Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:11:22
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn Trác Thiên đang lái xe phía vẻ mặt kỳ quái kính chiếu hậu mấy .

Chỉ thấy cô gái cầm điện thoại ngẩn một lúc, đó bắt đầu dụi mắt cúi đầu nức nở, đến mức bờ vai run lên từng đợt, khiến nỡ.

Đợi đến gần chập tối, cuối cùng cũng đến Kinh Thị.

Đoạn Trác Thiên theo định vị đưa về đến tận cửa nhà an .

Triệu Nỉ Ca xuống xe, chân thành cảm ơn.

Xa xôi như , đưa cô về, đúng là phiền .

Đoạn Trác Thiên xua tay, thẳng cần khách sáo, đầu xe báo cáo nhiệm vụ.

Kinh Thị, đêm nay nhà họ Lục náo nhiệt.

Lão gia Lục và Lão phu nhân Lục về Kinh Thị, vợ chồng Lục Hòa Thái và Lục Vọng Thư đều vội vàng đến, cùng hai vị trưởng bối ăn một bữa cơm.

Màn đêm buông xuống, đèn hoa rực rỡ.

Quản gia Chung và thím Chung chuẩn một bàn đầy ắp những món ăn thịnh soạn.

Trong phòng , chị dâu cả Tần Bội và chị hai Lục Vọng Thư đang trò chuyện cùng Lão phu nhân; Lục Hòa Thái và Chiêm Chính Sơ hiên nhà trao đổi chuyện công việc; Lão gia Lục sofa phòng khách đang dạy dỗ cháu trai Lục Thiếu Vũ; Lục Thiếu Vũ kêu oan mách lẻo.

Ngôi nhà thường ngày vắng vẻ, đêm nay khắp nơi đều là ánh đèn.

Lục Yến Lĩnh một trong thư phòng lầu, điện thoại.

“Anh Lục, em đưa đến nơi an !”

Lục Yến Lĩnh ừ một tiếng, hỏi: “Cô .”

Nghe hỏi , Đoạn Trác Thiên ở đầu dây bên suy đoán một chút, bèn báo cáo tình hình đường một cách trung thực, cuối cùng : “Cô gái còn lén lau nước mắt nữa.”

Mi mắt Lục Yến Lĩnh khẽ động: “Cô ?”

!” Đoạn Trác Thiên miêu tả sinh động, “Trên đường ăn uống, chỉ thất thần điện thoại, tự lén lau nước mắt, mắt đều đỏ hoe !”

Lục Yến Lĩnh , hồi lâu gì.

Anh tưởng tượng cảnh cô co ro xe, vành mắt đỏ hoe, ấm ức đến đau lòng.

Đợi đến khi Đoạn Trác Thiên ở đầu dây bên xong, cầm điện thoại hồn, thấy biểu cảm của phản chiếu cánh cửa tủ sách bằng kim loại, mới thở dài một .

Anh bấm , gọi cho điện thoại thời gian gọi dài đến hơn năm tiếng tối qua.

Lần thì gọi , báo đang tắt máy.

Chỉ là điện thoại reo ba bốn tiếng thì cúp máy, ngay đó là một tràng tiếng ‘tút—’ bận rộn.

Lục Yến Lĩnh gọi một nữa.

Lần chỉ reo một tiếng, liền cúp máy.

Trực tiếp .

Lục Yến Lĩnh bất đắc dĩ, đành gửi một tin nhắn qua: “Về đến nhà thì nghỉ ngơi cho .”

Đợi xuống lầu, cơm nước trong phòng khách dọn xong, cả nhà cùng chỉ đợi .

Thấy bận rộn nửa ngày cuối cùng cũng xuất hiện, bên Lão phu nhân đột nhiên hỏi: “Mẹ quản gia Chung , hai tuần con đưa một cô gái về nhà ?”

Lời , cả nhà đều sững sờ, mấy ánh mắt đồng loạt về phía .

Biểu cảm mặt mỗi đều là kinh ngạc, ngạc nhiên, thể tin .

