Cả Triệu Nỉ Ca mềm nhũn như sợi b.ún, sắc mặt phù phiếm, tay chân đều sức lực, trong lúc ý thức hoảng hốt cũng ý thức đang gì: "Anh... cởi giúp em..."
Lục Yến Lĩnh trầm mặc giây lát.
Anh đầu, về phía đường phố bên ngoài cửa sổ lưới che khuất ở đầu căn phòng.
Lúc mưa nhỏ , những sợi mưa triền miên dứt rơi cửa sổ, sự ẩm ướt thấm , gió lạnh, cái lạnh lẽo khiến tinh thần phấn chấn, dường như chỉ thế mới gột rửa ngàn vạn tiếng thở dài trong lòng, vạn phần bất đắc dĩ.
Lục Yến Lĩnh thu hồi tầm mắt, cúi đầu chăm chú phụ nữ trong khuỷu tay, giơ tay kéo chăn, đắp lên cô.
Bàn tay to luồn từ bên , ánh mắt dán c.h.ặ.t khuôn mặt ửng đỏ khó chịu của cô, mò mẫm túm lấy vạt áo dán vòng eo mảnh khảnh lột ngược lên.
Cố tình cô trong lúc ý thức mơ hồ mềm nhũn vô lực, bản còn ngoan ngoãn giơ hai tay lên cho cởi.
Chiếc áo len màu đỏ mận ướt sũng dán c.h.ặ.t lên hình phập phồng linh lung, giống như quả vải mới bóc vỏ, lộ mảng lớn da thịt trắng như tuyết, chiếc áo len trượt khỏi chiếc cổ thon dài của cô, tóc đen lập tức xõa tung giường như thác nước.
Ánh mắt Lục Yến Lĩnh tối , vài giây mắt thẳng dời tầm mắt , cúi cởi đôi bốt ngắn của cô , quấn cả cô thành một cái kén tằm đặt lên giường.
Rõ ràng là cô đang sốt, Lục Yến Lĩnh cảm thấy toát một mồ hôi nóng.
Ánh đèn mờ ảo, ấm lan tỏa chầm chậm, tiếng ấm đun nước reo ong ong vang lên trong phòng.
Lục Yến Lĩnh bên giường một lúc, thấy phụ nữ ngủ say, thở đều đặn, khựng định xoay .
Không ngờ tay đột nhiên một bàn tay nhỏ nhắn níu .
Giọng quyến luyến của phụ nữ thì thầm: “Lục Yến Lĩnh… Anh đừng .”
Lục Yến Lĩnh bàn tay níu đến nhấc nổi chân, nhưng cũng dám đầu , chỉ khàn giọng : “ mua cho em chút t.h.u.ố.c hạ sốt.”
“Em cần… Em chỉ cần thôi…” Ngón tay nhỏ bé của cô quấn lấy đầu ngón tay .
Lục Yến Lĩnh đưa tay lên, dùng sức day day ấn đường, xoay nhét tay cô trong chăn, để cô ngoan ngoãn yên.
Anh đưa tay sờ trán cô, vẫn nóng đến kinh : “Ngoan, yên, đừng cử động lung tung.”
“Anh đừng bỏ em một , em sợ…”
Cô nhắm mắt, trong cơn mê man, miệng vẫn lẩm bẩm.
Cũng phụ nữ khi sốt trở nên đeo bám như , dáng vẻ lanh lợi thường ngày biến mất, chỉ còn vẻ yếu đuối bất lực, dựa dẫm , quyến luyến , khiến mềm lòng một cách vô cớ.
“Ừ, ở đây.”
Lục Yến Lĩnh khẽ đáp một tiếng.
Triệu Nỉ Ca cứ thế nắm lấy ngón tay , yên tâm chìm bóng tối.
Một lúc , Lục Yến Lĩnh cúi đầu , cô ngủ say .
Anh nhẹ nhàng rút tay đang cô nắm c.h.ặ.t , xem đồng hồ, mở cửa bước ngoài.
Khóa cửa xong, mới xoay ngoài.
