Chủ nhiệm tài vụ là mới.
Tên là Kim Đại Trụ.
Tiền nhiệm của , cùng Trần Thanh hợp ý.
Bởi vì vị tiền nhiệm Trần Thanh kéo xuống ngựa, mới cơ hội nhậm chức.
“Phó chủ nhiệm Trần, ngài đến đây, ôi chao, đây là cháu gái nhỏ của ngài , thật đáng yêu, bác lì xì cho cháu nhé, ăn Tết vui vẻ nha.”
Hắn đưa cho Tiểu Ngọc một phong bao lì xì lớn.
Tiểu Ngọc nở nụ rạng rỡ: “Cảm ơn bác ạ.”
Biểu cảm của Trần Thanh kỳ lạ, thấy Kim Đại Trụ thấp thỏm sờ sờ bình tráng men, cô thẳng vấn đề: “ gửi tiền đến một nhà máy ở Đông Bắc, bộ phận tài vụ của chúng hình như thể thực hiện việc gửi tiền liên tỉnh đúng ?”
“À? Gửi tiền?”
Kim Đại Trụ thấy cô đến gây sự.
Trong lòng tảng đá lớn rơi xuống đất.
“ , đối tượng của Đông Bắc, quên mang tiền, giúp xem, địa chỉ thể gửi tiền ? Nếu , sẽ đưa tiền cho , giúp gửi .”
Trần Thanh đưa địa chỉ cho xem.
Kim Đại Trụ cầm địa chỉ suy tư một lát : “ gọi điện thoại.”
“Được, cứ bận việc .”
Trần Thanh ôm Tiểu Ngọc ngoài.
Tiểu Ngọc lưng với , lén lút mở bao lì xì, miệng há to, khẽ kinh hô: “Là đại đoàn kết!”
Bao lì xì Tết của cô bé thật sự quá nhiều.
Đủ để bằng tiền lương một tháng của công nhân bình thường!
Trần Thanh do dự một lát : “Cất con.”
“Vâng ạ.”
Tiểu Ngọc vui vẻ nhét yếm.
Còn thích thú vỗ vỗ.
Lại kiếm tiền !
Kim chủ nhiệm gọi điện thoại xong đến tìm Trần Thanh: “Phó chủ nhiệm Trần, thể gửi tiền .”
Trần Thanh: “Tốt quá, ngày mai sẽ đưa tiền cho , phiền .”
“Đều là chuyện nhỏ thôi.”
Kim Đại Trụ tiễn cô rời khỏi bộ phận tài vụ.
Trong lòng tức khắc nhẹ nhõm.
Trần Thanh nắm tay Tiểu Ngọc trở văn phòng.
Người của bộ phận quản lý phân xưởng lượt trở về, Điền Mộng Nhã giành ôm Tiểu Ngọc, chút thời gian là chơi với cô bé.
Trần Thanh thì tranh thủ vẽ bản nháp.
Năm cô rảnh cũng vẽ.
cân nhắc mãi, đều xé bỏ.
Vải vóc sản xuất trong nước hiện tại ít, đạt hàng ngon giá rẻ, kiểu dáng , phù hợp thẩm mỹ của nước ngoài, những kiểu dáng tinh xảo đẽ ban đầu đều xóa bỏ hết.
Hiện tại chủ yếu tập trung : Thoải mái, thư nhàn, giản lược, độ bao dung cao!
Có mục tiêu, Trần Thanh mới chút suy nghĩ.
Rõ ràng là cô nên ở bên Tiểu Ngọc chơi.
Tiểu Ngọc Điền Mộng Nhã và Lưu chủ nhiệm dẫn dắt, cô bé vui vẻ đến quên cả trời đất, căn bản cần cô.
Trần Thanh hôm nay lương.
Coi như xin nghỉ.
Ủy ban xưởng đầu năm bận rộn như , cô cần như Hạ Viễn, vì chạy tiến độ nhiệm vụ mà liều việc lương.
