NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 571

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:48:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quê hương đổi lớn quá!”

 

Cô đến khách sạn, để hành lý phòng, định dạo xung quanh, lúc ngang qua một cửa hàng quần áo, thấy một khuôn mặt quen thuộc, vốn dĩ cô định để ý, nhưng đó thấy cô thì đồng t.ử co rụt , giọng kìm mà lớn thêm vài phần:

 

“Cô... cô là Vưu Uyển?

 

Cô thực sự là Vưu Uyển ?

 

Những năm nay cô , tại thư cho cha cô?"

 

Người chuyện là chồng cũ của Vưu Uyển.

 

Hai còn ly hôn thì chồng cũ của cô tằng tịu với đàn bà khác, thêm việc Vưu Uyển khi kết hôn mãi con, bà chồng cũ cô cái gì cũng mắt, chồng cũ cũng giúp cô, mặc kệ cho chồng mắng nhiếc cô.

 

Vưu Uyển đàn ông gương mặt phong sương, chỉ cảm thấy thể tin nổi, năm đó đàn ông thích trưng diện bao, ngờ bây giờ biến thành thế :

 

thư thì liên quan gì đến ?"

 

Người đàn ông ngờ Vưu Uyển khi ly hôn mồm mép linh hoạt như :

 

“Những năm nay cha tìm thấy cô nên cứ đến phiền , cô xem liên quan ?"

 

Vưu Uyển thấy nên tất nhiên sẽ thừa nhận:

 

“Không , ai dối !

 

Vả , dù là thật thì chứ?

 

và bọn họ đoạn tuyệt quan hệ ."

 

Người đàn ông giọng điệu thản nhiên của Vưu Uyển cho chấn động:

 

“Cô... cô..."

 

Vưu Uyển nhảm với , nhấc chân định , đàn ông lập tức chắn đường cô:

 

“Những năm nay cô ?"

 

Vưu Uyển khó chịu đàn ông:

 

“Tránh —"

 

Mấy năm nay Vưu Uyển giữ chức vị cao, khí chất mạnh mẽ, cô nổi giận, khí trường khai, đàn ông theo bản năng nhường đường.

 

Không còn kẻ ngáng đường, Vưu Uyển tiếp tục về phía .

 

Người đàn ông xem cô ở nên cứ theo phía .

 

Anh theo Vưu Uyển dạo một vòng, về khách sạn, đó mới nhanh ch.óng chạy về nhà Vưu Uyển, đem tin tức thấy cô báo cho cha Vưu Uyển .

 

Năm đó Vưu Uyển rời Bằng Thành Loan Loan, cha cô lúc đầu cảm thấy gì, thời gian lâu dần thấy chỗ nào cũng , bèn khắp nơi nhờ bạn bè ngóng.

 

bao nhiêu năm trôi qua vẫn chút tin tức nào.

 

Lúc đều tưởng Vưu Uyển gặp bất trắc thì chồng cũ của Vưu Uyển mang đến tin .

 

Cha Vưu tưởng lầm, ông ngơ ngác đàn ông, kích động đến mức năng lộn xộn:

 

“Anh... Vưu Uyển về ?"

 

Người đàn ông gật đầu:

 

“Vâng, thấy , còn theo cô một đoạn, hiện tại cô đang ở khách sạn Đại Duyệt, dáng vẻ của cô , những năm nay chắc là sống ."

 

Cha Vưu Vưu nhanh ch.óng chạy đến khách sạn Đại Duyệt.

 

Bọn họ hỏi lễ tân khách tên Vưu Uyển ở phòng nào.

 

Tính bảo mật của khách sạn cao, lễ tân tất nhiên sẽ :

 

“Xin , thể ."

 

Cha Vưu cậy chút tiền, ông hào phóng :

 

“Chỉ cần cô cho , sẽ đưa cô một trăm."

 

Lễ tân lắc đầu:

 

“Không , thể ."

 

Cha Vưu tưởng cô chê tiền quá ít, ông tăng giá:

 

“Hai trăm."

 

Lễ tân vẫn lắc đầu:

 

“Xin , thể ."

 

Cha Vưu:

 

“Ba trăm."

