Có lẽ vì bản năng tự vệ, tự động bỏ ngoài tai câu cuối cùng của Huyền Tịch khi nàng rời .
Hắn nghĩ, lúc chỉ là giận quá mất khôn, Huyền Tịch nhất định cũng .
Nàng yêu đến thế, thể thật sự tha thứ cho ?
tình huống hiện tại dường như… chút đúng với mong đợi của .
Huyền Trạc siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, gằn giọng:
“Nàng còn chỗ nào hài lòng với , , sửa. Nàng cái gì, cũng cho nàng. Chỉ cần nàng theo về, cái gì cũng chiều, nàng thế nào cũng !”
Huyền Tịch khẽ cau mày vì đau, nhưng giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như :
“Ta theo ngươi về, cũng ở bên ngươi. Ngươi sắp thành , chúng chia tay, ngươi cứ về mà sống hạnh phúc với thê t.ử của ngươi .”
“Thê t.ử cái gì! Nàng chỉ là một món trang trí, chẳng tí trọng lượng nào! Ta thành cũng chẳng liên quan gì đến chúng cả, nàng cứ cố chấp như ?!”
Huyền Trạc mất lý trí. Người mà ngày đêm mong nhớ đang ngay mắt, mà xa cách, lạnh lùng như thể giữa hai một bức tường vô hình.
Nỗi đau như d.a.o cứa thể chịu nổi thêm nữa. Thế nên dứt khoát đè Huyền Tịch xuống giường, cúi cưỡng hôn nàng, ép buộc rút ngắn cách giữa cả hai.
Huyền Tịch hoảng loạn vùng vẫy, giãy giụa gào lên:
“Ngươi buông ! Cút ngay! Đừng đụng !”
Trong lúc hỗn loạn, nàng vung một cái bạt tai giáng thẳng mặt Huyền Trạc!
Chát!
“Mẹ nó…!”
Sắc mặt Huyền Trạc sa sầm, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nàng, môi mấp máy như gì đó nhưng thốt thành lời.
Hắn thở hổn hển mấy nhịp, cùng nghiến răng, đầu sang bên, kiềm chế cơn giận dữ đang sôi trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Cuối cùng, gằn từng chữ:
“Nàng rốt cuộc chịu theo về ?!”
Huyền Tịch vẫn d.a.o động:
“Ta về Long Cung của ngươi. Ngươi , gặp ngươi nữa.”
Rắc!
Huyền Trạc bóp nát cả tấm ván giường mong manh tay.
“Hay cho nàng, dứt khoát thật đấy. Nói đoạn là đoạn, chẳng thèm giữ chút tình nghĩa nào.”
Nhìn vẻ mặt dửng dưng chút lưu luyến của nàng, Huyền Trạc siết c.h.ặ.t quai hàm, viền mắt cay xè.
Hắn hạ đến mức để xin nàng, mà đổi chỉ là thái độ lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Lời của nàng chẳng khác nào một nhát d.a.o đ.â.m thẳng tim , đau đến mức khiến còn giữ chút dịu dàng nào nữa. Sự mềm mỏng trong phút chốc quét sạch, đó là cơn lạnh lẽo thấu xương.
“Ta cho nàng cơ hội nàng cần, nhất định dùng biện pháp mạnh đúng ? Hôm nay nàng cũng , cũng !”
Dứt lời, vung tay vác Huyền Tịch lên vai, sải bước cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-131-theo-ta-ve-di.html.]
Huyền Tịch giãy giụa điên cuồng vai , thậm chí tuyệt vọng hét lên:
“Ta theo ngươi! Mau thả xuống! Cứu với! Cứu ...”
Huyền Trạc bực đến cực điểm, quát:
“Cứu cái khỉ gì mà cứu! Theo thì c.h.ế.t chắc?! Nàng ở cái xó rách nát còn mong ai tới. Hự! Cái gì ?!”
Từ chỗ nào đó bỗng dưng lao một cục bùn đen sì, ngoạm c.h.ặ.t lấy chân !
Huyền Trạc chẳng thèm , nhấc chân giẫm thẳng xuống đất...
Cộp!
Cục bùn dẫm bẹp rúm, lún xuống đất ba phân!
“Ưm ưm!”
“Ô Ma!”
Huyền Tịch thất thanh hét lên, đó càng giãy giụa dữ dội hơn:
“Ngươi đừng đ.á.n.h nó! Đừng đ.á.n.h Ô Ma!”
“Ô Ma?”
Huyền Trạc giẫm xong mới ý thức thứ chân là cái gì, lập tức ngẩn , mặt mày đầy vẻ khó tin:
“Nàng thế mà nuôi cái thứ ? Còn đặt tên cho nó nữa?”
Dứt lời, đột nhiên khựng , tiện tay vứt Huyền Tịch khỏi vai, nghiêm mặt lớn tiếng chỉ trích:
“Được lắm! Lúc bỏ mạnh miệng lắm, nào là chẳng cần cái gì cả, mà hóa lén trộm đồ của trong cung?”
Huyền Tịch quát đến mức nghẹn họng, theo bản năng lùi hai bước, sắc mặt tái nhợt biện giải:
“Ta …”
“Thôi đừng chối! Nàng những thiếu nợ , còn ăn cắp đồ của , ngươi nghĩ thể phủi sạch trách nhiệm chắc? Hết đường chối cãi, ngoan ngoãn theo về Long Cung !”
Huyền Trạc trịnh trọng phán một câu đầy đạo lý.
Huyền Tịch gấp đến độ suýt :
“Tiền… tiền sẽ trả! mà ngươi đối xử với Ô Ma tệ bạc như , dựa mà nó ở cạnh ngươi?!”
Huyền Trạc nhướng mày, cao giọng phản bác:
“Nàng đối xử tệ với nó thế nào mà ? Nếu thực sự ghét bỏ nó, sớm bóp c.h.ế.t nó , còn để nó sống đến giờ mà theo nàng chạy trốn vui vẻ ?”
Huyền Tịch tranh luận với , chỉ nhanh ch.óng cứu Ô Ma khỏi cái chân độc ác .
đáng tiếc, Huyền Trạc nhanh tay hơn nàng một bước!
Hắn thình lình tóm lấy Ô Ma, giơ cao lên trời, nhếch môi lạnh: