Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 552: Ngày Đoàn Viên

Cập nhật lúc: 2026-04-19 01:09:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Ngọc vội vàng giơ tay xin theo. Hạ Vũ Tường lẳng lặng lưng em gái, dùng hành động để bày tỏ thái độ của .

Trần Thanh vung tay quyết định: “Cả nhà cùng !”

Trong khi thế giới bên ngoài đang trong trạng thái "thần hồn nát thần tính", thì căn nhà nhỏ như bừng lên sức sống mãnh liệt.

Ngày mùng 3 tháng Giêng, ba ăn cơm trưa thật sớm, chẳng quản gió lạnh rít gào mà cùng ga tàu đón . Tiểu Ngọc nhón chân ngó nghiêng: “Chú chuyến tàu mấy hả dì?”

Trần Thanh lấy tờ giấy ghi lịch trình tàu mà Mao Kiến Quốc đưa cho xem, bảo Tiểu Ngọc là vẫn đến giờ . Thế là ba tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

Mãi đến hơn ba giờ hai mươi, Trần Thanh mới thấy một bóng dáng cao gầy xuất hiện. Trong khí phảng phất mùi khói than quyện cùng lạnh trắng xóa. Ánh mắt Trần Thanh dán c.h.ặ.t bóng đang bước từ cửa soát vé.

Anh vẫn dáng đĩnh bạt, thanh mảnh, gương mặt chút biểu cảm, đường nét góc cạnh lạnh lùng, quai hàm bướng bỉnh, đôi mắt thoáng hiện vẻ mệt mỏi chuyến hành trình dài và vẻ xa cách thường thấy. Trần Thanh thấy gầy nhiều nhưng trông vẻ mệt, lòng cô khỏi xót xa.

Hạ Viễn xách hành lý đơn giản, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua đám , quanh như bao phủ một lớp sương mỏng, chậm rãi bước ngoài.

“Chú ơi!”

Tiểu Ngọc phấn khích reo lên một tiếng, con bé tuột khỏi tay dì, chạy nhào về phía chú. Hạ Vũ Tường cũng bước nhanh lên vài bước.

Hạ Viễn giật theo tiếng gọi. Nhìn thấy Tiểu Ngọc đang lao tới, đáy mắt thoáng qua vẻ ngỡ ngàng khó tin, theo bản năng thụp xuống, vững vàng đón lấy con bé lòng.

Được chú ôm, Tiểu Ngọc liền chỉ tay về phía dì: “Dì ở kìa chú!”

Hai ánh mắt chạm giữa đám đông. Hạ Viễn thấy cô, khóe miệng kìm mà nhếch lên, đáy mắt ẩn chứa niềm vui sướng nóng bỏng nhưng đầy nội liễm.

Hạ Vũ Tường thấy chú đang bế em gái nên chủ động xách hộ chiếc vali da. Hạ Viễn xuống Hạ Vũ Tường, : “Cao lên đấy.”

Hạ Vũ Tường kiêu ngạo gật đầu.

Ba tiến về phía Trần Thanh. Hạ Viễn sâu phụ nữ mà hằng mong nhớ, nụ ấm áp trong mắt như tràn ngoài. Trần Thanh cảm thấy đến mức mặt nóng bừng lên, cô lườm một cái: “Nhìn cái gì mà !”

Hạ Viễn khẽ : “Hôm nay em lắm.”

Trần Thanh đỏ mặt: “Ngày nào chẳng .”

Hạ Viễn vô cùng tán thành: “Em đúng.”

Tiểu Ngọc và Hạ Vũ Tường hai họ ngọt ngào với , Tiểu Ngọc tít mắt, còn Hạ Vũ Tường thì ý tứ phiền. cả hai đều quen dòm ngó như xem khỉ ở ngoài đường, nên cả nhà nhanh ch.óng bắt xe về nhà.

Trên đường , Hạ Viễn lén nắm lấy tay Trần Thanh: “Sao tay vẫn lạnh thế ? Cao A Giao tác dụng gì ?”

