Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 136: Bỏ trốn

Cập nhật lúc: 2026-03-03 09:59:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Tịch chậm chạp ngẩng đầu lên, nhưng khi rõ đối phương, nàng thấy một giọng nữ lanh lảnh:

 

"Ngươi chính là tình nhân mà Thái t.ử điện hạ nuôi trong cung?"

 

"…" Hai chữ chẳng khơi gợi nổi chút cảm xúc nào trong nàng, chỉ thản nhiên đáp: "Ta tình nhân của ."

 

Cô nương áo đỏ đưa tay quấn lấy lọn tóc, khẩy: "Không tình nhân thì là gì? Phi t.ử? Ta từng cưới ai cả."

 

Huyền Tịch đáp, lặng lẽ quan sát vị khách mời mà đến .

 

Có chút quen mắt…

 

Tựa như nàng gặp nào đó trông giống thế

 

"Tỷ , Thái t.ử điện hạ đối xử với ngươi khác biệt, dường như đặc biệt sủng ái ngươi." Đồ Sơn Quỳnh chễm chệ đỉnh giả sơn, từ cao xuống nàng, đầy vẻ khinh miệt: "Có thể lọt mắt xanh của Thái t.ử Thiên tộc, còn tưởng ngươi tuyệt sắc cỡ nào, hóa chẳng bằng một sợi tóc của chị ."

 

Huyền Tịch khựng .

 

Người của Đồ Sơn Du?

 

Nàng lục ký ức về tộc Đồ Sơn từng trong sách, rằng tộc trưởng Đồ Sơn Lăng hai con trai, ba con gái, trưởng nữ là Đồ Sơn Du, thứ nữ Đồ Sơn Nguyệt, tam nữ Đồ Sơn Quỳnh.

 

Người hứa hôn với Huyền Trạc là Trưởng công chúa Đồ Sơn Du, mặt nàng đây hẳn là một trong hai vị còn .

 

Huyền Tịch nghĩ , liền hỏi thẳng: "Ngươi là ai?"

 

"Tam công chúa của Đồ Sơn, Đồ Sơn Quỳnh." Đồ Sơn Quỳnh ngẩng cao đầu, dương dương tự đắc : "Cũng là ruột của Trưởng công chúa Đồ Sơn Du, sắp thành với Thái t.ử điện hạ."

 

Nàng hỏi danh tính của Huyền Tịch, vì đối với nàng , điều đó chẳng hề quan trọng.

 

Huyền Tịch trầm mặc một lúc, đưa mắt về phía mà Đồ Sơn Quỳnh xuất hiện, chậm rãi hỏi: "Bên ngoài kết giới, ngươi bằng cách nào?"

 

Đồ Sơn Quỳnh thì lấy một tấm lệnh bài chạm vàng, huơ huơ mặt nàng, kiêu ngạo : "Dĩ nhiên là đường đường chính chính, cung của tỷ phu thì gì lạ?"

 

Ánh mắt Huyền Tịch dán c.h.ặ.t lệnh bài .

 

… Có thứ trong tay, nàng thể thoát khỏi nơi đây ?

 

Giấc mộng khắc khoải bấy lâu chợt hiển hiện ngay mắt, đầu ngón tay nàng run lên vì kích động xen lẫn hy vọng. Huyền Tịch như bừng tỉnh khỏi cơn mê dài, đôi mắt khóa c.h.ặ.t lệnh bài, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất thể:

 

"Tấm lệnh bài … ngươi lấy từ ?"

 

Đồ Sơn Quỳnh bĩu môi: "Dĩ nhiên là do Thái t.ử điện hạ cho ."

 

Thực , đây là lệnh bài Thiên Đế ban cho Đồ Sơn Du, để nàng thể qua Long Cung, vun đắp tình cảm với Huyền Trạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-136-bo-tron.html.]

 

Đồ Sơn Du tự đến dò xét Huyền Tịch, bèn đưa lệnh bài cho Đồ Sơn Quỳnh, nhờ nàng .

 

thật giả thế nào, với Huyền Tịch lúc cũng chẳng quan trọng nữa.

