Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 126: Ta sẽ không tha thứ cho chàng nữa

Cập nhật lúc: 2026-03-01 09:57:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Trạc hít sâu một , nhẫn nại gần như cạn kiệt:

 

“Ta thành thì ? Chuyện to tát đến mức nào mà nàng ầm lên như thế?”

 

Ngực Huyền Tịch nhói lên một cái.

 

Huyền Trạc dứt khoát một :

 

“Chẳng qua chỉ là một cuộc hôn nhân thôi, cũng cần nàng nữa. Mấy chuyện cưới hỏi đó đều là trò bịp bợm cho ngoài , ảnh hưởng gì đến chúng cả. Chúng vẫn cứ như cũ, vẫn đối xử với nàng. Hơn nữa, sớm muộn gì cũng thành , chẳng lẽ cưới khác thì cưới nàng ?”

 

Nói đến đây, thoáng dừng , trong lòng chợt dâng lên một nỗi chua xót kỳ lạ, giọng cũng mềm đôi chút:

 

“Ta mà thể cưới nàng, cưới từ lâu . nàng thử nghĩ xem, nàng cái gì? Nàng gì xứng với ?”

 

“…”

 

Huyền Tịch trầm mặc.

 

, nàng chẳng gì cả.

 

nàng vốn dĩ từng . Dù đối với Huyền Trạc mà chẳng đáng là gì, nhưng đó gần như là cả thế giới của nàng.

 

Tất cả... đều Huyền Trạc phá hủy.

 

Thấy nàng gì, Huyền Trạc tưởng rằng nàng nguôi giận, sắc mặt dịu , cầm tay nàng kéo lòng:

 

"Nàng yên tâm, dù cưới nàng, vẫn sẽ luôn đối với nàng, thậm chí còn hơn . Sau khi thành với Đồ Sơn Du, chỉ ở với nàng hai tháng, sẽ trở với nàng ngay, ?"

 

Hắn hôn nhẹ lên trán nàng.

 

Huyền Tịch bỗng nhiên thấy buồn nôn.

 

Đôi môi hôn nàng cũng thể hôn khác. Đôi tay ôm nàng cũng thể ôm khác.

 

... Quá ghê tởm.

 

Quá ghê tởm.

 

Nàng dùng sức đẩy , nhưng đẩy nổi, ngược còn lảo đảo. Nàng dứt khoát thẳng:

 

"Ta cần ngươi ở bên, cũng cần ngươi cưới . Ngươi thả !"

 

Huyền Trạc bắt đầu sốt ruột: "Nàng thôi ?! Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh mà nàng ầm lên ? Ta cưới Đồ Sơn Du là bất đắc dĩ! Ta cũng nỗi khổ của ! Nàng yêu , thể nghĩ cho một chút?"

 

Lời như từng cây kim đ.â.m lòng Huyền Tịch, cuối cùng nàng nhịn , nước mắt rơi xuống:

 

"Ngươi coi tình cảm của là gì?"

 

Huyền Trạc sững : "Ta..."

 

"Ngươi từng nghiêm túc với , cũng từng nghiêm túc với tình cảm của !" Huyền Tịch nấc lên, "Hóa những lời ngươi hôm đó đều là giả! Ngươi lừa ! Trong mắt ngươi, mãi mãi chỉ là một tình nhân mà thôi! Ngươi từng trân trọng chân tình của !"

 

Huyền Trạc mấy câu nhẹ nhàng nhưng khàn khàn đ.á.n.h trúng tim đen, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, kiềm giấu cảm xúc lạ lẫm trong lòng, bực bội quát:

 

"Chân tình cái rắm! Nàng chỉ là một khúc gỗ, nàng cái gì mà chân tình với chả cảm xúc!"

 

Khúc gỗ.

 

Huyền Trạc thậm chí xem nàng là con .

 

Ánh sáng trong mắt Huyền Tịch từng chút từng chút lụi tàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-126-ta-se-khong-tha-thu-cho-chang-nua.html.]

 

, nàng chỉ là một khúc gỗ.

 

, nàng cũng linh hồn, đau, , dù hiểu chân tình nhưng vẫn buồn, vui.

 

Còn Huyền Trạc, chẳng tim.

