“Tống Lạc Anh sự tương tác của hai là cuộc sống hôn nhân của họ .”
Đám cưới của Hi Hi diễn suôn sẻ.
Cũng náo nhiệt.
Hôn lễ kết thúc.
Ông cụ Hoắc liền tóm lấy An An và Hàn Hàn hỏi:
“Hai đứa đối tượng ?"
Hai em đồng loạt lắc đầu.
Ông cụ Hoắc nhíu mày:
“Đã ngần tuổi mà còn đối tượng, hai đứa là vấn đề gì chứ!
Mẹ tụi con là bác sĩ, nếu vấn đề gì thì cứ tìm mà khám."
Trên trán hai em hiện lên mấy vạch đen.
Khóe miệng An An nhịn mà giật giật mấy cái:
“Cố tổ, con bình thường, ông cứ yên tâm dưỡng lão , đừng lo mấy chuyện ."
Hàn Hàn quý chữ như vàng, chỉ đúng ba chữ:
“Con ."
Tham dự đám cưới xong.
An An và Hàn Hàn rời khỏi thôn Sa Bá.
Vừa đến Thủ đô, hai liền tách .
Trên đường An An đến công ty, thấy ba gã thanh niên đang đuổi theo một cô gái trẻ.
Anh cảnh tượng qua gương chiếu hậu, thầm hỏi bản xem nên giúp một tay !
Đang lúc An An phân vân nên cứu , liền thấy qua gương chiếu hậu cảnh cô gái trẻ nhanh nhẹn đ-ánh ba gã thanh niên rạp đất, chồng lên như kiểu xếp hình.
Chương 470 Chủ động tỏ tình
Cô gái một chân giẫm lên đầu một gã, cao cao tại thượng bọn chúng, lạnh lùng hỏi:
“Còn đuổi nữa ?"
Ba tên tức điên lên .
Ba đàn ông mà bằng một cô gái, chuyện truyền ngoài thì mất mặt quá!
Tuy nhiên, dù giận đến mấy cũng bây giờ lúc vẻ hùng, ba tên đồng loạt lắc đầu:
“Không, đuổi nữa, đuổi nữa."
Cô gái cũng lập tức buông tha bọn chúng mà tiếp tục hỏi:
“Thấy dễ bắt nạt lắm ?"
Cả ba đồng loạt lắc đầu.
Đây rõ ràng là một con hổ cái, dễ bắt nạt chỗ nào chứ?
Sớm cô lợi hại thế thì chẳng nhắm cô !
Mẹ nó, tính sai !
An An - vốn định xuống xe giúp đỡ - xoa xoa cằm nhẹ một tiếng lái xe thẳng.
Anh cứ ngỡ cả đời sẽ gặp cô gái đó nữa, ngờ ngày hôm , cô gái đến công ty ứng tuyển.
Cô gái học vấn cao.
Trung học học trong nước, đại học và cao học tại một ngôi trường danh tiếng ở Mỹ.
Chuyên ngành cô theo học là máy tính.
Học vấn cao nên yêu cầu về mức lương của cô cũng cao.
Người khác đến ứng tuyển đều là do sếp định lương, còn cô thì tự đưa mức lương cho :
“Sơ yếu lý lịch của đều ở đây, là sinh viên mới trường, việc tại một doanh nghiệp ở Mỹ hai năm ."
An An thong thả xem bản tóm tắt lý lịch của cô gái, chậm rãi lên tiếng:
“Điều kiện của cô như , tại ở Mỹ?"
Cô gái vén lọn tóc mái trán, dõng dạc :
“ là Trung Quốc, sang Mỹ học tập chỉ là học hỏi kỹ thuật bên đó, học xong đương nhiên trở về."
Câu trả lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-586.html.]
An An tiếp tục xem lý lịch của cô gái:
“Một tháng năm nghìn tệ !
Tuy rằng cao, nhưng công ty chúng chỉ năng lực, chỉ cần cô xứng đáng thì thực cũng là thể."
