Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 123: Cuối tháng sau hắn thành thân rồi!

Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:57:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phải ." Huyền Trạc đột nhiên mở ngăn kéo bàn, lấy một chiếc vỏ sò ngà trắng, viền vỏ sò còn nạm một hàng trân châu hồng nhạt. Hắn mở vỏ sò , bên trong là một hộp phấn son đỏ thẫm. "Cái là lão tam... gửi , cho nàng dùng. Nghe thể dưỡng da, ."

 

Thực chất, đây là quà tặng tân hôn Ứng Kiệt gửi cho Thương Ly, nhưng hôn sự của Thương Ly giờ thành thế , lễ vật đương nhiên cũng mất chỗ dùng. Thế là qua mấy vòng xoay vần, rốt cuộc rơi tay .

 

Huyền Tịch vốn ít khi dùng phấn son, nhưng đối với hành động của Huyền Trạc, nàng vô cùng vui vẻ, nét tươi tắn, giơ tay đón lấy: "Đa tạ."

 

Thế nhưng Huyền Trạc đột nhiên rụt tay về.

 

Huyền Tịch: "?"

 

Ánh mắt Huyền Trạc thấp thoáng nét thâm trầm: "Ta bôi thử cho nàng một chút , xem hợp ."

 

"A... Được."

 

Huyền Trạc dùng đầu ngón tay chấm nhẹ hộp son, thoa lên đôi môi đào của nàng, chậm rãi miết qua—

 

Gương mặt tuyết trắng lập tức điểm lên một vệt đỏ rực.

 

Tựa như cánh mai nở rộ giữa trời tuyết lạnh.

 

Ánh mắt và dung nhan nàng vẫn thanh thuần, nhưng bờ môi mang một sắc đỏ mời gọi, rực rỡ đến mức khiến chỉ cúi xuống thưởng thức.

 

Có lẽ là do tâm lý méo mó nào đó, Huyền Trạc cảm thấy Huyền Tịch thực sự hợp với màu đỏ.

 

Hắn chuyện dơ bẩn với nàng, mà lúc nàng đùi , vẫn sạch sẽ như từng vấy bẩn, như thể nàng vốn thuộc về .

 

Cảm giác xa cách khiến khó chịu.

 

Huyền Trạc giữ lấy gáy nàng, cúi đầu hôn xuống, nhẹ nhàng c.ắ.n mút.

 

Hắn vẫn hôn như khi, nhưng Huyền Tịch giống vòng tay ôm lấy cổ nữa, mà chỉ nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo, vô thức giữ một cách.

 

Giữa nụ hôn triền miên, xiêm y nửa trễ, một bên chân nhỏ nhắn của Huyền Tịch giữ lấy, nhẹ nhàng nâng lên, vắt qua thành ghế bên .

 

Nàng cưỡi lên đùi Huyền Trạc, cảm nhận nhu cầu mãnh liệt của , hàng mi khẽ run rẩy, thấp thỏm chờ đợi giây phút tiếp theo.

 

Thế nhưng, Huyền Trạc ghé sát tai nàng, cất giọng trêu chọc: “Tự xuống .”

 

Huyền Tịch vô pháp nhịn , chỉ thể mím môi, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy thành ghế, giữ eo, chật vật từ từ hạ xuống.

 

Cánh tay trắng nõn khẽ run lên, đến khi quá nửa, thể bỗng cứng đờ, nàng hoảng loạn rút lui, theo bản năng giãy giụa, cố sức nhổm lên.

 

“Không… nữa…” Nàng nhắm mắt, hàng mi rung động, chân nhỏ trong trung quơ loạn xạ, bao lâu co rút , run lẩy bẩy.

 

Huyền Trạc cúi đầu một cái, giọng điệu đầy khuyến khích: “Còn một chút nữa thôi, cố lên, ráng ăn thêm miếng nữa nào.”

