NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:08:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chiến sĩ chia thịt kho tàu c.ắ.n một miếng, cảm nhận vị mềm mại, trơn láng, b-éo mà ngấy, thật sự quá ngon.”

 

“Đoàn trưởng, tay nghề của chị dâu thật tồi!"

 

“Đoàn trưởng, và chị dâu quen như thế nào ?"...

 

Hôm nay Tống Lạc Anh dự định lên núi hái Thạch hộc tía về.

 

Cô cho sợi dây thừng chuẩn sẵn gùi, dẫn theo Phi Hổ lên núi.

 

Trên cây khắc dấu hiệu.

 

Tìm đường dễ dàng hơn nhiều.

 

Chưa đầy nửa tiếng , Tống Lạc Anh đến bên vách đ-á.

 

Cô buộc c.h.ặ.t sợi dây một cái cây, dùng sức kéo một cái.

 

Ai ngờ dùng sức quá tay, nhổ bật rễ cả cái cây lên luôn, Tống Lạc Anh ngẩn ngơ, sức lực của hình như tăng lên .

 

Cô cởi dây thừng , đổi sang một cái cây khác.

 

Buộc thật chắc, Tống Lạc Anh nắm c.h.ặ.t dây thừng, đạp chân một cái, đu giữa trung, vững vàng vách đ-á.

 

Tìm thấy Thạch hộc tía, cô lấy cuốc từ trong gian , lúc định đào thì một con rắn độc đột nhiên lao từ phía bụi Thạch hộc, thè lưỡi , Tống Lạc Anh đầy âm u.

 

Rắn tuy nhỏ nhưng độc.

 

Ánh mắt Tống Lạc Anh ngưng , giơ cuốc trong tay vung về phía con rắn độc.

 

Con rắn linh hoạt, thậm chí còn linh tính, nó thấy cái cuốc vung tới thì đối đầu trực diện, mà thụt lùi trong khe đ-á.

 

Như thì khó giải quyết .

 

Chương 38 Chị dâu uy phong

 

Tống Lạc Anh chằm chằm cái lỗ nhỏ vách đ-á hồi lâu.

 

Muốn lấy thứ gì đó bịt miệng lỗ , như rắn độc sẽ nữa.

 

chẳng gì cả, lấy gì bịt đây.

 

Đợi một lúc, Tống Lạc Anh cất cuốc gian, leo lên vách đ-á nhặt vài hòn đ-á nhỏ, trượt xuống.

 

Cô dùng những hòn đ-á nhỏ nhặt bịt miệng lỗ mới bắt đầu đào Thạch hộc tía.

 

Đào một nửa, con rắn độc cư nhiên chui từ một cái lỗ nhỏ khác.

 

Cũng may Tống Lạc Anh né nhanh, nếu chắc chắn c.ắ.n thương .

 

Sắc mặt cô đổi đôi chút, con rắn thông minh thật đấy!

 

Lần Tống Lạc Anh vung cuốc nữa, mà định trực tiếp dùng tay bắt lấy.

 

Tuy nhiên.

 

Con rắn trơn tuồn tuột, vô cùng xảo quyệt.

 

rụt một cái chui tọt lỗ.

 

Tống Lạc Anh tức .

 

Cảm giác con rắn đang đùa giỡn với cô thì đúng hơn!

 

Không còn vật cản, Tống Lạc Anh tiếp tục đào Thạch hộc tía.

 

Đào xong tất cả, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ấn ấn ký hoa đào trong lòng bàn tay, ý niệm khẽ động, Thạch hộc tía tay biến mất.

 

Con rắn độc từ trong lỗ chui thấy cảnh , đôi mắt xanh lè mang theo sự nghi hoặc đậm nét, như đang hỏi d.ư.ợ.c liệu ?

 

Chạy mất ?

 

Tống Lạc Anh đưa tay định bắt thất thốn (bảy tấc - điểm yếu của rắn) của nó, nó một nữa rụt cổ rùa rút đầu.

 

Thạch hộc tía tay, Tống Lạc Anh thèm chấp nhặt với con rắn nữa, cô bám dây thừng, đạp vách đ-á leo lên .

 

Phi Hổ tinh mắt thấy ống quần của Tống Lạc Anh treo một con rắn, nó sủa “gâu gâu" vài tiếng.

 

Con rắn độc cũng chịu thua kém, hướng về phía nó phát tiếng “xì xì".

