Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 138: Nàng chạy đâu mất rồi?!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:19:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cãi một trận long trời lở đất với Tổ Y, đập nát đống quà mừng tân hôn, còn Huyền Trạc phũ phàng chặn cảm giác, lạnh nhạt thèm đếm xỉa, bực bội đến phát điên, liền chạy đến Nam Hải tìm Xích Lưu.

 

Hai đối diện kỷ gỗ đàn hương vàng, thị vệ bên cạnh cứ hết thùng đến thùng khác rót rượu.

 

Thấy Huyền Trạc mặt mày cau , ngửa cổ nốc rượu mà chẳng hé răng nửa lời, Xích Lưu nhịn bèn hỏi:

 

"Huynh , đừng mà uống như c.h.ế.t đói uống nước thế! Rốt cuộc chuyện gì mà bực đến ?"

 

Huyền Trạc dốc thêm một hớp rượu, cái chén kịp đặt xuống bàn tiện tay quẳng xa, "choang" một tiếng vỡ tan tành. Hắn nghiến răng rủa xả:

 

"Còn chuyện gì nữa?! Lão già đó cố tình gửi lễ vật tân hôn đến tận cung của để chọc tức! Hết ngày sang ngày khác lo chính sự, chỉ tìm cách khiến phát điên!"

 

Xích Lưu nhếch miệng nham hiểm:

 

"Ồ, là tiểu tình nhân trong cung giận dỗi với đúng ? Không đúng, gọi là trong lòng mới ."

 

Sắc mặt Huyền Trạc trầm xuống, nghiến c.h.ặ.t răng , vơ lấy một chén rượu mới:

 

"Chẳng giận dỗi gì hết!"

 

"Vậy là nàng hờn dỗi, thèm ngó ngàng đến ?"

 

Huyền Trạc vẫn lên tiếng.

 

Xích Lưu chậc lưỡi hai tiếng, vẻ hiểu chuyện:

 

"Trước đây lão thất kể với , rước nàng cung mà hề gì về hôn sự của . Đến lúc lỡ miệng , còn suýt đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t! Lúc đó còn bán tín bán nghi, nhưng giờ thì ,"

 

Hắn liếc Huyền Trạc, nụ tràn đầy ý trêu chọc:

 

"Huynh nuôi dưỡng nàng trong cung, thế mà còn nàng đuổi ?"

 

Một câu đ.â.m thẳng lòng tự trọng của Huyền Trạc, lập tức đá thẳng một cước:

 

"Bị đuổi cái đầu ngươi! Ta chỉ ở đó chịu cảnh khó chịu thôi!"

 

Xích Lưu quen với kiểu hành động , phủi phủi dấu giày đùi, cợt:

 

"Thế thẳng tay đuổi nàng ? Hoặc là tìm cách khiến nàng ngoan ngoãn một chút?"

 

Nghe , khí thế Huyền Trạc yếu ba phần. Hắn lặng lẽ uống hai ngụm rượu, giọng phần trầm thấp:

 

"Ta đối xử với nàng như … Ta rước nàng cung là để sống cùng cho …"

 

Hắn dừng một chút, lẩm bẩm:

 

"Vả , nàng rời khỏi thì sống thế nào đây? Trước , mỗi ngày chỉ vùi đầu tu luyện ở Thanh Y Tông, rời khỏi đó bôn ba khắp nơi, cuối cùng chỉ thể chui sơn cốc, sống nghèo khổ với một đống bùn đất…"

 

Hắn thật sự chịu nổi bộ dạng lấm lem, đầu bù tóc rối của Huyền Tịch. Trong mắt , Huyền Tịch nuôi nấng trong nhung lụa, lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho, chẳng cần gì hết, chỉ cần thở thôi là đủ. Còn , tất thảy đều lo cho nàng.

 

Thế mà, Huyền Tịch chẳng chịu lời!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-138-nang-chay-dau-mat-roi.html.]

 

Huyền Trạc thật sự thể hiểu nổi.