 

Huyền Tịch thở hổn hển mấy , thử hạ xuống một chút, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, khó khăn : “Có thể… đến tận cùng …”

 

Bàn tay đang giữ eo nàng bỗng nhiên buông lỏng, khiến nàng tức thì rơi thẳng xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-123-cuoi-thang-sau-han-thanh-than-roi.html.]

 

“!!”

 

Huyền Tịch bất ngờ ngửa mạnh đầu , cong rạp , trong thoáng chốc nghẹn lời.

 

Cơn tê dại dâng tràn khắp , Huyền Tịch run rẩy đưa tay chạm bụng, qua lớp da mỏng, nàng phát hiện một khối u lạ lùng nhô lên đầy đáng sợ.

 

Một chiếc đuôi rồng nóng hổi, to lớn của Huyền Trạc lặng lẽ trườn , quấn c.h.ặ.t lấy eo nàng, nhấc lên đặt xuống.

 

Huyền Tịch run run nắm lấy đuôi rồng, đầu ngón tay vô thức cào nhẹ lên lớp vảy cứng cáp, khiến bên tai nàng vọng tiếng thở dài đầy khoan khoái của Huyền Trạc.

 

Lắc lư một hồi, lẽ vẫn thỏa lòng, Huyền Trạc vung tay gạt sạch đồ bàn, lập tức xoay nàng úp xuống mặt gỗ giữ c.h.ặ.t eo tiếp tục.

 

Dưới đất chỉ một đôi hắc ủng vững vàng chạm đất, đôi giày trắng như mây của nàng lơ lửng đong đưa, bao lâu quặp c.h.ặ.t lấy đôi chân rắn chắc của . Chất lỏng sền sệt chậm rãi rơi xuống, tí tách đọng thành một vũng nhỏ giữa hai đôi giày.

 

Huyền Tịch mơ màng khe khẽ rên rỉ, nhưng giữa những âm thanh ướt át vang vọng, nàng bỗng thấy một tiếng kêu yếu ớt:

 

“Ưm... ưm ưm...”

 

Nàng nghiêng đầu sang, liền thấy tiểu Thực Ma Nguyên đang co rúm trong góc thư phòng, sợ hãi quật cường kêu lên về phía .

 

Huyền Trạc dĩ nhiên cũng phát hiện . Hắn tiện tay chộp lấy cái chén bàn, thẳng tay ném về phía Thực Ma Nguyên, trầm giọng quát: “Cút!”

 

Thực Ma Nguyên run lẩy bẩy, lập tức chui tọt khe tường, mất dạng còn thấy bóng.

 

Huyền Tịch khỏi thấy đau lòng, liền kéo kéo tay áo Huyền Trạc, giọng mềm mỏng năn nỉ: “Chàng đừng đối xử với nó như mà...”

 

Huyền Trạc cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng, giọng điệu lười nhác: “Mặc kệ nó , thứ đầu óc còn mọc đủ, ngốc c.h.ế.t, đau đớn gì nổi.”

 

Nghe , Huyền Tịch cũng tiện thêm. Chưa kịp phản ứng, eo nàng siết c.h.ặ.t, nhấc lên, tiếp tục nhận lấy cơn tưới tắm cuồng nhiệt.

 

 

Sau khi chuyện kết thúc, Huyền Tịch tựa lòng Huyền Trạc, nhẹ nhàng thở dốc.

 

Hắn vẫn thỏa mãn, bàn tay an phận luồn áo nàng mà ve vuốt. Vừa định tiếp tục một hồi kịch liệt nữa thì bên ngoài vang lên giọng của cung nhân:

 

“Điện hạ, công chúa Đồ Sơn đang chờ ngài ở bờ biển.”

 

Sắc mặt Huyền Trạc thoáng đổi.

 

Hắn trầm ngâm giây lát, cúi đầu với Huyền Tịch: “Nàng về tẩm điện , ngoài một chuyến.”

 

Huyền Tịch gật đầu, ngoan ngoãn rời khỏi thư phòng.

 

Vừa bước ngoài vài bước, nàng liền phát hiện Thực Ma Nguyên vẫn còn loanh quanh trong bụi cỏ gần đó.

 

 

 

Loading...