Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:07:24
Lượt xem: 30

Phía là Nhà hàng Thiên Nga, Triệu Nỉ Ca đến đây để xem mắt.

Đối tượng xem mắt là cháu trưởng nhà họ Lục, xuất từ gia đình quân nhân, hiện đang tại ngũ trong một đơn vị tác chiến đặc biệt nào đó. Ông nội là tướng quân về hưu, cha là giám đốc ngân hàng, rể là nhà ngoại giao, đủ loại buff cộng dồn , khiến vị Lục thiếu gia trở thành miếng bánh thơm ngon nóng bỏng nhất Kinh Thị.

Triệu Nỉ Ca nhất định .

Ba ngày , cô xuyên đến đây.

Thay thế cho cô con gái ruột nhà họ Triệu tìm về từ quê, may c.h.ế.t đuối đường về thành phố.

Cô còn giành cơ hội xem mắt từ tay cô con gái giả chiếm tổ chim khách suốt hai mươi năm, tất cả là vì, một tóm gọn vị Lục đại thiếu gia .

—— Hoặc là công lược nam chính trở thành nữ chính, hoặc là thế giới xóa sổ.

Hệ thống cho cô nhiệm vụ xong liền biến mất, chỉ để một ‘Bảng đổi điểm tích phân’.

Trong ‘Bảng tích phân’, tất cả những thứ Triệu Nỉ Ca cần, tích phân thì giành giá trị rung động của nam chính.

Mà Lục đại thiếu gia, chính là nam chính cô cần công lược.

Lục Thiếu Vũ đến đúng giờ, đợi ở Nhà hàng Thiên Nga nửa tiếng, chút mất kiên nhẫn.

Mẹ cứ bắt xem mắt, ngày nào cũng lải nhải bên tai, thật sự phiền quá mới đồng ý đến đối phó một chút.

Không ngờ, bận rộn như còn dành thời gian đến, mà đối phương còn đến muộn?

Lục Thiếu Vũ vốn xem mắt, bây giờ càng khó chịu hơn, phí mất cả một buổi trưa của .

Anh định gọi phục vụ đến tính tiền thì thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc bước từ cửa xoay của nhà hàng, ngay khoảnh khắc rõ khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của , Lục Thiếu Vũ hoảng hốt.

Chú út?!

Sao chú đến đây?

Lục Thiếu Vũ cầm lấy chiếc áo khoác vắt ghế, ném một tờ tiền lên bàn, khom lưng chuẩn lén lút chuồn .

“Lục Thiếu Vũ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-1.html.]

Giọng lạnh lùng của đàn ông vang lên trong nhà hàng.

Lục Thiếu Vũ run lên, cứng ngắc ngẩng đầu, đối mặt với đàn ông mặc quân phục rằn ri thường ngày cách đó vài bước, miễn cưỡng mở miệng: “Chú… chú út…”

“Ngươi ở đây gì.”

“Ăn cơm chứ , đến nhà hàng thì .” Lục Thiếu Vũ lẩm bẩm.

“Nhiệm vụ huấn luyện gần đây căng thẳng như , ngươi còn thể chạy ngoài ăn cơm?” Người đàn ông cảm xúc liếc , “Xem bảo đại đội trưởng của các ngươi tăng cường độ huấn luyện .”

“Á á đừng mà chú út, cháu mỗi ngày mệt như ch.ó , hôm nay là cháu…” Lục Thiếu Vũ mặt mày đau khổ giải thích, nhưng thấy khuôn mặt lạnh lùng vô tình của đàn ông đối diện, là vô dụng, đành thành thật : “Cháu sai , cháu về đơn vị ngay đây, chú tuyệt đối đừng với đại đội trưởng.”

“Cút về.” Người đàn ông nhíu mày.

Lục Thiếu Vũ như trút gánh nặng, vội vàng chuồn .

Người đàn ông ngang liếc dọc, đến một bàn trống cạnh cửa sổ xuống.

Hôm nay là một ngày âm u.

Tháng chín ở Kinh Thị, thời tiết chuyển lạnh, mưa liên tiếp mấy ngày, bầu trời trĩu nặng phủ lên thành phố một lớp sương mù u ám.

Nhìn từ cửa sổ nhà hàng, đường phố đều mặc áo khoác, xách hành lý, cúi đầu vội vã .

Bỗng nhiên, một chiếc ô giấy dầu màu xanh nhạt lọt tầm mắt.

Tựa như một bức tranh thủy mặc mênh m.ô.n.g sương khói bỗng xuất hiện một mảng xanh tươi sống động, khiến lòng thanh thản.

Người đàn ông liếc mắt qua.

Chiếc ô giấy dầu che nửa phụ nữ, tán ô nghiêng là vòng eo thon thả, chiếc sườn xám màu xanh lá khẽ đung đưa theo bước chân, phác họa nên một nét duyên dáng thanh tao còn giàu trí tưởng tượng hơn cả trắng trong tranh thủy mặc.

Bàn tay đặt eo, đầu ngón tay lơ đãng gõ nhẹ, để lộ sự nhàn nhã của chủ nhân lúc .

Tạo thành một rào cản vô hình với những đường vội vã, tê dại phố. Tựa như chỉ riêng cô là bước từ trong tranh, đến nhân gian hồng trần dạo một vòng, trở về thế giới trong tranh.

 

 

Loading...