Niên Đại Văn: Con Cháu Bất Hiếu, Ta Dạy Lại Từ Đầu - Chương 143: Hưởng sái ánh sáng của cô Trình

Cập nhật lúc: 2026-04-28 10:04:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Văn Quang trong sự phỉ nhổ của , xám xịt rời khỏi bệnh viện.

 

Sáu giờ chiều, Lâm Tiểu Ngọc thu tiền xong, thấy khách ăn xong , liền dọn dẹp bàn.

 

“Chính là chỗ , tin , tuyệt đối ngon đấy.”

 

“Hoan nghênh quý...” Lâm Tiểu Ngọc ngẩng đầu chữ “khách” liền mắc kẹt trong cổ họng.

 

Khách đến ai khác, chính là các giáo viên của trường trung học 3.

 

“Lâm Tiểu Ngọc?” Cô Trình cũng ở trong đó, liếc mắt một cái liền thấy Lâm Tiểu Ngọc đang bưng bê trong tiệm.

 

Chiều hôm nay trong trường mở một cuộc họp, họp xong giáo viên liền đề nghị buổi tối tìm một chỗ tụ tập một chút.

 

Chủ nhiệm Dịch ông phát hiện một tiệm sủi cảo bảo bối, mùi vị đặc biệt ngon, cực lực đề cử.

 

Mặc dù đều tìm một tiệm cơm quốc doanh, gọi mấy món ngon uống chút rượu nhạt, nhưng chủ nhiệm Dịch đều đề cử như , bọn họ cũng tiện gạt thể diện của chủ nhiệm Dịch, liền theo đến.

 

“Cô, cô Trình, chủ nhiệm Dịch, thầy Trương...”

 

Lâm Tiểu Ngọc lượt gọi.

 

“Đây là học sinh trường chúng ?” Chủ nhiệm Dịch chỉ Lâm Tiểu Ngọc hỏi những khác.

 

Cô Trình: “Là học sinh lớp .”

 

“Lâm Tiểu Ngọc, em ở đây là?” Cô Trình nhíu mày hỏi, em là đang thêm chứ?

 

Lâm Tiểu Ngọc: “Đây là tiệm sủi cảo em mở, cô Trình đợi một lát, em dọn dẹp cái bàn , thể .”

 

Lâm Tiểu Ngọc nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa, dùng giẻ lau lau sạch sẽ bàn.

 

“Cô Trình mau .”

 

Cô Trình xuống, đ.á.n.h giá tiệm sủi cảo sáng sủa gọn gàng, ngờ của Lâm Tiểu Ngọc ly hôn , còn mở một tiệm sủi cảo lớn như .

 

“Cô Trình ăn sủi cảo gì? Nhà em nấm hương thịt lợn, ngô thịt lợn, bắp cải thịt lợn, cà rốt trứng gà, hẹ trứng gà, thì là trứng gà.”

 

Trong tiệm hôm nay tăng thêm hai loại nhân sủi cảo.

 

Mấy vị giáo viên mỗi gọi một loại nhân sủi cảo, cùng ăn.

 

Sủi cảo vẫn lên, lên hai đĩa món nộm , còn lên cho mỗi một bát canh xương hầm rong biển.

 

Cô Trình: “Chúng gọi những thứ nha.”

 

Lâm Tiểu Ngọc đặt miến trộn rau chân vịt xuống : “Mẹ em cô Trình đến , tặng cho ăn đấy, lấy tiền , cô Trình cứ ăn .”

 

Lâm Tiểu Ngọc xong liền .

 

Các giáo viên khác : “Ây dô, chúng hôm nay là hưởng sái ánh sáng của cô Trình .”

 

“Chẳng , đều ăn món nộm và canh miễn phí .”

 

“Khụ khụ...” Cô Trình đắc ý ho nhẹ hai tiếng.

 

Những giáo viên sủi cảo gì mà từng ăn, nhưng sủi cảo bắp cải phỉ thúy nhân thịt lợn bắp cải đó, quả thực là khiến bọn họ kinh ngạc một phen, cũng mở mang tầm mắt.

 

Trên đời còn , thể sủi cảo mắt như tác phẩm nghệ thuật .

 

Quan trọng là nó những mắt, còn ngon nữa.

 

Sủi cảo ăn xong, bọn họ còn cảm thấy ăn đủ, gọi thêm ba đĩa, lúc mới thỏa mãn.

 

Tần Dã về , xách một sọt trứng gà lớn chuyển trong tiệm.

 

“Tần Dã?” Thầy Trương dạy toán đang xỉa răng kinh ngạc gọi.

 

Tần Dã ngẩng đầu một cái, đồng t.ử co rụt , liền cúi đầu xuống, chuyển trứng gà bếp.

 

“Là quen ? thấy đối phương giống dáng vẻ quen ông nha?” Chủ nhiệm Dịch hỏi.

 

Thầy Trương nhíu mày bóng lưng gầy gò của thiếu niên, ông lầm, thiếu niên chính là học sinh cũ của ông Tần Dã!

 

Thầy Trương đây là dạy toán cấp hai, bởi vì kiến thức giảng dạy phong phú, năng lực xuất chúng, hai năm nay mới điều đến trường trung học 3 dạy toán cấp ba.

 

Ban đầu đứa trẻ nộp nổi học phí nghỉ học, ông còn đến nhà khuyên nhủ bố , để trường học tiếp tục việc học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-van-con-chau-bat-hieu-ta-day-lai-tu-dau/chuong-143-huong-sai-anh-sang-cua-co-trinh.html.]

