Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:10:33
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ xem, cái miệng lanh lợi của cô còn thể bịa chuyện gì nữa.

Triệu Nỉ Ca thấy động đậy, tiếp tục : “Em , em mạnh mẽ. Em hề sợ nửa đêm gặp yêu râu xanh, côn đồ cướp giật gì . Dù cũng những lính vĩ đại như Lục đại thiếu bảo vệ dân chúng , thế giới hòa bình mà. Anh , em một mà.”

Lục Yến Lĩnh liếc cô một cái, im lặng khẩy, mở cửa ghế phó lái.

Cúi đưa tay, lịch lãm một động tác ‘mời’.

“Mời, Triệu tiểu thư. Đưa cô về nhà là vinh hạnh của Lục mỗ.”

Triệu Nỉ Ca giữ kẽ qua, cảm kích với : “Ây da, Lục thiếu thật là vui vẻ giúp , hôm nào em thư khen ngợi cho thủ trưởng của các .”

“…”

Chiếc xe việt dã chạy đường phố đêm khuya, lúc xe đường còn nhiều.

Đêm cuối thu một cái lạnh khô hanh.

Nhiệt độ điều hòa trong xe chỉnh cao, vốn dĩ Triệu Nỉ Ca ở ngoài còn thấy lạnh, lúc cảm thấy vặn, ấm thổi ấm áp, chút buồn ngủ.

Mỗi tối mười giờ cô đều đúng giờ ngủ giấc ngủ da, lúc sớm đến giờ sinh hoạt của cô.

Triệu Nỉ Ca nhịn che miệng, ngáp một cái.

Lục Yến Lĩnh đang lái xe liếc cô một cái, hỏi: “Buồn ngủ ?”

“Ừm.” Triệu Nỉ Ca nửa nhắm mắt, khẽ đáp.

Lục Yến Lĩnh liền tăng tốc xe lên một chút.

Không lâu , lúc đầu nữa, Triệu Nỉ Ca tự lúc nào dựa cửa sổ xe ngủ .

Cô ôm vai, dựa cửa sổ, lẽ là tấm kính cứng rắn đầu thoải mái, cô liền đổi hướng, về phía Lục Yến Lĩnh, mặt áp lưng ghế.

Vì động tác xoay , chiếc khăn choàng cô trượt xuống.

Trong phút chốc xuân quang chợt hiện.

Lộ một đoạn vai trần trắng nõn mịn màng, chiếc váy hội cúp n.g.ự.c bao bọc lấy bộ n.g.ự.c đầy đặn của cô nhấp nhô uyển chuyển, xương quai xanh tinh xảo ánh đèn vụn vặt tỏa ánh sáng trắng ngần.

Lục Yến Lĩnh bình tĩnh thu hồi ánh mắt, mắt nghiêng tiếp tục lái xe.

Một lúc , chút đau đầu xoa xoa thái dương.

Cuối cùng nhịn , đưa tay nhặt chiếc khăn choàng trượt xuống quăng lên cô, đắp cho cô.

vì lực lệch một chút, chiếc khăn choàng đắp lên mặt Triệu Nỉ Ca.

Cô mơ màng đưa tay túm lấy, hé nửa mí mắt hờn dỗi , lẩm bẩm: “Anh …”

tự kéo khăn choàng xuống, điều hòa trong xe mở cao, cô cảm thấy nóng.

Kéo xong mặc kệ, cứ thế nghiêng đầu ngủ tiếp.

Lục Yến Lĩnh: “…”

Giấc ngủ của Triệu Nỉ Ca ngon.

Cô cũng ngủ bao lâu, chỉ mơ màng cảm thấy véo má , mới ư ử một tiếng mở mắt.

“Đến ?”

Cô mờ mịt hỏi.

“Ừm.” Giọng trầm khàn của đàn ông vang lên bên cạnh.

Lúc Triệu Nỉ Ca mới thẳng dậy, mệt mỏi ngáp một cái, : “Vậy em về đây, lái xe cẩn thận.”

