Trần Thanh ống kính máy gửi lời chào.
Khoảnh khắc cô xuất hiện, trong phòng đều ồ lên hoan hô. Tiểu Ngọc bật dậy, giọng đầy kích động: "Mau kìa! Đó là tiểu dì của con!"
Nhà Phó xưởng trưởng Điền chật ních .
Ngay cả cửa sổ cũng kê ghế lên để xem TV.
Nhìn thấy Trần Thanh, ai nấy đều reo hò: " thấy , là Phó chủ nhiệm Trần, cô lên TV !"
Trong phòng ngoài sân một mảnh ồn ào náo nhiệt.
Hạ Vũ Tường đầu tiên trong đời xem TV, là xem tiểu dì của lên TV. Cậu bé cảm thấy thật thần kỳ, đáy lòng còn len lỏi một niềm tự hào khó tả.
Hạ Viễn con gái đang tỏa sáng rực rỡ màn hình, cảm giác trái tim đập thình thịch. Anh trộm Trần Thanh đang bên cạnh, khóe mắt đuôi mày đều là vẻ kiêu hãnh giấu .
Trần Thanh đó, chút câu nệ.
Nói thì, đây cũng là đầu tiên cô chú ý nhiều đến .
Được truyền thông chính thống đưa tin, đối với cô mà thật là vinh quang lớn lao.
Suốt thời gian diễn Quảng giao hội, mỗi ngày cô đều chuyện hơn mười tiếng đồng hồ, lôi kéo nhiều , còn đề phòng nhà đ.â.m lưng, ngày nào cũng kiệt sức. Nhận thông báo lên TV đột xuất, phóng viên hỏi trực tiếp tại hiện trường, cô trả lời ngay tại chỗ, khiến cô cũng rõ hiệu quả lên hình thế nào.
Phóng viên: "Xin hỏi tâm trạng của đồng chí Trần như thế nào khi tạo hàng trăm vạn ngoại hối cho quốc gia?"
Trần Thanh: "Rất xúc động. Cảm ơn Đảng và Nhà nước bồi dưỡng, cảm ơn Quảng giao hội tạo sân chơi , để sản phẩm 'Made in Hoa Quốc' thế giới."
Phóng viên: "Vậy đồng chí Trần thể phân tích một chút, bí quyết thành công để ký đơn hàng trăm vạn đô la tại Quảng giao hội là gì ?"
Trần Thanh: "Thực bí quyết gì cả, chính là cho thế giới thấy giá trị thực sự của trang phục Hoa Quốc. Chúng là công xưởng giá rẻ, mà là dùng chất liệu nhất, công nghệ tinh vi nhất, những thiết kế khiến khách hàng cầu sẵn sàng xếp hàng để mua."
Phóng viên: " nhiều cảm thấy, ngành công nghiệp may mặc của Hoa Quốc khởi đầu muộn, khó cạnh tranh với các thương hiệu lớn quốc tế."
Trần Thanh ung dung trả lời: "Khởi đầu muộn nghĩa là chúng thể xa định."
Phóng viên: "Vậy cô cảm thấy, tương lai của ngành may mặc Hoa Quốc sẽ như thế nào?"
Trần Thanh nhướng mày: "Tương lai ư? Tương lai là ở trong các tủ kính cầu, thiết kế của Hoa Quốc và thương hiệu của Hoa Quốc sẽ chiếm giữ một vị trí quan trọng."
Lời của cô phần ngông cuồng.
xong đều cảm thấy lòng phơi phới.
Điền Mộng Nhã kích động nắm lấy cánh tay Trần Thanh: "A a a a a, ngầu quá, ngầu quá mất!!"
Tiểu Ngọc cũng đỏ bừng hai má.
Tiểu dì ở TV trông thật .
Sự tự tin, phô trương cùng với vẻ ung dung bình tĩnh của cô cùng tồn tại, thái độ chắc chắn đối với sự phát triển tương lai của đất nước khiến khán giả trào dâng cảm xúc.
Trần Thanh mím môi, ngượng ngùng.
Phóng viên TV truy vấn: "Lần đơn hàng thành công, cô cảm thấy ý nghĩa lớn nhất là gì?"
Trần Thanh suy nghĩ một lát trả lời: "Đối với mà , đây chỉ là một đơn hàng, mà còn là sự công nhận của thế giới đối với sản phẩm Hoa Quốc chế tạo."
" tin rằng, đây chỉ là sự khởi đầu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-462-niem-tu-hao-tren-song-truyen-hinh.html.]
"Tương lai, sản phẩm của chúng sẽ đến nhiều quốc gia hơn, kỹ thuật của chúng sẽ ngày càng tiên tiến, Tổ quốc của chúng —— chắc chắn sẽ phồn vinh hưng thịnh!"
Phóng viên kích động : "Nói ! Chúc Tổ quốc chúng càng thêm phồn vinh hưng thịnh! Chúc các công nhân Hoa Quốc mới của chúng thể hiện hết phong thái trường quốc tế!"
Hình ảnh dừng .
Cuộc phỏng vấn cũng chính thức kết thúc.
"Hay!!!"
Trong phòng ngoài sân vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Kéo dài dứt.
Trần Thanh giơ hai tay ấn xuống: "Khiêm tốn, khiêm tốn chút nào, chúng còn xem đủ , ngày mai nhớ mua báo nhé, ủng hộ doanh chút."
Mọi nhịn .
Trần Thanh cũng đưa nhà về .
Hôm , Trần Thanh lên báo. Vì tin tức về Quảng giao hội ở phía nên cô lên trang nhất, nhưng cũng một trang báo dành riêng cho cô.
Báo nhiều mua mang về nhà.
Hạ Viễn dậy sớm tranh mua hai tờ. Anh mua mười tờ, nhưng sức ảnh hưởng của Trần Thanh quá lớn, nhân viên công tác dự đoán , thấy xếp hàng từ sớm liền mở chế độ hạn chế mua báo...
Mọi ở phố phía Đông đều Trần Thanh lên báo lớn, chỉ trong tỉnh mới thấy, mà là lên tờ báo lớn nhất cả nước.
Vừa khéo đến phiên Trương Đông Mai nghỉ, cô xếp hàng dài, nôn nóng kiễng chân phía , cầu nguyện báo đừng mua hết.
Mới đầu bọn họ còn cho mua hai tờ.
Hiện tại giới hạn mỗi một tờ!
"Trần Thanh cũng quá lợi hại, tạo cả trăm vạn ngoại hối đấy."
"Cơ mà kiếm cho Xưởng máy móc chúng ."
"Đều là đơn vị em cả, gì lời ."
" bên khu nhà lầu nhỏ đều đang xem dáng vẻ Trần Thanh lên TV, cũng ở nơi khác thấy Trần Thanh sẽ suy nghĩ gì."
"Khẳng định cảm thấy chỗ chúng địa linh nhân kiệt chứ , ha ha ha..."
...
Khoảng cách giữa Xưởng máy móc và Xưởng may mặc tính là quá xa.
Hôm nay nổ tin từ Xưởng may.
Các cô tuyển công nhân!
Rất nhiều trẻ tuổi đều báo danh, đối với Trần Thanh thật sự là muôn phần cảm kích.
Trương Đông Mai dòng xếp hàng bàn tán, cũng dám tin thể quen một nhân vật lợi hại như .
Chờ đến lượt mua báo, Trương Đông Mai lập tức móc tiền trả. Cô còn chẳng đợi kịp về nhà xem, giống như nhiều khác, mở báo ngay tại chỗ.