Người hai ba mươi năm thấy bạn gái, đưa con gái về nhà?

Mặt trời mọc đằng Tây ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-95.html.]

Vốn tưởng Lão phu nhân hỏi , là một hình thức giục giã , để sớm tìm một đối tượng, nếu khả năng Lục Thiếu Vũ, đứa cháu , còn thể kết hôn cả chú út là .

ngờ là.

Lục Yến Lĩnh phủ nhận.

Dưới sự chú ý kinh ngạc của cả nhà, vẻ mặt tự nhiên xuống: “ chuyện .”

Lục Thiếu Vũ: “…”

Vãi!

Kim ốc tàng kiều?

Lục Vọng Thư thì chút kinh hỷ, cùng chồng Chiêm Chính Sơ một cái, hỏi: “Bạn gái ?”

Bên Lục Hòa Thái và Tần Bội cũng chút ngỡ ngàng, chú út bạn gái ? Chuyện khi nào ? Sao họ gì?

Lão gia Lục ở ghế thấy Lục Yến Lĩnh thản nhiên thừa nhận, một cái, bèn lên tiếng: “Con gái nhà nào, nghề gì? Đưa về cho con xem mặt.”

Lục Yến Lĩnh: “Để một thời gian nữa ạ.”

Đợi dỗ dành xong, quan hệ xác định , “Đến lúc đó sẽ đưa cô chính thức về nhà mắt.”

Sau khi từ Thục Thành trở về, Triệu Nỉ Ca mặc kệ thứ, vùi chăn ngủ một giấc.

Tối qua cô dầm mưa sốt cao, hôm nay bôn ba đường dài, cả thực sự chịu nổi nữa.

Vừa đặt lưng xuống gối là ngủ say như c.h.ế.t.

Đang ngủ say, điện thoại của ai gọi đến, Triệu Nỉ Ca nhắm mắt mò mẫm điện thoại, bấm nút cúp máy ngủ tiếp.

Giấc ngủ kéo dài đến sáng hôm .

Lúc cô tỉnh dậy, bụng đói kêu ùng ục, nhưng sắc mặt cuối cùng cũng khá hơn hôm qua một chút.

Lúc cô gương trang điểm, cầm điện thoại lên, mới thấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn Lục Yến Lĩnh gửi cho cô tối qua.

Động tác đ.á.n.h má hồng của Triệu Nỉ Ca dừng , liếc thời gian cuộc gọi nhỡ, tin nhắn.

Một lúc , cô cong môi , ném điện thoại sang một bên, thèm để ý.

Đến lúc , cô còn vội gì chứ?

Người vội, cũng nên đổi thành .

Triệu Nỉ Ca trang điểm xong, xách túi xuống lầu.

Hôm nay là thứ hai, đến Văn công đoàn , luyện múa.

Cô dậy muộn, Triệu Lan Tâm thu dọn xong và .

Triệu Nỉ Ca qua xuống ăn sáng, bảo dì giúp việc cho cô thêm một quả trứng.

Đào Vinh ở đối diện ngập ngừng , lẽ là hỏi hôm qua cô .

Triệu Nỉ Ca Đào Vinh đang nghĩ gì, nhưng cô lười giải thích một câu, ăn xong liền khỏi nhà.

Đến Văn công đoàn, lúc đồ trong phòng đồ, Triệu Lan Tâm tìm đến.

đóng cửa phòng đồ , dựa cửa Triệu Nỉ Ca từ xuống : “Triệu Nỉ Ca, hôm qua cô ?”

Thực từ lúc trở về hôm qua, Triệu Lan Tâm phát hiện Triệu Nỉ Ca gì đó . Triệu Nỉ Ca con , ngày nào mà vênh váo tự đắc, nhưng lúc trở về hôm qua, đến cả bước chân cũng mềm nhũn.

Cùng là phụ nữ, cô ở trong tình huống nào, Triệu Lan Tâm chẳng lẽ còn .

 

 

Loading...