“Cháu ạ.” Trần Thanh xoa xoa thái dương, về việc tiếp.
Trong văn phòng, vẫn đang bàn tán xôn xao về xưởng trưởng và thư ký mới. Còn Trần Thanh thì vùi đầu xử lý đống việc vặt. Vì công việc dồn một thời gian nên cô thực sự bận rộn. Giữa chừng, cô Lâm chủ nhiệm kéo xem buổi tập kịch.
Lâm chủ nhiệm : “ định đợi diễn ở các nhà máy xung quanh , khi nào diễn định sẽ lập một đoàn kịch lưu động diễn ở nông thôn.”
So với thành phố, phụ nữ nông thôn càng cần giải phóng tư tưởng hơn. Phụ nữ thành phố công việc, nếu sống nổi nữa thì vẫn thể dọn ở riêng. phụ nữ nông thôn thì thực sự chỉ “một , hai nháo, ba thắt cổ”. Thuốc diệt chuột uống một là xong đời.
Trần Thanh ủng hộ ý tưởng của bà, thế là hai thảo luận chi tiết. Cuối cùng Lâm chủ nhiệm hỏi: “Trần Thanh, thật sự ghi tên cô ?” Hoạt động là do cô lên kế hoạch, kịch bản cũng do cô , cô chính là dẫn đầu. Nhất cử nhất động của cô đều chú ý, mấy ngày nay cô vất vả vì Hội Phụ nữ, ai mà ?
Trần Thanh đáp: “Cháu sợ át mất tiếng vang của .”
Lâm chủ nhiệm : “Sợ gì chứ, cô vốn dĩ là phụ nữ, cô nên chủ chuyện ! Để khi thế hệ bàn luận về những họ sùng bái, các nữ đồng chí cũng thể chiếm một vị trí nhỏ.”
“Dạ, ạ!” Trần Thanh cảm thấy khá nổi tiếng , thêm chút chắc cũng chẳng .
Lâm chủ nhiệm hài lòng, khoác vai cô cùng xem kịch. Trần Thanh chỉ điểm thêm vài chỗ mới tan về nhà.
Về đến nhà lâu, Hạ Viễn trở về liền giọng mỉa mai: “Đồng chí Trần Thanh, em sống với là ‘sống tạm’ thôi ?”
“Thì khiêm tốn chứ, chuyện của chúng , là .” Trần Thanh nhẹ nhàng lắc lắc tay .
Đôi mắt đen của Hạ Viễn thoáng hiện lên một tia ấm áp, nhưng vẫn tỏ vẻ kiêu ngạo: “Lần tạm tha cho em đấy, lát nữa ăn cơm xong sẽ thu thập hành lý cho em.”
“Vậy em dùng cái vali da của nhé?”
“Ừ, nếu em công tác thì chúng mua thêm một cái nữa.”
“Cũng đúng, nếu thì bất tiện.”
Trần Thanh và Hạ Viễn trò chuyện về chuyến công tác. Tiểu Ngọc ngước đầu lên họ với vẻ thắc mắc: “Tiểu dì, dì sắp xa ạ?”
“ , dì công tác, nhưng lâu , tầm năm sáu ngày là dì về ngay thôi.” Trần Thanh cúi xuống véo nhẹ cái má phúng phính của con bé.
Tiểu Ngọc ngẩn : “Tiểu dì, dì công tác thật ạ?”
Trần Thanh : “ , lúc về dì sẽ mua đồ ăn ngon cho con nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-519-nuoc-mat-cua-tieu-ngoc.html.]
Tiểu Ngọc lắc đầu, hốc mắt nóng lên, đầu óc con bé còn kịp suy nghĩ gì thì nước mắt lã chã rơi xuống.
“Con cần ... Tiểu dì ơi, con theo dì, hu hu hu... Con xa dì , con sẽ nhớ dì lắm, con ở bên dì cơ...”
Trần Thanh giật , vội vàng lau nước mắt cho con bé: “Không mà, tiểu thúc ở nhà với con , chỉ năm sáu ngày là dì về thôi, nhanh lắm.”
Tiểu Ngọc lấy hai tay che mắt nức nở: “Con mà...” Tiểu dì công tác, con bé hiểu chuyện, nghịch ngợm, ngoan ngoãn lời, nhưng hiện tại con bé thấy nhớ tiểu dì lắm .
Hạ Vũ Tường thấy tiếng em gái cũng từ bếp chạy xem tình hình. Nghe tin tiểu dì công tác, lập tức trở nên căng thẳng: “Đi thủ đô an dì?”
“An mà, vé tàu của dì là vé cán bộ, giường , đến nơi còn đón nữa.” Trần Thanh trả lời Hạ Vũ Tường, đồng thời vỗ về lưng Tiểu Ngọc.
Tiểu Ngọc đến thành tiếng: “Con về phòng...” Con bé thoát khỏi vòng tay của tiểu dì, chạy về phòng, gục xuống giường nức nở.
Trần Thanh mà lòng đau như cắt, Hạ Viễn cầu cứu: “Giờ đây? Hay là mang Tiểu Ngọc cùng?”
“Không , như em sẽ mệt lắm.” Hạ Viễn dứt khoát từ chối.
Hạ Vũ Tường mím c.h.ặ.t môi, mũi chân di di sàn nhà, cổ họng như nghẹn , gì đó nhưng thốt nên lời. Hạ Viễn dỗ Tiểu Ngọc. Hạ Vũ Tường bếp, thẫn thờ nấu cơm. Tiểu dì tự nhiên công tác chứ? Dì gây họa, vạn nhất ở nơi đất khách quê bắt nạt thì ?
Hạ Viễn dỗ dành mãi Tiểu Ngọc mới chịu mở cửa. Mở cửa , con bé vẫn đến ruột gan đứt từng khúc, nước mắt rơi lã chã.
“Tiểu thúc, con cùng tiểu dì.”
“Tiểu dì con việc, thời gian chăm sóc con . Sau cơ hội, chúng sẽ xin thủ đô chơi một chuyến nhé?” Hạ Viễn bế con bé lên: “Lát nữa chúng cùng thu dọn hành lý cho tiểu dì, như khi dì dùng đồ, dì sẽ nhớ đến con.”
“ nếu con nhớ dì quá thì ?” Tiểu Ngọc nức nở hỏi. Con bé mãi mãi theo tiểu dì, xa rời chút nào.
Hạ Viễn nhẹ nhàng dỗ dành, bảo rằng thể gọi điện thoại cho dì. Tiểu Ngọc cảm thấy hy vọng theo tiểu dì vụt tắt, chán nản đến mức chẳng ăn cơm.
Trần Thanh đột nhiên cảm thấy, phụ nữ khi con thực sự dễ con cái níu chân. Nhìn con là thấy đau lòng, mà hễ đau lòng là dễ dàng mủi lòng những yêu cầu của con. Như lúc nãy cô định mang Tiểu Ngọc cùng thật. thực tế thì mang theo trẻ con công tác phiền phức. đây cũng chẳng của con bé.
Trần Thanh suy nghĩ một chút : “Tiểu Ngọc, con cứ coi như dì chuẩn một món quà cho con , chỉ là thời gian chuẩn lâu một chút, đợi dì về là con sẽ quà, ?”