Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 446: Trần Thanh Ra Tay, Cả Nhà Vương Bà Tử Thảm Bại

Cập nhật lúc: 2026-04-18 10:35:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Ngọc bình tĩnh.

Cô bé biến thành thần tiên, đó đ.á.n.h thật mạnh.

Hạ Vũ Tường một bên, như bình tĩnh, kỳ thật xếp tổ tôn hai mắt sổ đen, đôi mắt sắc lạnh như rắn độc, chỉ chờ thời cơ trả thù.

Các giáo viên trong văn phòng đều Trần Thanh, đối với cô sự sợ hãi tự nhiên, ai tiến lên đáp lời.

Lãnh đạo trường Trần Thanh đến, do dự nên mặt .

Nếu đích mặt, vẻ quá lấy lòng, nếu mặt, vẻ coi trọng Trần Thanh.

Đang lúc lưỡng nan, thấy cô giáo Lâm dẫn theo bốn lớn hùng hổ tới.

Trần Thanh những đến, giao Tiểu Ngọc cho Hạ Vũ Tường: “Chăm sóc em gái cho .”

Cô xoay cổ tay, về phía bốn mặt: “Ai là cha ruột của đứa trẻ .”

Vương Đại Hắc thấy Trần Thanh sững sờ, trong đầu chút ấn tượng về cô, nhưng nhất thời nhớ , chỉ mới một tiếng 『』, thì nắm đ.ấ.m mang theo lửa giận tích tụ cả ngày giáng thẳng mặt Vương Đại Lực.

Khoảnh khắc nắm đ.ấ.m tiếp xúc xương gò má, Trần Thanh thấy tiếng xương nứt khiến ý: “Tục ngữ đúng, nợ con trả.”

Lãnh đạo trường vội vàng lao .

Bà Vương thét ch.ói tai: “A a a, mày buông con trai tao , cái đồ tiện nhân, mày mau buông nó !!!”

Vương Đại Hắc lảo đảo lùi về , m.á.u mũi phun trào.

Hắn còn kịp phản ứng, Trần Thanh túm lấy tóc , đầu gối hung hăng thúc bụng .

Vương Đại Hắc cong lên như con tôm, dịch dày lẫn tơ m.á.u trào từ khóe miệng.

Giọng Trần Thanh lạnh băng: “Nghe thấy mày c.h.ử.i rủa thế nào ?”

Đầu óng Vương Đại Hắc đều ngây dại.

Tai cảm thấy ong ong.

Chỉ vợ Vương Đại Hắc phản ứng , vội vàng cầu xin: “Đồng chí, chúng chuyện gì thì chuyện đàng hoàng.”

Bà Vương thấy con trai đ.á.n.h đến m.á.u mũi phun trào, lảo đảo, tức giận đến lao về phía Trần Thanh.

Trần Thanh túm lấy tóc gáy bà giật ngửa , ánh mắt lạnh như băng: “Chửi sướng miệng ? Hả?”

Cô nắm tóc giật ngửa , bà Vương cảm giác đầu sắp rớt, hai tay vung về phía , kéo tay Trần Thanh : “Đau đau đau, hai đứa c.h.ế.t tiệt gì, còn mau qua giúp tao gỡ con tiện nhân ! A a a a!”

Khóe môi Trần Thanh cong lên: “Đồ bồi tiền?”

“A a a ——”

Bà Vương phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.

Thấy , hai con dâu cũng dám tiến lên, nhưng sợ chồng hành hạ, vẫn lấy hết can đảm tiến lên.

Trần Thanh trực tiếp ném bà Vương cho hai phụ nữ .

Hai bà Vương va , ngã mạnh xuống đất.

Trần Thanh ánh mắt nhàn nhạt quét về phía duy nhất còn vững, “Anh cũng là con trai của đúng ?”

Vương Đại Lực là chủ gia đình, thấy già, vợ và em trai, em dâu đều đ.á.n.h, mắng: “Cô một phụ nữ giữa chốn đông đ.á.n.h hổ !”