 

Nàng bỗng nhiên thấy khó thở, nàng từng yêu đến , dù khiến nàng bại danh liệt, nàng vẫn thể tha thứ. hủy hoại tất cả của nàng bên ngoài, vẫn thấy đủ, còn hủy luôn cả tâm hồn nàng.

 

Hắn giẫm đạp lên tôn nghiêm của nàng, nhân cách của nàng, tình cảm của nàng, và xem thường nàng một cách hiển nhiên.

 

Hắn dựa chứ?

 

Huyền Tịch ánh mắt trống rỗng, nhàn nhạt : “Huyền Trạc, thích ngươi nữa, để .”

 

Huyền Trạc hô hấp nghẹn .

 

Bờ vai khẽ run, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, nghiến răng nghiến lợi quát: “... Nàng ? Nàng tưởng đây là nhà nàng ?”

 

“Đây là nhà ngươi, ở nữa.”

 

“Nàng ở là ? Ta cho nàng ở, nàng nhất định ở!”

 

Huyền Tịch một lát, đầu ngón tay ngưng tụ linh lực, hóa thành một lưỡi d.a.o, trực tiếp đ.â.m về phía cổ .

 

Huyền Trạc lập tức tóm lấy cổ tay nàng, trừng mắt gầm lên: “Nàng cái gì?!”

 

Huyền Tịch lạnh nhạt đáp: “Ta ở cùng ngươi, cũng l..m t.ì.n.h nhân của ngươi. Nếu ngươi còn ép , liền c.h.ế.t mặt ngươi.”

 

“...” Huyền Trạc thở dốc đều, trừng mắt nàng, một lát , bỗng dưng hung hăng hất tay nàng , nghiến răng quát lớn: “Được! Nàng , ? Vậy cút cho ! Nàng tưởng nàng là cái thá gì? Nàng nghĩ ai cũng giữ nàng chắc? Ta đối với nàng một chút, nàng liền thật sự tự cho là nhân vật quan trọng ?! Có bản lĩnh thì hôm nay nàng bước khỏi cửa , đừng hòng về nữa!”

 

Huyền Tịch thèm liếc một cái, lẳng lặng thu dọn hành lý mang theo từ lúc mới đến, đó cúi đầu thẳng cửa.

 

Nhìn bóng lưng nàng càng lúc càng xa, Huyền Trạc bỗng thấy trong lòng dâng lên một nỗi hoảng loạn khó tả, tựa như thứ gì đó quý giá đang dần tuột khỏi tay. Sự hoảng hốt hòa cùng cơn tức giận, khiến nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khớp xương kêu răng rắc, nhưng thể bước lên ngăn cản.

 

Bỗng nhiên, Huyền Tịch khựng , đó xoay về.

 

Huyền Trạc sững sờ, lòng bất giác dấy lên một tia mong đợi.

 

Huyền Tịch chỉ tháo chiếc vòng ngọc cổ tay xuống, nhẹ nhàng đặt bên hộp gỗ bàn: “Cái , cũng trả ngươi.”

 

Nàng chăm chú chiếc vòng trong suốt một lúc lâu. Trước đây nàng nâng niu nó như báu vật, ngay cả ngủ tắm cũng nỡ tháo , cứ như thể nó trở thành một phần thể nàng.

 

ánh lưu luyến trong mắt nàng nhanh ch.óng tắt , hóa thành tro bụi lặng lẽ.

 

Nàng đầu, nữa ngoài.

 

Ánh sáng phản chiếu mặt vòng ngọc, soi mắt Huyền Trạc, như đang chế giễu vì những gì . Cơn giận bùng lên, vươn tay chộp lấy chiếc vòng, mạnh mẽ ném .

 

“Bộp” một tiếng, vòng ngọc va tường bật ngược trở , trong một tiếng vang trầm đục, rơi xuống ngay trán Huyền Tịch.

 

Chiếc vòng lăn xuống đất, vẫn nguyên vẹn sứt mẻ, nhưng giữa trán nàng, một đóa huyết hoa nở rộ.

 

“Ưm...” Huyền Tịch khẽ lảo đảo, run rẩy giơ tay lên che vết thương.

 

Một chất lỏng ấm nóng khác cũng chậm rãi trượt dài má nàng.

 

Huyền Trạc ngờ ném trúng nàng, thoáng chốc sững sờ tại chỗ, vô thức đưa tay về phía nàng: “Nàng —.”

 

 

 

Loading...