định đưa tay tháo dây an , phát hiện cử động , cúi đầu xuống, mới thấy chiếc khăn choàng vai quấn c.h.ặ.t, quấn mấy vòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-65.html.]

Cô nghi hoặc gỡ nghĩ, là cô tự quấn ?

lúc Triệu Nỉ Ca buồn ngủ rũ rượi, đầu óc cũng tỉnh táo lắm, thật sự nhớ nổi những chi tiết .

Cô tháo dây an liền chuẩn xuống xe.

lúc , Lục Yến Lĩnh đầu gọi cô một tiếng: “Triệu Nỉ Ca.”

Triệu Nỉ Ca: “Hả?”

Đầu óc cô thật sự chút m.ô.n.g lung, đây hình như là đầu tiên Lục Yến Lĩnh gọi cả họ lẫn tên cô.

Tên của cô từ giọng trầm ấm khàn khàn của thốt , hiểu .

Có chút hương vị quyến luyến.

Triệu Nỉ Ca cứ thế nghiêng đầu xe, chớp đôi mắt mệt mỏi, nghi hoặc : “Sao ?”

Lục Yến Lĩnh liếc cô một cái thu hồi ánh mắt.

Một lát , giọng điệu bình thường hỏi: “Mèo nuôi thế nào ?”

Nói đến đây, Triệu Nỉ Ca tỉnh táo hơn một chút, cô : “Nuôi , nó ngoan, quấn , còn tròn một chút.”

“Vậy ngày mai đến đón nó.” Lục Yến Lĩnh .

“Hả?” Triệu Nỉ Ca tỉnh táo thêm một chút, “Cái gì?”

Đón nó?

Ý gì đây?

Anh đón bé cưng ?

“Không !” Lần tỉnh táo, “Đã là em giúp nuôi tạm, thể nuốt lời chứ?”

Lục Yến Lĩnh đầu , thấy cô kích động như , dường như khẽ một tiếng.

trong xe, Triệu Nỉ Ca ngoài cửa ghế phó lái, ánh sáng mờ tối cũng rõ biểu cảm của , chỉ : “Em mới là chủ của nó. Là chủ, thể đến thăm nó ?”

“Thăm nó…” Triệu Nỉ Ca ngẩn , “Ồ, thăm , thì đương nhiên !”

“Em thể bế nó xuống cho xem ngay bây giờ.” Cô .

“Bây giờ muộn quá .” Lục Yến Lĩnh đóng cửa xe, cuối cùng đầu cô một cái, “Em về , ngày mai gọi điện cho em.”

Lúc Triệu Nỉ Ca về đến nhà, mười một giờ.

Có lẽ là men say từ hai ly cocktail tối nay mang , khiến đầu cô thật sự chút choáng váng, qua loa tẩy trang tắm rửa vật giường, lâu ngủ .

Phía bên .

Lúc Lục Yến Lĩnh lái xe về đến nhà cũ của nhà họ Lục, cũng là đêm khuya.

Anh đ.á.n.h thức vợ chồng quản gia ngủ, khi đậu xe sân, liền thẳng lên lầu.

Về đến phòng, Lục Yến Lĩnh xoa xoa ấn đường căng cứng, một lát bắt đầu cởi áo khoác quân phục .

Ngón tay thon dài đặt chiếc cúc vàng, từng chiếc một cởi .

Cho đến khi cởi áo khoác , mùi hương thoang thoảng quyến rũ của phụ nữ vương vẫn tan .

Dường như chỉ cần nhắm mắt , dáng vẻ lúc thì khẽ lay động vũ điệu, lúc thì ánh mắt long lanh, lúc yên tĩnh ngoan ngoãn của phụ nữ sẽ như đèn chiếu lướt qua mắt.

Lục Yến Lĩnh trầm giọng khẽ thở dài, day day ấn đường, dứt khoát dậy phòng tắm.

Anh ném áo khoác lên giường, kéo bung áo sơ mi, tấm lưng rắn rỏi màu lúa mì lướt qua cánh cửa phòng tắm.

 

 

Loading...