 

Tống Lạc Anh ngây .

 

Con rắn bám theo lên đây !

 

Còn treo lủng lẳng ống quần cô nữa chứ!

 

Mẹ kiếp, cái chắc là thành tinh cũng nên!

 

Một ch.ó một rắn, đạt thỏa thuận gì mà cư nhiên sủa và kêu tiếp nữa.

 

Tống Lạc Anh tìm một bãi cỏ xuống, xoa đầu Phi Hổ :

 

“Con rắn hình như linh tính, chỉ dọa chứ c.ắ.n ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-55.html.]

Phi Hổ Tống Lạc Anh vuốt ve thoải mái, nó đất tận hưởng sự âu yếm của chủ nhân.

 

Rắn độc ngẩng đầu Tống Lạc Anh, như :

 

cũng như .”

 

Tống Lạc Anh nghi ngờ xuất hiện ảo giác , nếu ý nghĩ nực như thế chứ.

 

Tống Lạc Anh lắc đầu, gạt bỏ những ý nghĩ lung tung đó .

 

Nghỉ ngơi xong, cô dậy phủi m-ông:

 

“Phi Hổ, chúng tiếp tục hái thu-ốc thôi."

 

Phi Hổ nhận lệnh dậy chạy lên phía dẫn đường.

 

Rắn độc cũng theo phía , nhưng tốc độ của nó chậm, bò nhanh.

 

Nó tức giận hướng về phía m-ông Phi Hổ phát tiếng “xì xì".

 

Phi Hổ lúc mới nhớ điều gì đó, nó chạy sủa “gâu gâu" với con rắn vài tiếng.

 

Rắn độc linh hoạt leo lên lưng nó .

 

Tống Lạc Anh thấy cảnh , tự lừa dối nữa, cô cúi đầu Phi Hổ hỏi:

 

“Nó theo chúng ?"

 

Phi Hổ gật đầu một cách đầy nhân tính.

 

Rắn độc cũng gật đầu theo.

 

Xác nhận qua ánh mắt, con rắn hiểu tiếng .

 

Tống Lạc Anh thấy khá khó xử:

 

“Mày độc, tao mang mày theo."

 

Rắn độc gật đầu lắc đầu.

 

Tống Lạc Anh ngôn ngữ loài thú, nó đang cái gì.

 

Phi Hổ đóng vai trò thông dịch viên:

 

“Gâu gâu gâu..."

 

Tống Lạc Anh vẫn hiểu.

 

Phi Hổ thông dịch thêm vài nữa.

 

Hồi lâu , Tống Lạc Anh mới hiểu một chút:

 

“Mày nó sẽ c.ắ.n , cũng dọa ?"

 

Phi Hổ gật đầu.

 

Tống Lạc Anh xoa xoa cằm, một lúc mới lên tiếng:

 

“Đi theo bọn tao cũng , nhưng chỉ ở sân , và dọa ."

 

Rắn độc gật gật đầu.

 

Tống Lạc Anh thấy nó xanh mướt, liền đặt cho nó cái tên mới:

 

“Sau mày tên là Tiểu Thanh."

 

Tiểu Thanh kích động lắc lư cái đầu rắn của nó:

 

“Xì xì xì..."

 

Nó cũng tên !

 

Đi nửa tiếng, Tống Lạc Anh thấy tiếng sột soạt truyền đến từ cách đó xa, tim cô thắt , lẽ là đặc vụ !

 

Cô cẩn thận tới, thấy phía bụi cây một chiến sĩ bôi sơn ngụy trang dày đặc đang trốn ở đó.

 

Anh thấy Tống Lạc Anh cũng ngẩn , đó gọi thành tiếng:

 

“Chị dâu!"

 

Tống Lạc Anh nhận giọng :

 

“Đồng chí Hàn, là ?"

 

Hàn Chí Viễn khẽ gật đầu, nhỏ giọng :

 

“Bọn đang tập trận, chị mau rời ."

 

Tống Lạc Anh hề do dự:

 

“Được, các cẩn thận nhé, trong núi thú dữ đấy."...

 

Xuống núi, Tống Lạc Anh để Tiểu Thanh trong gùi:

 

“Ngoan ngoãn cho tao, nếu mày dám ngoài dọa , tao sẽ vứt mày đấy."

 

 

Loading...