Bên cạnh con đường nhỏ xuyên qua vườn, một chiếc ghế mây cũ kỹ đang lắc lư nhè nhẹ. Minh Triệt dài đó, tay vẫn còn ôm một vò rượu màu nâu sẫm.
Huyền Tịch lặng lẽ tiến sân, nhẹ nhàng bước đến bên Minh Triệt, khẽ xuống, lay lay cánh tay ông , giọng dịu dàng:
“Sư tôn, dậy .”
Minh Triệt động mí mắt, chầm chậm mở , nàng.
Ông vội gì.
Một lúc lâu , ông mới nở một nụ :
“Tiểu Tịch nhi, hôm nay ngoài ?”
“Hôm nay, tông chủ bảo con lên chính điện vài câu, nên con mới ngoài.”
“Hắn bảo con gì?”
“Nói rằng… chuyện hôm đó, là do con tự nguyện.”
Minh Triệt sững nàng.
“Hắn thực sự bảo con ?”
“Dạ.” Huyền Tịch đáp. “Còn nữa, ông bảo con xuống núi du lịch.”
Minh Triệt im lặng hồi lâu, khóe miệng từ từ nhếch lên thành một nụ cứng ngắc.
Nụ đó, trong nỗi chua chát, ngày càng lớn dần, cuối cùng biến thành một tiếng nghẹn ngào.
Ông cứ thế mà ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nước mắt già nua tuôn trào:
“Xin con… Huyền Tịch … Nếu sư tôn ích hơn một chút…”
Huyền Tịch nghẹn ngào chịu nổi.
Chuyện giữa nàng và Huyền Trạc, lẽ thực sự là một sai lầm nghiêm trọng, cho nên sư tôn, sư tỷ mới đau lòng như …
Thực nghĩ , chuyện lẽ cũng là của nàng. Nếu ngay từ đầu nàng bám lấy Huyền Trạc, thì chẳng những chuyện xảy .
Nghĩ như , nàng cũng cần ai đòi công bằng cho nữa.
Huyền Tịch nhẹ nhàng vỗ lưng Minh Triệt, dịu giọng :
“Không , sư tôn, con mà.”
Minh Triệt tuổi cao, một khi cảm xúc trào lên thì khó mà kiềm chế .
“Sao thành thế … xảy chuyện chứ? Vốn dĩ con tiền đồ rộng mở, con là đứa giỏi giang nhất trong đám nhỏ bọn nó…”
Huyền Tịch lấy khăn tay lau mặt cho ông , sư tôn đau lòng thêm nữa, bèn hỏi:
“Sư tôn, khi nào con xuống núi du hành?”
Minh Triệt đưa bàn tay khô gầy xoa đầu nàng, nâng mặt nàng lên ngắm nghía một hồi lâu, thấp giọng :
“Ngày mai … mai hãy , sẽ bảo sư tỷ tiễn con một đoạn.”
Huyền Tịch hỏi:
“Sau khi xuống núi, con nên ?”
Minh Triệt day mạnh trán, trầm ngâm một lát đáp:
“Tới y quán của sư Sở Tiêu, sẽ gửi thư báo , bảo chăm sóc con.”
“Dạ.”
Nói xong những chuyện cần , Minh Triệt kéo nàng xuống tâm sự đủ điều.
Phần lớn đều là dặn dò mấy chuyện vặt vãnh trong đời sống, tuy lắm lời lải nhải, nhưng Huyền Tịch chẳng thấy phiền, từng câu từng chữ một cách nghiêm túc.
Trời dần tối, Minh Triệt thừ bầu trời đêm một lát, dậy phòng, thu dọn một bọc hành lý đưa cho nàng.
“Cái con cầm lấy, bên trong là mấy vật dụng thường ngày, còn bạc và linh thạch. Ra ngoài giữ kỹ tiền tài, đừng để khác thấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-113-xuong-nui.html.]
“Dạ.”
Huyền Tịch gật đầu.
Minh Triệt nàng một lúc, cố gượng :
“Được , về nghỉ sớm . Ngày mai còn một đoạn đường dài đấy.”
Huyền Tịch ngoan ngoãn đáp lời, cầm lấy bọc hành lý, ba bước ngoảnh đầu , quyến luyến nỡ rời xa.
Buổi tối thưa dần, nàng men theo đường mòn, bình an về tới khu t.ử cư trú.
“Huyền Tịch, Huyền Tịch!”
Nàng định bước phòng, thì thấy phía xa xa, Lý Sư Doanh đang cửa phòng , khe khẽ gọi nàng.
Huyền Tịch chạy bước nhỏ qua đó.
Lý Sư Doanh mỉm :
“Tối nay qua ngủ cùng sư tỷ ?”
Huyền Tịch gật đầu ngay:
“Được ạ!”
Nàng liền về phòng lấy y phục ngủ, ôm theo gối mền sang phòng Lý Sư Doanh.
Đêm xuống, hai chung một giường.
Lý Sư Doanh hỏi:
“Hôm nay tìm sư tôn, sư tôn thế nào?”
Huyền Tịch đáp:
“Sư tôn bảo ngày mai xuống núi, đến y quán của sư Sở Tiêu.”
“Ngày mai á? Cũng gấp đấy, nhưng với tình hình bây giờ, sớm vẫn hơn. Mà đến chỗ sư Sở Tiêu cũng tệ, chắc chắn sẽ sắp cho một công việc nhàn nhã, bổng lộc cực nhọc.”
Huyền Tịch vẫn chút nặng lòng.
Nàng ở Thanh Y Tông mười năm, bén rễ nảy mầm, từng nghĩ sẽ rời . Bây giờ đột nhiên dọn sang một nơi xa lạ, thật, nàng thấy lo lắng vô cùng.
Nàng chôn mặt gối, giọng nhỏ xíu:
“Bao giờ mới thể về đây?”
Lý Sư Doanh trầm mặc.
Muốn về thì chắc cũng đợi đến khi lời đồn lắng xuống, đám môn nhân gần như quên hẳn chuyện mới .
Chỉ sợ mất vài năm.
Nàng nắm tay Huyền Tịch, nhẹ giọng trấn an:
“Đừng lo, núi vui lắm, còn náo nhiệt hơn cái chốn sơn môn nhiều. Biết xuống đó một thời gian, sẽ về nữa !”
Huyền Tịch lập tức phản bác:
“Sao thế …”
Thanh Y Tông như nhà của nàng .
Dù vui chơi nơi nào, nàng cũng sẽ về nhà thôi.
Dẫu rằng bây giờ, một trong nhà đối xử với nàng còn như .
Lý Sư Doanh trầm ngâm:
“Hôm nay còn chuyện với Tô Thuấn, bảo nếu xuống núi mà chỗ , thì để nhờ sắp xếp cho. Hắn hỏi, thẳng thừng mua cho một tòa nhà mà ở? Dù tông chủ đuổi xuống núi, chắc chắn cũng bồi thường cho một khoản bạc lớn. Khi đó, cứ thoải mái mà sống, cần gì vất vả tìm chỗ ?”