Tiểu Ngọc cũng thấy lo lắng theo, lén hỏi trai: “Anh ơi, bảo tiểu dì kiếm tiền ?”
“Chắc là thôi.” Hạ Vũ Tường xem qua những bộ quần áo tiểu dì , bé thấy chúng . Hy vọng nước ngoài “mắt mù”. trẻ con thường dễ ảnh hưởng bởi tâm trạng của lớn. Tiểu dì của chúng vốn luôn vui vẻ hớn hở, ngay cả lúc nghỉ việc cũng chẳng thấy lo lắng gì, thế mà giờ căng thẳng như , khiến hai đứa nhỏ cũng lo sốt vó.
Tối đến, Hạ Viễn sang tìm Trần Thanh, trực tiếp đỡ cô dậy, ép cô ăn bánh bao thịt: “Ăn hết , nếu ngày mai lấy sức mà việc?”
“Em lo c.h.ế.t đây .” Trần Thanh c.ắ.n một miếng bánh bao, phần còn cứ cầm tay.
Hạ Viễn nhét thêm một cái nữa. Trần Thanh c.ắ.n một miếng cầm tay.
Hạ Viễn định lấy cái thứ ba thì Trần Thanh nổi cáu: “Hạ Viễn!”
Hạ Viễn liền nắm lấy cổ tay cô, ép cô ăn hết: “Ăn hết hai cái .”
Trần Thanh còn cách nào khác đành ăn, nhưng cảm thấy nhạt nhẽo vô cùng. Kiếp cô nghề thiết kế trang phục, từ tận đáy lòng cô luôn coi đây là chuyên môn của , nếu thất bại, cô thật sự .
Hạ Viễn an ủi: “Hôm nay xem gian hàng của xưởng máy móc, ghé qua xem gian hàng của em , .”
“Em là nó , nếu thành công thì chắc chắn sẽ khen, còn nếu thất bại thì sẽ bảo chỉ giỏi mấy thứ hoa hòe loè loẹt.” Trần Thanh thở dài. Đã lâu lắm cô mới thấy căng thẳng như thế .
Hạ Viễn lấy một xấp tài liệu: “Anh dò hỏi giúp em , đây là danh sách hai mươi ý định thu mua trang phục.”
Mắt Trần Thanh sáng rực lên: “Hạ Viễn, đúng là thần hộ mệnh của em!”
Thấy cô định đặt bánh bao xuống để xem tài liệu, Hạ Viễn liền : “Em ăn hết ba cái bánh bao cho xem.”
Trần Thanh ăn như bay, suýt nữa thì nghẹn. Thấy , Hạ Viễn vội pha cho cô một ly sữa mạch nha. Trần Thanh uống sữa nghiên cứu tài liệu, cố gắng ghi nhớ đặc điểm của những để đón tiếp như những khách hàng lớn.
Quảng giao hội sắp bắt đầu, lãnh đạo các nhà máy đều vô cùng căng thẳng, tầm quan trọng của việc kiếm ngoại hối là cần bàn cãi. Những đơn vị ở địa phương nhiều thời gian chuẩn hơn, còn những đơn vị ở xa đều đến vài ngày, thức đêm thức hôm để bài trí gian hàng.
Xưởng trưởng Thẩm cũng túc trực tại khu triển lãm. Những công nhân kỹ thuật bậc cao, các kỹ sư giỏi nhất đều phái đến. Hạ Viễn thậm chí còn ông coi như “cột trụ định hải thần châm”, quyết tâm thành nhiệm vụ kiếm ngoại hối !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-458-dem-truoc-ngay-hoi-va-chien-thuat-gau-truc.html.]
Quảng giao hội (Hội chợ xuất khẩu hàng hóa Trung Quốc) tổ chức từ những năm 50, thể coi là cửa ngõ thương mại duy nhất của Hoa Quốc thời bấy giờ. Vì , khi hội chợ chính thức khai mạc, thể thấy nhiều nước ngoài với đủ màu da tấp nập các gian hàng.
Gian hàng trang phục do Trần Thanh bài trí ban đầu chẳng ai ghé thăm. Điền Mộng Nhã bắt đầu sốt ruột: “Sao vẫn ai thế ?”
“Sắp .” Trần Thanh bình tĩnh đáp.
Là một đến từ thế kỷ 21, dù xem livestream thì cô cũng đến sự tồn tại của nó. Trong những ngày đầu của livestream, việc thu hút xem bằng quà tặng là một khâu cực kỳ quan trọng! Trần Thanh nhờ Tịch Cao Mân gọi mười cô gái đến giúp sức chính là để tặng quà.
Quà tặng là những chiếc móc chìa khóa hình gấu trúc. Chỉ cần đến tham quan gian hàng là sẽ tặng, lượng hạn, ai đến . Mỗi cô gái cầm năm chiếc, mười là năm mươi chiếc.
Henry Seck cha thư mời từ đất nước phương Đông huyền bí nên theo. Đến Hoa Quốc, thấy sự khác biệt quá lớn so với đất nước , tỏ khá kiêu ngạo. Đặc biệt là hôm nay tham gia Quảng giao hội, cửa ngõ thương mại duy nhất của Hoa Quốc, thấy nhiều thứ mà chẳng mấy hứng thú.
thấy gấu trúc! Linh vật độc nhất vô nhị của Hoa Quốc. Henry Seck tiến gần, thấy tấm biển hình gấu trúc và dòng chữ tiếng Anh: “Tặng miễn phí gấu trúc bông, lượng hạn, ai đến ”.
Cô gái cầm tấm biển mỉm rạng rỡ, hình ảnh gấu trúc biển trông sinh động và đáng yêu. Henry Seck thấy thú vị, liền tiến hỏi để nhận quà. Cô gái phụ trách đón khách lập tức dẫn .
Vị trí Trần Thanh bố trí đón khách chỉ cách gian hàng mười phút bộ, nên khách sẽ thấy quá xa. Nếu ngay cổng chính mà bắt khách bộ quá lâu, họ sẽ dễ nổi cáu.
Henry Seck theo cô gái đến gian hàng. Vừa thấy, ồ lên kinh ngạc: “Đây cũng là sản phẩm của Hoa Quốc các bạn ?”
Trần Thanh thấy khách đến liền chủ động chào hỏi: “ , đây đều là những mẫu trang phục do Hoa Quốc chúng thiết kế, mời tham quan.” Vừa , cô đưa món quà gấu trúc cho .
Henry Seck chạm con gấu trúc, trong lòng thầm kinh ngạc, đây chắc chắn là thú bông thủ công . Anh vốn chút hứng thú, giờ thêm món quà gấu trúc nên dừng chân Trần Thanh giới thiệu.
Khi thấy gian hàng, cũng chú ý đến phụ nữ phương Đông xinh . Cô ăn mặc gọn gàng, toát lên vẻ quyến rũ của một phụ nữ công sở hiện đại. Những lời cô từ tốn, dễ lòng .
Trần Thanh cầm một chiếc áo khoác bảo hộ lao động đưa cho : “Nếu ngại, thể phòng thử đồ dành cho nam của chúng để mặc thử. Như sẽ cảm nhận rõ hơn về chất liệu và phom dáng của nó.”
Henry Seck hề do dự, gật đầu đồng ý thử. Trong lúc phòng thử đồ, Thalia thầm thì với Trần Thanh: “Lần đầu tiên cô tiếng Anh đấy, chuẩn thật, lắm.”