Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 494: Gió Đổi Chiều

Cập nhật lúc: 2026-04-18 19:55:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cục Quản lý nhà đất thu hồi căn hộ của ông . Tịch Cao Mân còn đích xuống phân xưởng là ủi để phê bình ông việc tích cực, thiếu thái độ hối . Các nữ công nhân trong xưởng may thì coi ông như hủi, tránh xa tám mét. Cát Nam Liên, với tư cách là t.ử của Trần Thanh, ngừng rêu rao rằng nếu đơn hàng triệu đô thì lấy tăng lương với phúc lợi cho ?!

Công nhân cũ thì còn đỡ, chứ đám công nhân mới nghề thì hận ông thấu xương. Khổ nhất là cả nhà già trẻ lớn bé đuổi ở đại tạp viện, chen chúc trong căn phòng chật hẹp, còn hàng xóm láng giềng xa lánh. Họ bảo ông giác ngộ chính trị kém, thấy khác sống chịu nổi, cố tình phá hoại công lao của ! là "họa vô đơn chí", lúc sa cơ lỡ vận thì đủ thứ phiền phức ập đến. Ông định cướp công của Trần Thanh, kết quả cô c.h.ặ.t đứt đường tiến , đúng là tay tàn độc!

Trong khi đó, "đồng chí Trần Thanh" – tố cáo – nhận cả tiền thưởng, hiện vật lẫn danh tiếng. Mọi ở xưởng máy móc khi chuyện Trần Thanh xoay chuyển tình thế, cứu vãn đơn hàng cho xưởng may và giữ vững danh dự quốc gia, ai nấy đều khen cô quá , quá giỏi.

Thư ký Dương tin mà tức nổ đom đóm mắt, vì Trần Thanh việc nên ông bài khen ngợi cô. Bình thường khen thì , nhưng Trần Thanh dám mách với Công đoàn là ông già !

Xưởng trưởng Thẩm bên cạnh nỗi đau của khác: “Thư ký Dương , ông đúng là tuổi , cũng đến lúc chúng nên bồi dưỡng thế hệ trẻ . Tục ngữ câu 'sóng đè sóng ', lãnh đạo thì tạo cơ hội cho lớp trẻ chứ.”

Hôm nay ông thấy của Công đoàn đến, cứ tưởng chuyện gì đại sự, hóa là giục Thư ký Dương bồi dưỡng kế nhiệm. Bề ngoài thì là tôn trọng Thư ký Dương, nhưng thực chất là ám chỉ ông nên về hưu sớm cho rảnh nợ, đừng ôm đồm công việc mãi để cấp lo lắng. Xưởng trưởng Thẩm hỏi thăm xem ai mà "lo lắng" cho Thư ký Dương thế, là Trần Thanh, ông suýt nữa thì thành tiếng. Cô nhóc đúng là một "cấp " mà!

Thư ký Dương cố giữ vẻ bình thản: “Chuyện đó là đương nhiên , vốn dĩ đang bồi dưỡng , chẳng qua dạo chút trục trặc nên mới tạm gác thôi.”

“Phải , phiền ông bồi dưỡng kế nhiệm nữa.” Xưởng trưởng Thẩm mãn nguyện rời . Trước đây ông và Thư ký Dương đấu đá kẻ tám lạng nửa cân, nhưng từ khi Trần Thanh trợ chiến, ông áp đảo! Cô nhóc đấu với mấy lão cáo già chẳng bao giờ dùng chiêu "giặc đến thì đ.á.n.h, nước dâng thì nâng nền" thông thường. Cô là kiểu tấn công trực diện, mãnh liệt và tàn bạo, đ.â.m thẳng chỗ hiểm của đối phương.

Thư ký Dương cầm bức thư đến tìm Trần Thanh: “Phó chủ nhiệm Trần đúng là xót thương quá nhỉ.”

“Chẳng còn cách nào khác, vốn là mà.” Trần Thanh tươi rói.

Thư ký Dương suýt nữa thì phun lửa: “ thế, Phó chủ nhiệm Trần chỉ là mà tài ăn cũng thuộc hàng nhất nhì đấy.”

“Quá khen, quá khen.” Trần Thanh khiêm tốn xua tay, bồi thêm: “Chẳng qua là thành tích của thể kiểm chứng thôi.”

Thư ký Dương cô chằm chằm, thấy cô chút sợ hãi , trong lòng bỗng nảy một ý nghĩ quái dị: *Trần Thanh chắc chắn bao giờ ngờ ba ruột của cô là do chính tay hại c.h.ế.t nhỉ?* Nghĩ đến đó, tâm trạng ông thoải mái hơn hẳn: “ cũng sắp về hưu , nhưng với tư cách là tiền bối, vẫn khuyên cô một câu: việc đừng quá cảm tính, dễ rước họa lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-494-gio-doi-chieu.html.]

Trần Thanh gật đầu tán thành: “Thư ký Dương , tính vốn thẳng thắn, thuần khiết, mang đậm nét xốc nổi của tuổi trẻ, vẫn cần học hỏi ông nhiều.” Màn "âm dương quái khí" khiến trong văn phòng đều nhịn đến nghẹt thở.

Gân xanh trán Thư ký Dương giật giật. Trần Thanh tiếp: “ vì dạy , Thư ký Dương nên dành thời gian dạy bảo kế nhiệm của ông thì hơn.”

Thư ký Dương đầy ẩn ý: “ sẽ thế.”

“Vậy chống mắt lên chờ xem.”

Cuộc giao phong kết thúc. Trần Thanh xoay xoay chiếc b.út máy. Biết tin Thư ký Dương sắp về hưu, chắc chắn nhiều kẻ sẽ bắt đầu rục rịch. Cái ghế cao như , ai mà chẳng thèm? Hy vọng bọn họ sẽ phiền Thư ký Dương nhiều một chút để ông bớt thời gian đến gây hấn với cô.

“Phó chủ nhiệm, chúng tuyển mười công nhân viên chức phù hợp dẫn chương trình, chị qua xem thử ạ.” Hoàng Hâm Bằng đến báo cáo.

“Được.”

Tiêu chuẩn chọn dẫn chương trình của Trần Thanh chỉ là . Diện mạo đại khí, giọng rõ ràng, rành mạch. Trần Thanh đến phòng họp nhỏ, mười trẻ tuổi bên trong, chọn hai nam hai nữ. Trong đó một trai khôi ngô, da ngăm, mắt to nhưng khung xương mặt cực , trông tràn đầy sức sống, vóc dáng cũng chuẩn. Trần Thanh đ.á.n.h giá đây chính là kiểu mẫu mà các chị em phụ nữ thời yêu thích.

Đỗ Vệ Quốc ánh mắt của Trần Thanh quét qua, sống lưng tự chủ mà căng thẳng, mặt đỏ bừng lên. Trước đây chỉ dám từ xa cô vài , giờ đối diện ở cách gần thế , cảm thấy lâng lâng như đang bước mây.

Trần Thanh thu hồi tầm mắt: “Bốn các bạn về nhà tập các bài báo cho quen, rèn luyện giọng . Còn bản thảo dẫn chương trình thì đợi tuần , khi chúng chốt nội dung cụ thể cho ngày thành lập quân đội thì mới .”

“Rõ!” Cả bốn đồng thanh đáp.

 

 

Loading...