thử Tống Lạc Anh rốt cuộc là như thế nào mới chọn tới đây.

 

Ai ngờ chạm mặt “phản bội" luôn .

 

Tống Lạc Anh cảm thấy ác ý, cô mỉm :

 

“Vào ."

 

Triệu Tinh sân, những đóa hoa hồng leo và hoa hồng cổ thụ bám tường cho kinh ngạc thốt nên lời, cái sân quá, sáng sớm tiếng chim hót, chiều tà hương hoa thơm ngát.

 

“Cái, cái là chị !"

 

Anh Tiêu là kẻ thô kệch, mấy thứ tinh tế nổi .

 

Tống Lạc Anh thu hết sự kích động của Triệu Tinh mắt, cô khẽ gật đầu:

 

“Ừm, cô thích ?"

 

Triệu Tinh quá là thích luôn:

 

“Dạ, quá mất!"

 

Tống Lạc Anh mỉm rót cho cô một ly nước mật ong:

 

“Cô định công tác ở đây luôn ?"

 

Triệu Tinh còn kịp trả lời, Chu Diễm theo xem náo nhiệt đột nhiên chen một câu:

 

“Cô là vì đàn ông của cô mà đặc biệt điều tới đây đấy, đàn ông của cô với cô là thanh mai trúc mã, tình cảm của lắm!"

 

Chương 37 Người chị dâu , cũng chút bản lĩnh đấy

 

Triệu Tinh sợ Tống Lạc Anh hiểu lầm, nước mật ong cũng uống nữa, vội vàng giải thích:

 

“Chị dâu, đừng bậy, em từ nhỏ sùng bái Tiêu, chỉ coi là, là..."

 

Nói đến đây Triệu Tinh liền kẹt, cô cuống quýt, cả khuôn mặt đỏ bừng lên, ngừng tới lui:

 

“Rốt cuộc là coi là cái gì nhỉ!"

 

Tống Lạc Anh thấy cô gấp đến mức nước mắt sắp trào , nhịn bổ sung:

 

“Coi là thần tượng."

 

Mắt Triệu Tinh sáng lên, kích động gật đầu:

 

, đúng, là thần tượng."

 

Chu Diễm từ nhỏ quen Triệu Tinh, rõ tình cảm của phụ nữ dành cho Hoắc Tư Tiêu, nên chẳng tin cô chỉ coi là thần tượng.

 

“Triệu Tinh, lời đúng , trong đại viện ai mà chẳng gả cho Hoắc Tư Tiêu?

 

Cô dám cô đến thành phố Cam công tác ?"

 

Triệu Tinh giận dữ trừng mắt Chu Diễm:

 

“Cô im miệng !

 

Cái gì cũng mà cứ tưởng giỏi lắm!"

 

Chu Diễm chẳng sợ cô , phụ nữ chính là hổ giấy, hung dữ thôi chứ thực chẳng chút uy h.i.ế.p nào, nghĩ gì đều hiện hết lên mặt, dễ đoán ý đồ.

 

cũng sai ."

 

Nói xong, còn đắc ý Tống Lạc Anh:

 

“Đồng chí Tống, nếu cô tin, thể gọi điện thoại về đại viện mà hỏi, xem đúng ?"

 

Triệu Tinh tức điên , lao tới túm lấy Chu Diễm mà cào cấu:

 

cho cô bậy , cho cô đặt điều , xí thì thôi , tâm địa còn đen tối nữa, cô mà dám dọa chị dâu chạy mất, liều mạng với cô!"

 

 

Loading...