Đêm trận chung kết.
Gió đêm nhè nhẹ, Huyền Tịch đang đường về khu t.ử thì bỗng cảm giác theo dõi.
Nàng dừng bước, đầu —.
Chỉ thấy một góc áo vàng nhạt lấp ló cây, theo gió khẽ đung đưa, trông đầy vẻ e ấp.
Huyền Tịch khỏi chút phiền lòng.
Từ hôm nàng thả một câu nọ, Tạ Trừng liền như gắn định vị, cứ lượn lờ quanh nàng dứt.
Xem thi đấu thì bên cạnh nàng, đường thì viện cớ đồng hành, ngay cả lúc luyện thể cũng kiếm chuyện thảo luận bộ pháp cùng nàng.
Nói thật, Huyền Tịch ghét , nhưng nàng lo nếu Tạ Trừng cứ bám riết như , đến lúc Huyền Trạc phát hiện, chỉ e mất vui.
Đợi một lúc lâu mà thấy ý định xuất hiện, Huyền Tịch đành lên tiếng hỏi:
“Tạ thiếu chủ, ngươi trốn cây gì?”
Tạ Trừng lập tức nhảy : “Ta trốn!”
“Vậy ngươi đang gì?”
“… Ngắm trăng.”
Tạ Trừng khoanh tay, ngẩng đầu lên bầu trời, nơi ánh trăng tầng tầng mây che khuất, chẳng thấy .
Huyền Tịch: “Ồ.”
Sau đó tiếp.
Thấy bóng nàng dần xa, Tạ Trừng liền cảm giác như gai đ.â.m chân, yên nổi.
Sao nàng vẫn cứ lạnh nhạt với như thế, chẳng buồn thừa một câu?
Hay là… do đủ cố gắng? nếu cố quá e nàng ghét mất!
Tạ Trừng chán nản xoa mũi, cảm giác như đó phủ thêm một tầng bụi dày.
Có điều, mấy ngày quan sát, phát hiện Huyền Tịch với chuyện đều dửng dưng, giống như cảm xúc . Nàng ngẩn vô cớ, đang nghĩ gì trong đầu. Tạ Trừng chẳng hề thấy nàng gì , ai bảo thích nàng chứ, nàng trong mắt cũng đều là cả.
Chưa đợi Huyền Tịch xa, Tạ Trừng nhanh chân đuổi theo:
“Ngươi thế? Đến sân luyện thể đấu trường dượt ?”
Huyền Tịch: “Về phòng ngủ.”
“Sớm ?” Tạ Trừng lấy lạ, đó chợt nghĩ chắc tại mai là chung kết, nàng nghỉ ngơi sớm, bèn : “Vậy để đưa ngươi về, cô nương một ban đêm an .”
Huyền Tịch: “Thế còn trăng ngươi ngắm?”
“Không ngắm nữa, chán lắm.”
“… Được thôi.”
Hai im lặng sóng vai một lúc.
Không chịu nổi bầu khí , Tạ Trừng liền bắt chuyện: “Mấy ngày nay, thấy ngươi một .”
“Ta vốn dĩ vẫn luôn như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-108-phong-quang-vo-han-chat-vat-khong-thoi.html.]
“Ngươi bạn bè ?”
"Ta sư tỷ." Huyền Tịch đáp, " các sư tỷ đều bận rộn, hơn nữa Mộc Phong cũng chẳng ai cùng tuổi với , nên phần lớn thời gian chỉ ở một ."
Tạ Trừng "Ồ" một tiếng, trầm ngâm chốc lát cẩn thận dò hỏi: "Vậy… còn phu quân của ngươi thì ?"
Giờ phút , cảm thấy gọi là "tình lang" chút , dường như đủ tôn trọng Huyền Tịch.
Hôm đó lôi đài, đầu óc nóng lên, buột miệng tuyên bố theo đuổi nàng. Sau khi bình tĩnh , mới sực nhớ nàng trong lòng, thậm chí còn bất chấp giới nghiêm, lén lút gặp mặt kẻ trong đêm.