 

Lễ tân đạo đức nghề nghiệp, cô cái gì thể , cái gì thể , vả khi chính thức , bọn họ đều qua đào tạo, thậm chí còn ký hợp đồng, một khi tiết lộ thông tin của khách hàng, chỉ bồi thường mà còn tù.

 

“Đồng chí, đừng khó ?"

 

Chương 458 Trẹo chân

 

Bất kể cha Vưu dụ dỗ thế nào, lễ tân vẫn mắc bẫy.

 

Cuối cùng cha Vưu còn cách nào khác, đành đợi ở đại sảnh, ông tin Vưu Uyển xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-571.html.]

Hai vợ chồng đợi mãi, đợi mãi.

 

Đợi đến tối cũng đợi Vưu Uyển.

 

Sắc mặt cha Vưu cực kỳ khó coi, về đến nhà cũng chẳng vẻ mặt gì .

 

“Sáng mai sáu giờ đến cổng khách sạn canh, tin là gặp nó."

 

Sáng sớm hôm , lúc sáu giờ.

 

Cha Vưu Vưu đến khách sạn.

 

Khách sạn mở cửa hai mươi bốn giờ.

 

Đại sảnh ghế sofa.

 

Hai đại sảnh sofa đợi.

 

Do dậy quá sớm.

 

Đợi mãi ngủ lúc nào .

 

Mãi đến chín giờ mới tỉnh.

 

Đợi đến khi bọn họ tỉnh thì Vưu Uyển .

 

Hai Vưu Uyển , tiếp tục đợi.

 

Sợ bỏ lỡ Vưu Uyển nên cơm nước đều giải quyết ở bên ngoài.

 

Lần chờ đợi kéo dài đến tận tối.

 

Cha Vưu cảm thấy đúng, chạy hỏi lễ tân.

 

“Ông Vưu Uyển !

 

trả phòng ."

 

Cha Vưu trợn tròn mắt:

 

“Bà... bà cái gì?"

 

Lễ tân:

 

“Chính là những gì ông thấy đấy, tám giờ sáng nay ."

 

Cha Vưu tức chịu nổi:

 

“Tại cho ?"

 

Lễ tân vẻ mặt vô tội cha Vưu:

 

ông tìm cô ."

 

Cha Vưu nghiến răng ken két:

 

“Hôm qua đến tìm, cũng chính là cô trực ở đây."

 

Lễ tân:

 

“Hôm qua là hôm qua, vả bảy giờ rưỡi mới ca, ông đến khách sạn."

 

Cha Vưu tức đến đau ng-ực, ông chỉ vị trí sofa:

 

ngủ ở đó, cô thấy ?"

 

Lễ tân thành thật lắc đầu:

 

“Ông cuộn tròn ở đó, gần kỹ, là ông."

 

Cha Vưu suýt chút nữa tức ngất .

 

Hai vợ chồng mang theo sự thất vọng rời khỏi khách sạn.

 

Bọn họ tưởng rằng sẽ bao giờ gặp Vưu Uyển nữa.

 

Vào ngày Vưu Uyển rời khỏi Bằng Thành, tình cờ gặp .

 

Mẹ Vưu cả đờ :

 

“Vưu Uyển, Vưu Uyển..."

 

Vưu Uyển thấy tiếng gọi, bước chân khựng một chút, tiếp tục về phía .

 

Mẹ Vưu lao tới nắm lấy cánh tay cô:

 

“Con nhỏ ch-ết tiệt , là con mà, những năm nay con rốt cuộc ?

 

Tại thư về?"

 

Vưu Uyển bình tĩnh Vưu:

 

“Đi Loan Loan , con cảm thấy cần thiết thư, trong mắt cha , lợi ích luôn lớn hơn tình ."

 

Mẹ Vưu thấy sự bình thản trong mắt Vưu Uyển, một trái tim lạnh lẽo vô cùng:

 

“Con... con trở nên như thế ?"

 

Vưu Uyển:

 

“Con , cũng cần giả vờ nỡ xa con, cũng cần giả vờ đối với con, cha đối xử với con thế nào, trong lòng cha rõ hơn ai hết."

 

 

Loading...