 

Nàng siết c.h.ặ.t hai tay, ngón tay đan , trong lòng nhanh ch.óng suy tính cách để đoạt lấy lệnh bài .

 

Đồ Sơn Quỳnh khoanh tay, hất cằm tiếp: "Ta đến đây là để báo cho ngươi , tỷ tỷ sắp thành với Thái t.ử điện hạ. Ngươi nhất nên điều một chút, đừng lảng vảng mặt họ nữa. Nếu sẽ cào rách mặt ngươi, để xem ai còn nhặt ngươi về nữa !"

 

Huyền Tịch khẽ liếc ngoài kết giới, trong mắt lóe lên một tia sáng, chậm rãi : "Được thôi."

 

"… Hả?" Tô Sơn Quỳnh ngẩn , ngờ nàng đáp ứng nhanh gọn đến .

 

Nàng còn tưởng loại như Huyền Tịch chí ít cũng sẽ lóc, hoặc vẻ mạnh mẽ phản kháng đôi ba câu.

 

Chỉ thấy Huyền Tịch chậm rãi mở tay, trong lòng bàn tay bỗng nhiên xuất hiện một hàng lá xanh biếc. Nàng khẽ : "Ngươi chơi với một trò chơi, nếu ngươi thắng, lập tức hứa với ngươi, từ nay quấy rầy tỷ tỷ ngươi và… Thái t.ử điện hạ nữa."

 

Đồ Sơn Quỳnh híp mắt nàng đầy cảnh giác: "Bản công chúa cần gì ngươi hứa? Nếu ngươi dám quấy rầy bọn họ, cả trăm cách khiến ngươi biến mất!"

 

Huyền Tịch nhẹ nhàng : "Vậy ngươi cứ thử tay xem."

 

Đồ Sơn Quỳnh lập tức nghẹn họng.

 

Tính khí của Huyền Trạc, cả thiên hạ đều , danh tiếng hung hãn vang xa, ngay cả tỷ tỷ nàng cũng dám chọc . Mà nữ nhân mặt , dù gì cũng đang sủng ái, nếu nàng thực sự tay…

 

Đồ Sơn Quỳnh nuốt khan một ngụm nước bọt, chút chột , thêm phần hổ vì khí thế dập tắt.

 

Huyền Tịch nhẹ giọng mở lối cho nàng rút lui: "Ngươi yên tâm, cho dù ngươi thua, vẫn sẽ giữ lời quấy rầy bọn họ. Ta chỉ nhờ ngươi giúp một chuyện mà thôi."

 

Đồ Sơn Quỳnh chút tò mò: "Chuyện gì?"

 

Huyền Tịch đầu về phía ngoài kết giới, nơi đáy biển mờ tối, dùng ánh mắt hiệu: "Ở đằng một cây san hô . Nếu thắng, ngươi giúp hái nó về ?"

 

Đồ Sơn Quỳnh liếc mắt theo, chút nghi hoặc: "Chỉ ? Sao ngươi tự lấy?"

 

"… Chỉ là hứng thú nhất thời." Huyền Tịch khẽ rũ mắt, chậm rãi bịa lý do: "Nơi thật sự quá buồn chán, chỉ tìm ai đó chơi cùng một ván."

 

Đồ Sơn Quỳnh từ nhỏ lớn lên ở Đồ Sơn, sống vô tư vô lo, tính cách đơn thuần ham vui. Nghe , nàng cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức xuống đối diện Huyền Tịch, hào hứng đáp: "Được thôi! Bản công chúa bớt chút thời gian chơi với ngươi một ván, nhưng ngươi giữ lời đấy!"

 

Huyền Tịch dịu dàng : "Tất nhiên."

 

Đồ Sơn Quỳnh chống cằm chằm chằm đám lá xanh tay nàng, tò mò hỏi: "Muốn chơi thế nào đây?"

 

Huyền Tịch chia đống lá thành hai phần bằng , đó rút từ trong tay áo một cây b.út than, cẩn thận từ một đến hai mươi lên từng chiếc lá. Viết xong, nàng đẩy một phần sang phía Đồ Sơn Quỳnh:

 

 

Loading...