Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 125: Ta sẽ không tha thứ cho chàng nữa

Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:57:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tâm trí lơ đễnh bàn bạc xong xuôi chuyện hôn sự với Đồ Sơn Du, Huyền Trạc vốn định rời ngay, nào ngờ nàng nhẹ nhàng bước tới chắn ngang đường .

 

Đồ Sơn Du chậm rãi áp sát , vòng tay mềm mại quấn lấy vòng eo thon gọn, kiều mỵ ngẩng mặt lên, duyên:

 

"Vội thế ? Chẳng lẽ ai đang đợi trong cung ?"

 

"Vừa nãy nàng thấy Ứng Kiệt ?"

 

"Hắn vẻ gì là chuyện quan trọng ." Đồ Sơn Du bĩu môi, đoạn đầy quyến rũ: "Dù chúng cũng sắp thành , chẳng lẽ phu quân cho thê t.ử một nụ hôn chia tay ?"

 

Huyền Trạc chau mày đôi môi đỏ rực như lửa của nàng , trong lòng dâng lên sự chán ghét khó tả. nghĩ nghĩ , thành xong chuyện gì cũng , bây giờ hôn một cái cũng chẳng đáng gì, thế là cũng bận tâm nữa, đưa tay nắm lấy cằm nàng , định qua loa cho xong chuyện.

 

Nào ngờ, đúng khoảnh khắc cúi đầu xuống, khóe mắt vô tình lướt qua bờ sông, nơi Huyền Tịch đang , sắc mặt tái nhợt còn chút huyết sắc.

 

"…!"

 

Đầu óc bỗng chốc trống rỗng, lập tức đẩy mạnh Đồ Sơn Du !

 

"A!"

 

Đồ Sơn Du loạng choạng lùi mấy bước, suýt chút nữa thì ngã sõng soài xuống đất. Trước mặt bao nhiêu yêu tớ mà đối xử như thế , nàng lập tức cảm thấy mất hết thể diện, gương mặt đỏ bừng lên vì tức giận, nghiến răng lớn tiếng chất vấn Huyền Trạc:

 

"Chàng cái gì hả?!"

 

Huyền Trạc chẳng buồn để ý đến nàng , chỉ hoảng hốt, lẫn chút chột về phía Huyền Tịch.

 

, sự hoảng loạn đó cũng chỉ kéo dài trong nửa khắc mạnh mẽ đè nén xuống. Hắn cố lấy vẻ trấn định, bước đến mặt nàng, giọng dịu dàng:

 

"Sao nàng đây? Bên ngoài nắng lắm, mau về ."

 

Huyền Tịch lặng lẽ , ánh mắt như đang một xa lạ.

 

Chỉ tơ m.á.u mờ mờ vương tròng mắt, lặng lẽ tiết lộ cơn sóng lòng cuộn trào mà nàng đang cố kiềm nén.

 

Thì cũng thể ôm khác, cũng thể đường hoàng hôn môi khác.

 

Thì là thế.

 

Huyền Tịch ngỡ ngàng nghĩ.

 

Bị nàng như , Huyền Trạc chỉ cảm thấy một trận hoang mang thành lời.

 

Sau vài khắc yên lặng, Huyền Tịch chậm rãi, nhẹ giọng hỏi:

 

"Đó… là thê t.ử tương lai của ?"

 

Huyền Trạc nuốt khẽ một cái, rõ ràng đến nước , vẫn che giấu, khàn giọng :

 

"… Không ."

 

Huyền Tịch run rẩy đáp:

 

"Chàng cần dối . Thất , cuối tháng thành , còn lên Thiên Cung ở chung với thê t.ử hai tháng trời."

 

Sắc mặt Huyền Trạc tối sầm, trong lòng c.h.ử.i Ứng Kiệt đến cẩu huyết lâm đầu, đó nhanh ch.óng lấy vẻ điềm tĩnh, thản nhiên :

 

"Không chuyện đó , nhầm , ..."

 

"Huyền Trạc, đây là ai ?"

 

Đột nhiên, một bàn tay nõn nà vươn quấn lấy cánh tay , Đồ Sơn Du yêu kiều tựa vai , ánh mắt kiêu kỳ lướt qua Huyền Tịch từ xuống , đó dời về phía , giọng điệu cao ngạo:

 

"Lại là tình nhân cũ quấn lấy ?"

 

Không đợi Huyền Trạc kịp phản ứng, Huyền Tịch đỏ hoe đôi mắt, giọng run run cất tiếng:

 

"Ta … tình nhân của ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-125-ta-se-khong-tha-thu-cho-chang-nua.html.]