Cô gái ẩn ý trong lời đó:
“Anh chứng minh bản năng lực ?"
An An thẳng cô:
“Cô thấy ?
Thời buổi lương bình quân của một cũng chỉ sáu bảy trăm tệ, cô đòi một tháng năm nghìn, cao gấp mười khác, đương nhiên xem năng lực ."
Cô gái rõ điều nên chẳng hề sợ hãi:
“Được thôi, cho một tháng thử việc là đủ , trong thời gian thử việc cứ trả một nghìn."
Hợp tình hợp lý, An An đương nhiên thành vấn đề:
“Được—"
Cứ như , cô gái tên Cố Hạ việc tại công ty của An An.
Hiệu quả công việc của cô cực kỳ cao, chuyên môn cũng giỏi.
Có đôi khi máy tính nhiễm virus, cô còn thể sử dụng phần mềm để sửa chữa.
Những việc cần lãnh đạo công ty lên tiếng, cô đều chủ động xử lý.
Sự xuất hiện của cô khiến các nhân viên trong công ty bắt đầu cảm thấy áp lực.
Mẹ nó chứ.
Đã nghiệp trường danh tiếng thì thôi , còn việc chăm chỉ đến mức , còn để cho khác sống nữa !
Một tháng thử việc nhanh ch.óng trôi qua.
Cố Hạ ngoài dự đoán giữ công ty của An An.
Hôm đó, cô bạn của Cố Hạ gọi điện đến hỏi cô:
“Hạ Hạ, gặp vị ân nhân cứu mạng của ?"
Cố Hạ:
“Gặp , vẫn như xưa."
Cô bạn hỏi tiếp:
“Vậy định thế nào?
Có định tỏ tình với ?"
Cô hiểu Hạ Hạ.
Năm Hạ Hạ tám tuổi, suýt chút nữa bắt cóc, chính Hoắc Dĩ An cứu cô từ tay bọn buôn .
Đối với Hoắc Dĩ An mà , lẽ đó chỉ là việc tiện tay, nhưng đối với Hạ Hạ, đó chính là một tia sáng, tia sáng chiếu sâu trong tim, một tia sáng khiến luôn hướng tới.
Gia đình Hạ Hạ điều kiện khá, bố cô mang lễ vật trọng hậu đến cảm ơn Hoắc Dĩ An nhưng từ chối.
Hạ Hạ quên ơn cứu mạng của Hoắc Dĩ An, cô khắp nơi dò hỏi tin tức về , cũng như cảnh gia đình .
Biết là Tống Lạc Anh, bố là Hoắc Sư Tiêu, cô liền nỗ lực học tập, nhờ thầy cô phân tích xu hướng phát triển của Trung Quốc .
Biết ngành máy tính sẽ ưa chuộng, cô quyết định sang Mỹ.
Cô học chuyên ngành giỏi như là vì An An, hy vọng thể xứng đáng với .
Ở Mỹ, một tháng cô kiếm hơn vạn tệ, về nước một tháng chỉ đòi năm nghìn, thực sự là quá rẻ .
Cô thực đòi thấp hơn nữa, nhưng sợ tương xứng với bằng cấp, sợ Hoắc Dĩ An sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Cố Hạ lời bạn thì ngẩn một lát:
“Tớ dám, tớ sợ khi tỏ tình sẽ đuổi việc tớ, tớ dám đ-ánh cược."
Cô bạn xót xa chịu nổi, nghiến răng nghiến lợi :
“Cậu ngốc hả, tranh thủ lúc đối tượng thì tay chứ."
Cố Hạ trong sự nghiệp mạnh mẽ, nhưng trong chuyện tình cảm rụt rè:
“Không , tớ thấy thế cũng , cho dù vợ chồng thì đồng nghiệp cũng tệ."
Cô bạn tức đến mức suýt vứt cả điện thoại:
“Cậu nỗ lực như chẳng là để xứng đáng với , giờ bảo tớ đồng nghiệp cũng .