 

ông bố nát rượu đó của Tần Dã học vô dụng, cũng tiền cho học.

 

Lúc đó điều kiện nhà thầy Trương cũng , bố bệnh nặng, tiền t.h.u.ố.c men mỗi tháng cũng đều mười mấy đồng, ông tài trợ cho đứa trẻ Tần Dã cũng là lực bất tòng tâm.

 

Mấy năm nay ngày tháng dần dần lên , bố ông cũng , mỗi nhớ tới mầm non sách như của Tần Dã từ bỏ, ông liền cảm thấy đáng tiếc.

 

Nếu tiếp tục việc học, nhất định thể thi đỗ trường đại học trọng điểm, một tương lai tươi sáng.

 

Đợi Tần Dã từ trong bếp , định ngoài chuyển đồ, thầy Trương một nữa gọi .

 

“Tần Dã là em đúng ? Thầy là thầy Trương, lúc cấp hai thầy từng dạy em, em quên ?”

 

Bước chân Tần Dã khựng , gật đầu một cái, gọi một tiếng: “Thầy Trương.”

 

Thầy Trương từng quan tâm như , để nghỉ học, còn đến nhà khuyên bố , thể nhớ chứ.

 

Cậu chỉ là nên đối mặt với thầy Trương như thế nào mà thôi.

 

“Em bây giờ vẫn chứ?” Thầy Trương hỏi.

 

Tần Dã gật đầu: “Rất ạ, em việc ở tiệm , thể nuôi sống bản .”

 

Thầy Trương vẻ mặt tiếc nuối Tần Dã, vốn dĩ nên tương lai tươi sáng hơn, nên trong phòng học sáng sủa của trường danh tiếng học tập kiến thức, trở thành rường cột quốc gia.

 

Chứ ở trong tiệm sủi cảo công nhân tạm thời, kiếm đồng lương mười mấy đồng miễn cưỡng thể sống qua ngày, cả đời cứ như sống một cách tầm thường.

 

Không trách thầy Trương sẽ cho rằng Tần Dã một tháng chỉ mười mấy đồng, thời buổi công nhân tạm thời bên ngoài về cơ bản đều là giá .

 

“Tần Dã...”

 

“Thầy Trương, em còn việc, em việc đây.” Tần Dã ngắt lời thầy Trương, xong liền ngoài.

 

“Haizz...” Thầy Trương thở dài một .

 

“Lão Trương, ông đối với học sinh quan tâm nha.”

 

Thầy Trương bóng dáng bận rộn của Tần Dã : “Mọi , đứa trẻ thiên phú học tập, lúc cấp hai, thành tích các môn đều là điểm tối đa, lấy sách toán cấp ba cho em xem, em đều thể xem hiểu.”

 

“Em thực sự là một đứa trẻ đặc biệt thông minh, nếu nghỉ học, thi Thanh Hoa Bắc Kinh đều là vấn đề gì.”

 

Các giáo viên , đều thổn thức : “Vậy thì thật sự là đáng tiếc .”

 

Chủ nhiệm Dịch: “ dáng vẻ hiện tại của em cũng mới mười tám mười chín tuổi, nếu thiên phú cao như , bắt đầu học từ cấp ba, chắc là vẫn còn kịp.”

 

Bây giờ lớn hai mươi mấy tuổi thi đại học cũng nhiều lắm, nhiều thi mấy đều đỗ, cũng vẫn đang kiên trì thi.

 

Chỉ cần thi đỗ , cuộc đời liền khác biệt .

 

, lão Trương ông tìm cơ hội khuyên nhủ em .”

 

Thầy Trương thở dài một : “Quan trọng là trong nhà em còn một ông bố nát rượu dựa em nuôi, cho nên việc học đối với em cũng là chuyện dễ dàng như .”

 

Ông ngược bằng lòng tài trợ cho Tần Dã học, nhưng ông bố nát rượu đó của thì ?

 

Ông thể còn nuôi luôn cả ông bố nát rượu đó của Tần Dã chứ, quan trọng là chút tiền lương đó của ông, cũng nuôi nổi nha.

 

Có một ông bố nát rượu liên lụy như , Tần Dã học cũng khó.

 

Bọn cô Trình đều cạn lời lắc đầu.

 

Lâm Tiểu Ngọc lưng cô Trình, nắm c.h.ặ.t đôi đũa trong tay, Tần Dã đang bê một sọt ngô bếp như điều suy nghĩ.

 

Buổi tối Lý Thư Bình lấy sổ sách và bàn tính tính toán sổ sách một chút.

 

Những ngày trung bình thể bán hơn hai trăm phần sủi cảo, món nộm hai hào một phần thể bán ba bốn mươi phần, canh rong biển một hào rưỡi một bát, một ngày cũng thể bán sáu bảy mươi bát.

 

Mỗi ngày về cơ bản đều thể bán một trăm đồng, chi phí nguyên liệu và chi phí nhân công, một ngày xấp xỉ mất sáu mươi, trừ chi phí một ngày về cơ bản lãi ròng bốn mươi đồng.

 

Sổ sách tính đến mức Lý Thư Bình vui mừng hớn hở, theo đà , bà một tháng là thể kiếm một ngàn hai trăm đồng.

 

Những khoản tiền đầu tư giai đoạn đầu mở tiệm , một tháng là thể thu hồi vốn, chỉ là tiền tủ lạnh còn tạm thời thu hồi .

 

Một năm trở thành hộ vạn tệ, là chắc chắn nha.

 

Kiếm tiền , giấc mơ Lý Thư Bình mơ buổi tối đều là giấc mơ ngọt ngào.

 

 

Loading...