Khi cả mắng Trần Thanh, Vương Đại Hắc mới phản ứng , tức sôi m.á.u, từ nhỏ đến lớn từng chịu ủy khuất như , lảo đảo tìm cây gậy gỗ trong văn phòng giáo viên, lao nhanh về phía Trần Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-446-tran-thanh-ra-tay-ca-nha-vuong-ba-tu-tham-bai.html.]

Hạ Vũ Tường chú ý tới, cao giọng nhắc nhở: “Cẩn thận phía lưng!”

Trần Thanh Hạ Vũ Tường , cúi tránh thoát đồng thời, đùi như roi quét về phía đầu gối .

Vương Đại Hắc kêu t.h.ả.m một tiếng quỳ rạp xuống đất, Trần Thanh chút lưu tình mà một chân đá n.g.ự.c , tiếng xương sườn gãy rõ ràng thể thấy.

Mọi tại hiện trường đều tê dại da đầu.

Bà Vương đất lóc t.h.ả.m thiết: “Con trai ơi!”

Đứa trẻ ban đầu chỉ Tiểu Ngọc đ.ấ.m vai một cái lóc hai tiết học, thấy ba ba đ.á.n.h, trực tiếp trốn xuống gầm bàn việc của giáo viên, cả run lẩy bẩy.

Lãnh đạo trường cũng vội vã xuống lầu tìm Trần Thanh: “Trần Phó chủ nhiệm, bình tĩnh, bình tĩnh, chúng chuyện gì thì chuyện đàng hoàng.”

bình tĩnh.” Trần Thanh túm lấy cây gậy gỗ trong tầm tay Vương Đại Hắc, chỉ thẳng bà Vương, ánh mắt sắc bén như d.a.o: “Chửi đủ ?”

Lãnh đạo trường căng da đầu giật lấy cây gậy gỗ trong tay Trần Thanh.

Mà Vương Đại Lực thì ý thức điều .

Xinh , hung hãn, Trần Phó chủ nhiệm.

Cuối cùng đến một kết quả

—— Trần Thanh!!!

Người là Trần Thanh!!!

Ý định đ.á.n.h của Vương Đại Lực tiêu tan, một cảm giác hoảng sợ dâng lên.

Bà Vương sợ c.h.ế.t dậy, liều báo thù cho đứa trẻ.

Vương Đại Lực vội vàng ngăn bà : “Mẹ, phụ nữ là lãnh đạo.”

“Sao thể là lãnh đạo, lớn lên xinh như , chừng dùng cách gì mà leo lên!”

“Cô là Trần Thanh!!!”

“Trần Thanh?”

Đồng t.ử bà Vương run lên.

quen Trần Thanh, nhưng dám đ.á.n.h Xưởng trưởng Thẩm, đến Cách Ủy Hội, còn kiêu ngạo đưa cán sự bên trong bệnh viện.

một bà lão, chẳng là tùy ý cô xoa bóp .

“Vậy bây giờ?”

Bà Vương hoảng loạn.

Cô giáo Lâm cuối cùng bước : “Gia đình hai bên, chúng hãy bình tĩnh chuyện về vấn đề của bọn trẻ .”

Vương Đại Hắc mặt đất như ch.ó c.h.ế.t, bốn chữ 『bình tĩnh chuyện』, từ nước mắt cứ thế chảy xuống.

*Tại ngay từ đầu thể bình tĩnh chuyện!!!*

Bàn việc trong văn phòng lớp học đều kê đối diện , hai chiếc bàn gỗ sơn màu nâu sẫm đối diện , ở giữa chừa một lối nhỏ rộng nửa mét.

Ban đầu là để tiện cho giáo viên thảo luận giáo án, dễ dàng dùng chung máy đóng sách hoặc bình mực, nhưng hiện giờ tạo thành cảm giác hai bên đối chiến.

 

 

Loading...