“Có chứ, nhưng tại em ngoài trời một lúc lâu mà, tay lạnh là chuyện thường thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-552-ngay-doan-vien.html.]

Mùa đông năm nay, thể chất tay chân lạnh giá của Trần Thanh cải thiện đôi chút. Ít nhất là chỉ cần dùng túi sưởi, sáng ngủ dậy chân vẫn còn ấm, giống như năm ngoái, cứ túi sưởi hết nóng là chân lạnh dần .

Hạ Viễn nghĩ đến thời tiết khắc nghiệt hôm nay, khuyên nhủ: “Trời lạnh thế , lỡ cảm lạnh thì ? Sau công tác về em đừng đón nữa.”

“Em cứ thích đón đấy!”

Trần Thanh nhớ công tác về, cả nhà đón, cảm giác vui sướng trong lòng thật khó tả. Lần đón Hạ Viễn, rõ ràng cũng hạnh phúc. Dù chỉ cần giờ về, cô nhất định sẽ đón.

Hạ Viễn lẫy như thì ngẩn , đó nhịn mà bật thành tiếng.

Về đến nhà, Hạ Viễn mở hành lý . Hạ Vũ Tường sán gần: “Có mang đồ ăn gì về chú?”

“Có, nhưng đây đồ Tết nhé.” Hạ Viễn nhấn mạnh.

Hạ Vũ Tường đáp lệ: “Cháu .”

Trần Thanh tinh mắt thấy hũ tương vừng: “Anh mang cái về !”

Hạ Viễn món đồ trong tay cô, gật đầu: “Tương vừng ở đó ngon lắm, một cái nồi lẩu nhỏ, chúng thể nấu chấm tương mà ăn.”

“Được đấy!” Trần Thanh nghĩ đến món lẩu là mắt sáng rực lên.

Hạ Vũ Tường thấy hũ tương trong tay dì là đồ , liền cầm lấy ngay, đồng thời nhanh tay thu gom sạch sẽ tất cả đồ ăn chú mang về, xếp gọn ngăn tủ đựng đồ ăn vặt riêng. Cậu nhóc còn cẩn thận khóa nữa!

Tiểu Ngọc ôm một hộp bánh, hớn hở: “Cuối cùng con cũng cướp một hộp!”

Trần Thanh bảo Tiểu Ngọc mở xem. Đó là món bánh "Lư đả cổn" (Bánh nếp cuộn bột đậu). Kiếp Trần Thanh từng thấy món ngon, nhưng ăn nhiều thấy nó ngọt gắt. cô vẫn bỏ cuộc, rửa tay cầm lấy một miếng.

Miếng bánh phủ một lớp bột đậu nành rang dày cộp, thơm nức. Trần Thanh c.ắ.n một miếng, vị thơm của bột đậu, lớp vỏ nếp dẻo dai, nhân đậu đỏ ngọt bùi hòa quyện , cảm giác cực kỳ ngon: “Cái ngon thật đấy!” Ngon hơn hẳn những loại cô từng mua ở kiếp .

Tiểu Ngọc cũng gật đầu lia lịa: “Ngon quá dì ơi.”

Trần Thanh bảo Hạ Viễn và Hạ Vũ Tường nếm thử. Hạ Viễn xua tay: “Em ăn , ăn .” Anh vốn hảo đồ ngọt.

Hạ Vũ Tường gần nếm một miếng, thấy ngọt khé cổ. Trước đây thích đường, chỉ một chút ngọt cũng đủ khiến sướng phát điên, nhưng giờ trong nhà chẳng thiếu thứ gì, cũng còn mặn mà với vị ngọt nữa.

“Mọi ăn ạ.” Cậu vẫn là thích ăn cơm hơn.

Trần Thanh và Tiểu Ngọc mỗi ăn ba miếng, hẹn mai ăn tiếp mới chịu thôi. Ăn đồ nếp xong uống nước nên cảm giác no bụng, Trần Thanh bảo Hạ Vũ Tường: “Tối nay dì chỉ ăn nửa bát cơm thôi nhé.”

 

 

Loading...