Cho nên cô rời sớm hai tiếng.
Trần Thanh dẫn Tiểu Ngọc về nhà, cầm tiền giấy, gọi Hạ Vũ Tường: “Đi, chúng Cung Tiêu Xã.”
“Đi gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-408-gui-tien-cho-chu-nho-mua-dai-radio-dat-tien.html.]
Hạ Vũ Tường hôm nay thất vọng.
Đối với việc ngoài hứng thú thiếu hẳn.
“Con ?” Trần Thanh tò mò hỏi.
“Không ạ.”
Hắn điều tra một chút bà mối kiếm bao nhiêu tiền.
Một đơn hai đồng tính là .
Đơn năm đồng, mười đồng cực kỳ hiếm thấy.
Quanh năm suốt tháng cũng thấy hai .
Kiếm tiền ít quá!
Không một công việc kiếm tiền nào quang minh chính đại.
Hạ Vũ Tường uể oải.
Trần Thanh là cái miệng cưa hòm, cũng ép hỏi, : “Chúng Cung Tiêu Xã mua radio, như hai đứa ở nhà sẽ nhàm chán, cũng thể học vài thứ.”
“Radio đắt quá ạ?”
Hạ Vũ Tường nhớ rõ radio rẻ nhất cũng tám mươi đồng.
Trần Thanh: “Sớm muộn gì cũng mua, chi bằng mua sớm hưởng thụ sớm.”
Hạ Vũ Tường nhắc chuyện tiền bạc.
Tiền lương một tháng của dì nhỏ và chú nhỏ hai trăm đồng.
Đó là tiền họ kiếm .
Họ tiêu thế nào thì tiêu.
radio là món đồ lớn, cũng theo dì nhỏ đến Cung Tiêu Xã.
Nhân viên Cung Tiêu Xã đang buôn chuyện, vẫn là chuyện bát quái của Trần Thanh.
“Cô Phó chủ nhiệm Trần của nhà máy , chính là Phó chủ nhiệm ủy ban xưởng , ôi chao, Tết nhất gây chuyện lớn , đến cái chỗ một lát, lãnh đạo lái xe đưa về, cô vì , là vì bộ phận của họ tham ô, vu oan hãm hại cô !”
“Ghê tởm ?!”
“ , cô hiểu , chuyện bát quái của là do ở ủy ban xưởng cho , Trần Thanh buồn lắm, xưởng trưởng còn cho cô một phong bao lì xì lớn.”
“Ôi chao, chức vụ càng cao càng loạn.”
“Nếu thì thôi, chúng dân thường cứ sống cuộc sống của , ngàn vạn đừng xen chuyện của họ, đều là một đám chơi tâm cơ, động một tí là mạng, đáng sợ quá.”
“Ai .”
Hai vô cùng cảm thán.
Trần Thanh: “……”
Cô vô cớ cảm thấy ngón chân đang cào mặt đất.
Cảm thấy vô cùng hổ.
Người hổ lúc nào cũng bận, cô liền giục Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc chọn radio.
Ngại quá, hôm nay đột nhiên chút việc, thời gian cập nhật lùi đến 6 giờ chiều.
Radio chia hai loại.
Một loại là bóng điện t.ử, một loại là bóng bán dẫn.
Radio bóng điện t.ử giá cả đắt hơn, từ 100 đến 150 đồng, bóng bán dẫn chỉ cần 80 đến 100 đồng.
những gia đình thường mua radio, đều sẽ xa xỉ một phen, mua bóng điện t.ử.
Dù radio chỉ là công cụ giải trí, mà còn là biểu tượng của địa vị xã hội.
Hạ Vũ Tường suy tư mãi, chọn radio bóng bán dẫn 80 đồng.
Tiểu Ngọc ngón tay cũng chỉ cái 80 đồng.
Cô bé hiểu lắm về radio.
Chỉ là âm thanh thôi.
Trần Thanh chọn radio 150 đồng.