Từng chữ, từng chữ một.

 

Huyền Trạc thể chịu nổi nữa. Hắn cảm thấy thể tiếp tục như , liền mạnh mẽ gạt tay Đồ Sơn Du , kéo Huyền Tịch về phía , trầm giọng :

 

"Nàng chuyện với nàng gì? Đi, theo về Long Cung!"

 

Bàn tay vẫn còn lưu chút ấm của Đồ Sơn Du, còn thoang thoảng mùi hương yêu mị của nàng .

 

Sắc mặt Huyền Tịch lập tức trắng bệch, cánh tay bất giác run lên, đó bất ngờ vùng , giơ tay lên...

 

BỐP!

 

Một cái tát giáng thẳng lên mặt Huyền Trạc!

 

"Ngươi đừng chạm !"

 

Nàng bật thốt lên đầy kinh hoàng.

 

Một cái bạt tai giáng xuống, tất cả đều sững sờ, ngay cả Huyền Tịch cũng ngẩn , bàn tay vẫn giơ lên kịp hạ xuống.

 

Huyền Trạc thể tin nổi, đưa tay ôm lấy bên mặt đ.á.n.h, gân xanh trán giật giật, phẫn nộ quát lên:

 

“Nàng đ.á.n.h ?!!”

 

Cái tát đau ngứa, nhưng khiến trong lòng Huyền Trạc dậy sóng cuồn cuộn. Đường đường là Thái t.ử Thiên tộc, sáu bảy trăm năm qua chịu thương chịu đau, chảy m.á.u gãy xương nhưng từng ai tát, ngay cả phụ mẫu của cũng bao giờ đ.á.n.h mặt !

 

Hôm nay nếu đổi là kẻ khác dám cả gan thế, Huyền Trạc chắc chắn băm thành thịt vụn ném xuống biển cho cá ăn. giờ phút , khuôn mặt hoảng loạn của Huyền Tịch, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, nhưng rốt cuộc vẫn tay, chỉ bực bội túm lấy tay nàng, kéo một cái, mang nàng trở về thẳng Long cung.

 

Vừa chạm đất, Huyền Tịch liền theo bản năng tránh xa , nhưng nắm c.h.ặ.t cánh tay, cách nào giãy .

 

“Nàng chạy ?! Nếu dạy dỗ nàng, vặn nàng thành ba khúc ngay tại bờ sông ! Thành thật chuyện!”

 

Huyền Tịch theo phản xạ yên một giây, nhưng ngay đó giọng điệu ngang ngược của chọc tức đến bật giễu. Nàng lấy từ trong túi trữ vật một cái hộp gỗ, đặt lên bàn.

 

“Trong là đồ của , trả .”

 

Huyền Trạc thoáng sửng sốt, “Trả gì?”

 

Huyền Tịch hít sâu một , tiếp: “Còn khoản nợ thiếu , cũng sẽ tìm cách trả, thể sẽ mất chút thời gian, nhưng quỵt nợ.”

 

Lòng Huyền Trạc lập tức dấy lên dự cảm bất an, gương mặt căng thẳng, “Nàng ý gì?”

 

Đôi mắt Huyền Tịch phủ một màn sương mờ, nhưng nàng vẫn cố chấp thẳng , giọng kiên quyết:

 

“Ta ở bên nữa. Ta, chúng …”

 

Nàng nhớ tới một từ mà Lý Sư Doanh từng với nàng, liền nghiến răng :

 

“Chúng chia tay .”

 

Huyền Trạc như sét đ.á.n.h giữa ban ngày, trái tim run lên bần bật, giận dữ quát:

 

“Nàng cái gì? Nói nữa?!”

 

Huyền Tịch c.ắ.n c.h.ặ.t môi:

 

“Chúng , chia tay. Ta rời .”

 

Huyền Trạc lập tức túm lấy cổ áo nàng, bàn tay run lên một cái, nhưng ngay đó nhẹ nhàng đặt nàng xuống, tiện tay vuốt phẳng nếp nhăn áo, dịu giọng :

 

“Bảo bối ngoan, đừng lời giận dỗi. Nàng rời khỏi đây thì thể ? Cả hai chúng bình tĩnh một chút, chuyện đàng hoàng, đừng cứ động một chút là đòi .”

 

Huyền Tịch ánh mắt kiên định, chút gì là đang đùa giỡn:

 

“Không gì để cả. Chàng sắp thành , ở bên nữa.”

 

 

 

Loading...