 

Cơn bực bội tích tụ bao ngày nay giờ như nước vỡ bờ, bực dọc trút hết lên Xích Lưu:

 

"Ta thực sự hiểu! Cái lão già đó cả đống con trai, tại cứ bám lấy chuyện hôn sự của chịu buông tha? Ta với Huyền Tịch vốn đang sống yên , thế mà hết lão già đó đến cái tên Đồ Sơn c.h.ế.t tiệt cứ xía mũi , khiến chuyện rối tung lên! Huyền Tịch cũng cứng đầu quá thể, sắp thành là nhất quyết thèm ngó ngàng đến nữa. Ta mềm mỏng , mạnh tay , đủ cách đều thử cả , thế mà nàng vẫn cứ lạnh lùng với . Ta thật sự hết cách !"

 

Hắn làu bàu ngớt, còn Xích Lưu càng sắc mặt càng quái dị. Cuối cùng, nhịn mà cắt ngang:

 

"Khoan … Huynh dừng chút ."

 

Huyền Trạc nhíu mày : "Lại nữa?"

 

Xích Lưu bằng ánh mắt vi diệu, chút hoang mang, chút nghi ngờ:

 

"Huynh thật sự thích nàng đấy chứ?"

 

Huyền Trạc im lặng một thoáng, giọng cứng :

 

"Không thích, sống cùng nàng, ngủ cùng nàng gì?"

 

"Huynh đừng đ.á.n.h tráo khái niệm." Xích Lưu hừ một tiếng. "Huynh thấy đối với nàng quá mức quan tâm ? Trước ở Chước Quang Sơn, chẳng chỉ định chơi đùa một thời gian bỏ đó ư? Sao bây giờ phí công dỗ dành thế ?"

 

Huyền Trạc nghẹn họng, gương mặt chút mất tự nhiên. Hắn trầm mặc nửa buổi, thấp giọng :

 

"Ta thích dỗ nàng thì ? Mắc mớ gì đến ngươi?"

 

Nói xong, sợ Xích Lưu còn định gì thêm, lập tức gân cổ lên bổ sung:

 

"Ta sống hơn sáu trăm năm, chỉ mỗi nàng là hợp ý , dỗ nàng chút thì ?!"

 

Xích Lưu: "Không , ý như ..."

 

Hắn còn kịp hết câu, Huyền Trạc bỗng như chọc đúng chỗ đau, đập vỡ chén rượu, nhảy dựng lên, lớn tiếng rống:

 

"Ta vất vả lắm mới tìm một thích, thế mà dễ dàng gì ?! Hết đến khác bắt suy nghĩ cái , cân nhắc cái , chẳng ai chịu nghĩ cho một chút?!"

 

Hắn gào lên một tràng, phá tanh bành cả đống đồ trong cung của Xích Lưu. Đập xong, cảm thấy nguôi giận đôi chút, liền chẳng thèm một lời, hùng hổ lao khỏi đại điện, một mạch trở về cung của .

 

Xích Lưu cung điện bừa bộn, đầu đầy hắc tuyến: "…"

 

Hắn vô cảm gãi đầu, lệnh cho đám thị vệ dọn dẹp sạch sẽ.

 

Hiện tại, thực sự chút bội phục cô nương tên Huyền Tịch . Huyền Trạc tính khí nóng nảy thất thường thế , bình thường sớm chạy mất dép, mà nàng chỉ chịu đựng , thậm chí còn trị cái tên đại họa .

 

Lợi hại thật.

 

Trên đường hồi cung, cơn giận của Huyền Trạc dần tiêu tan, bắt đầu suy nghĩ xem hôm nay nên dùng cách gì để khiến Huyền Tịch chịu nới lỏng sắc mặt với .

 

Có lẽ vì hôn sự chỉ còn ba, bốn ngày nữa là đến, cảm giác gần đây Huyền Tịch càng lúc càng lạnh nhạt với .

 

 

Loading...