Đi mấy bước, khóe mắt Lục Yến Lĩnh liếc thấy thứ gì đó, bước chân đột ngột dừng .
Dưới khe cửa phòng bên cạnh nhét mấy tấm thẻ nhỏ với nội dung tục tĩu, lúc nãy bế cô lên lầu Lục Yến Lĩnh để ý, lúc quanh một vòng mới phát hiện khe cửa của mấy phòng đều nhét loại quảng cáo dâm uế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-90.html.]
Sắc mặt Lục Yến Lĩnh trầm xuống.
Lúc lái xe đến đây, tìm khách sạn lớn nhất ở Thương Trấn, ngờ loại tệ nạn lộn xộn xảy ngay mí mắt , còn ngang nhiên đến .
Nghĩ đến phụ nữ trong phòng chỉ mặc đồ lót, ngủ say gì, Lục Yến Lĩnh càng nhíu c.h.ặ.t mày.
Anh sải bước xuống lầu, đến sảnh lễ tân.
Nhìn quanh một lượt, bảo vệ trực ban, cũng nhân viên nào khác, chỉ một nhân viên lễ tân đang ngủ gật ở đó.
Lục Yến Lĩnh mặt mày trầm tĩnh, rút điện thoại gọi một cuộc.
…
Lúc hơn mười một giờ đêm, về cơ bản sẽ khách nào đến thủ tục nhận phòng nữa, nhân viên lễ tân trực ban bèn ngủ ở quầy.
Vừa Lục Yến Lĩnh đ.á.n.h thức cô một .
Bây giờ khó khăn lắm mới ngủ một giấc trọn vẹn thì tiếng gọi điện thoại đ.á.n.h thức.
Nhân viên lễ tân ngáp dài mở mắt, liền thấy đàn ông cao lớn lạnh lùng đến thuê phòng đang cầm điện thoại ở sảnh, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị gì đó.
Lắng kỹ, cô thấy : “Bảo của đồn công an các qua đây một chuyến, ở ngay Khách sạn Minh Châu trấn.”
Nhân viên lễ tân: “…”
Khoan , đại ca, còn kịp báo cảnh sát, báo ?
Đang , đàn ông cảm nhận ánh mắt, lạnh lùng liếc qua một cái, với đầu dây bên : “Kiểm tra giao dịch mại dâm ở đây.”
Nhân viên lễ tân: “…”
Hay cho ! Anh chơi thật luôn ?
Lục Yến Lĩnh gọi điện xong cũng dừng , thẳng đến hiệu t.h.u.ố.c bên cạnh.
Nhân viên lễ tân đó, ngây cả .
Đợi đến khi phản ứng , cô mới vội vàng lén gọi điện cho ông chủ, khách sạn chuyện, bảo ông chủ mau đến xử lý.
Thế nhưng đến nhanh hơn ông chủ của cô là cảnh sát khu vực của đồn công an trấn.
Mười mấy phút , ba bốn chiếc xe cảnh sát hú còi chạy tới, bao vây kín Khách sạn Minh Châu .
Một công an trẻ tuổi nhảy xuống xe đầu tiên, thấy Lục Yến Lĩnh mua t.h.u.ố.c trở về liền kích động tiến lên: “Anh Lục, về lúc nào thế? Sao báo cho em một tiếng, để em đón gió tẩy trần cho !”
Nhân viên lễ tân trốn quầy thấy cảnh , trong lòng thầm kêu xong , đụng đại ca thứ thiệt .
Người công an trẻ tuổi cô cũng quen, đều ở cùng một trấn, là phó sở trưởng mới điều đến đồn công an Thương Trấn của họ năm ngoái.
Đến phó sở trưởng mà gặp vị cũng gật đầu khom lưng, ông chủ của họ đến thì tác dụng gì chứ!
Ai ngờ Lục Yến Lĩnh tâm trạng hàn huyên với , chỉ nghiêm mặt chuyện công: “Bảo của lên kiểm tra từng phòng một, khách sạn tồn tại giao dịch mại dâm.”