Nghĩ tới đây, trong lòng Tạ Trừng khó chịu, tò mò.
Huyền Tịch, một cô nương như , rốt cuộc là ai thể khiến nàng động tâm đến mức đó?
Người đó chắc chắn thể nào giỏi hơn . Nhìn khắp tu chân giới, cùng thế hệ mấy ai hơn chứ? Nếu là kẻ lớn tuổi hơn nàng nhiều, chẳng là già còn ăn cỏ non, lưu manh vô ? Càng thể so với !
Tạ Trừng tự tin tràn trề, tin rằng thể khiến Huyền Tịch hồi tâm chuyển ý.
Bước chân Huyền Tịch khựng , giọng điệu bình thản: "Hắn cũng bận rộn."
Tạ Trừng bĩu môi, nuốt xuống mấy lời khó , giả vờ lơ đễnh hỏi: "Dạo chẳng thấy ngươi ở Chủ Phong, ngươi chia tay ?"
"… Vẫn ." Huyền Tịch thoáng buồn bực.
Nghe giọng điệu và vẻ mặt của nàng, mắt Tạ Trừng lập tức sáng rỡ: "Vậy ngươi đang chia tay ?"
Huyền Tịch im lặng .
Tạ Trừng sốt ruột: "Chẳng lẽ là chịu buông tay? Nếu ngươi cứ , giúp ngươi cắt đứt !"
"…" Huyền Tịch liếc một cái: "Không cần, chuyện e rằng chút khó khăn."
Tạ Trừng hề để tâm: "Khó khăn gì chứ? Ta là thiếu chủ Kiếm Tông, chỉ cần lên tiếng, đảm bảo dám quấy rầy ngươi nữa."
Nhìn dáng vẻ sống thanh bạch của Huyền Tịch, chắc hẳn nàng hiểu quyền thế thể mang lợi ích gì. Tuy cũng chẳng coi trọng mấy thứ đó, nhưng nếu thể dùng một chút, thì cũng đáng.
Thấy tự tin như , Huyền Tịch nhất thời cạn lời.
Nếu Tạ Trừng cứ tiếp tục thế , thì cái "một câu lên tiếng" e là sẽ sớm phát từ miệng Huyền Trạc mất.
Mà đó là hai đẳng cấp khác biệt.
Huyền Tịch dừng bước, nghiêm túc : "Tạ Trừng, đừng tìm nữa… sẽ vui."
Bây giờ nàng rõ ràng một điều: Huyền Trạc coi nàng là vật sở hữu của .
Dù nàng , cũng sức phản kháng, càng dám gì, chỉ thể thuận theo ý để tránh liên lụy khác.
"Ngươi phu quân ngươi ?" Tạ Trừng vui, "Hắn gì mà vui? Ta từng thấy xuất hiện bên cạnh ngươi, một chút cũng quan tâm ngươi."
Huyền Tịch c.ắ.n nhẹ môi: "Hắn chỉ là… quá bận mà thôi."
Huống hồ, Huyền Trạc cũng chẳng bao giờ quang minh chính đại xuất hiện bên cạnh nàng.
Mối quan hệ giữa bọn họ, vốn bình thường, thể để khác .
"Bận? Bận đến mức nào mà còn hơn cả bá phụ ?" Tạ Trừng lớn giọng, "Bá phụ là chưởng môn một tông mà vẫn thời gian luyện kiếm với . Phu quân ngươi ở Thanh Y Tông là ai, bận đến mức hơn cả tông chủ?"
Huyền Tịch thể giải thích, chỉ đành cúi đầu vòng qua : "Ta lừa ngươi, dù nữa, ngươi vẫn nên tránh xa thì hơn."
Tạ Trừng nhất thời nổi giận, ba bước thành hai chặn mặt nàng: "Tên đó chẳng những ở bên ngươi, còn để ngươi bất chấp giới nghiêm, nửa đêm băng đường tìm . Loại gì đáng để yêu? Hắn căn bản hề để tâm đến ngươi! Đây mà gọi là phu quân ? Ta thấy chẳng khác nào tình nhân lén lút!"