Triệu Nỉ Ca kéo cô trong chăn, hai chuyện thì thầm.
“Sĩ quan trẻ tối nay mời nhảy thế nào? Thấy hai chuyện vui vẻ lắm.”
“Cứ tìm hiểu , mới quen hiểu rõ lắm .” Dư Thiến che mặt đỏ bừng, ngượng ngùng , đột nhiên nhớ điều gì, “ , đàn ông tối nay cùng khỏi phòng khiêu vũ là bạn trai ?”
Lúc đó Dư Thiến và viên sĩ quan trẻ đang chuyện, cách một sàn nhảy, thấy Triệu Nỉ Ca nép lòng một đàn ông cao lớn, thẳng tắp ngoài.
“Cậu thấy .” Triệu Nỉ Ca đắc ý hỏi, “Thế nào, trai ?”
“Đẹp trai! Trước đây tớ cứ nghĩ, đàn ông thế nào mới khiến cho một đại mỹ nhân tuyệt thế như ngày đêm mong nhớ, thậm chí còn vì mà khổ luyện động tác Phi Thiên Hạ Yêu. Tối nay tuy thấy rõ mặt, nhưng khí chất của thấy phi thường !”
Triệu Nỉ Ca tâm trạng , nhưng vẫn quên tuyên bố: “Tớ mới vì mà luyện Phi Thiên Hạ Yêu .”
Ngày hôm , các thành viên Đoàn văn công ở tham gia vũ hội giao lưu trở về.
Xe buýt về sắp xếp buổi chiều, các vũ công sẽ ăn trưa xong ở nhà ăn bộ đội mới .
Vừa thể hiện sự chu đáo, thể tạo gian cho các cặp nam nữ quen trong vũ hội tối qua tăng cường giao lưu.
Phải rằng, vị lãnh đạo nghĩ kế hoạch hoạt động thật trí tuệ.
Triệu Nỉ Ca bấm like.
Khoảng mười một giờ, đều thu dọn đồ đạc xuống lầu.
Vũ hội tối qua, ít thành viên tìm đối tượng khá ưng ý, hẹn hôm nay gặp ở nhà ăn, chuyện thêm một lúc, đó lưu phương thức liên lạc.
Nếu qua thấy hợp, thể thành một mối nhân duyên.
Đây là điều mà cả hai đơn vị đều vui mừng thấy .
Vì hôm nay bộ đội ngoài huấn luyện thường ngày cũng sắp xếp thêm nhiệm vụ gì đặc biệt.
Gần đến giờ cơm trưa, khu nhà ở tạm thời của Đoàn văn công, lục tục ít các lính đến.
Viên sĩ quan trẻ của Dư Thiến cũng đến đón cô, cô ngại ngùng đầu Triệu Nỉ Ca một cái.
Triệu Nỉ Ca vẫy tay với cô, tự ở lầu ký túc xá, tiếp tục đợi Lục Yến Lĩnh.
Gần mười hai giờ, gần như hết.
Những hẹn cũng thành từng nhóm hai ba đến nhà ăn.
Triệu Nỉ Ca bên đường, con đường rộng thênh thang ngày càng vắng , những chiếc lá gió thổi rụng, và một làn gió lạnh khiến cánh tay nổi da gà, cô mới muộn màng nhận :
—— Cô sẽ cho leo cây đấy chứ?
Triệu Nỉ Ca từng kinh nghiệm , thậm chí còn chuẩn phương án B.
Bởi vì cô nghĩ rằng sẽ đến.
Bây giờ thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Không thể khiến cô suy nghĩ.
Tối qua cô đổi một năm giá trị sinh mệnh, đối với việc công lược , thực còn cấp bách như nữa.
Trong mười bốn tháng còn , cô thế nào cũng thể hạ thêm vài thành trì.
tuyệt đối thời điểm nào hơn hôm nay, bởi vì tối qua mới liên tiếp đầu hàng cô hai .
Binh pháp , đối đãi với bại quân thừa thắng xông lên, truy kích đến cùng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-30.html.]
Cuối cùng cho thêm năm phút.
Nếu đến…
Ngay lúc trong đầu Triệu Nỉ Ca đang bay loạn đủ loại suy nghĩ, lưng vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Suy nghĩ của cô thu , nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm, lộ một nụ vân đạm phong khinh, đó mới từ từ .
Thế nhưng khi thấy đàn ông đối diện, cô đột nhiên nhíu mày: “Sao là ?”
Tham mưu Dương tủm tỉm : “Cô Triệu, đợi lâu nhỉ.”
Ánh mắt Triệu Nỉ Ca lướt qua ông , về phía : “Lục Yến Lĩnh ?”
“Yến Lĩnh vẫn còn chút việc xong.” Tham mưu Dương cô với ánh mắt mang theo vẻ hiền hòa kỳ lạ, giống hệt một bà nãi nãi nhân từ đang xem xét bạn trai mà cháu gái dẫn về nhà.
“Anh sợ cô đợi sốt ruột, nên bảo đến đưa cô qua.” Tham mưu Dương .
Đối với việc Lục Yến Lĩnh thể sai một tham mưu trưởng đến truyền lời cho , Triệu Nỉ Ca thấy lạ.
Dù thì xuất của cũng bày ở đó.
Biết thủ trưởng ở đây đều là lính trướng lão gia nhà năm xưa.
Triệu Nỉ Ca : “Vậy phiền tham mưu Dương .”
Vị tham mưu Dương khá là hóng hớt.
Trên đường , ông vờ như vô tình dò hỏi mối quan hệ giữa cô và Lục Yến Lĩnh, nhưng đều Triệu Nỉ Ca dùng chiêu bốn lạng bạt thiên cân mà lấp l.i.ế.m cho qua.
(Thành ngữ TQ, ý chỉ dùng sức nhẹ để hóa giải sức mạnh lớn, ở đây là dùng lời lẽ khéo léo để né tránh.)
Dù đây cũng là doanh trại quân đội, nơi thể năng lung tung.
Chút chừng mực Triệu Nỉ Ca vẫn .
Thấy hỏi gì, tham mưu Dương đành thôi.
Đưa cô đến một tòa nhà ký túc xá yên tĩnh hơn, ông : “Cô Triệu ở đây đợi một lát, sẽ đến ngay.”
Triệu Nỉ Ca lầu một lúc, một thoáng nghi hoặc.
Đưa cô đến đây gì?
Đây là ký túc xá, nhà ăn.
Lúc Triệu Nỉ Ca đến, cô tham mưu Dương dẫn đường tắt, thẳng sảnh lầu, vì cô thấy ba chữ lớn vàng óng mặt ngoài tòa nhà —— Tòa nhà Hành chính.
để cô đợi lâu, vài phút , Lục Yến Lĩnh xuất hiện.
Lần Triệu Nỉ Ca quả thực nhận qua tiếng bước chân.
Vừa cô mải suy nghĩ lung tung, để ý lắm.
Thực nếu kỹ, tiếng bước chân của tham mưu Dương là nặng nề vội vã, còn Lục Yến Lĩnh đường, bao giờ cảm giác đó, dáng của luôn tao nhã trầm , cho dù sải bước lớn, cũng cho cảm giác ung dung vội vã, từ trong xương cốt toát vẻ cao quý và kiêu ngạo.
Anh từ hành lang bên cạnh tới, hôm nay một bộ đồ rằn ri và giày tác chiến.
Khi qua hàng cột, ánh nắng như một bộ lọc chiếu lên mặt , phủ lên khuôn mặt sâu sắc của một lớp ánh vàng li ti, tạo thành sự tương phản rõ rệt với bộ quân phục rằn ri lạnh lùng uy nghiêm .