“Ta một vị biểu , dạo gần đây gặp vài chuyện ngoài ý , suốt ngày ủ rũ chán chường, liên lụy đến cả nhà cũng chẳng yên . Ta là trưởng bối, trông thấy mà thật chẳng mắt, bèn tìm một chuyện vui để xua vận rủi, cũng giúp phấn chấn tinh thần đôi chút.”
Bạch Diệp thong thả cất lời, ánh mắt dịu dàng Huyền Tịch, “Vừa , gặp nàng. Nghĩ đến hỷ sự , chi bằng để chủ trì .”
Huyền Tịch ý tứ trong câu của , nhất thời hoảng loạn, mặt né tránh: “Ngươi, ngươi … cùng … thành ?”
“Yên tâm, chỉ là bộ dáng thôi.” Bạch Diệp chậm rãi giải thích, “Trước khi nàng thích , sẽ cưỡng ép nàng điều gì. Nàng chỉ cần cùng bái đường thành , quỳ lạy ba lạy, đó sẽ đưa nàng trở về đây, thế nào?”
Huyền Tịch khẽ rũ mắt, do dự quyết.
Thấy nàng vẻ lung lay, Bạch Diệp : “Thế , nàng giúp việc , coi như trả xong món nợ ân tình, từ nay còn thiếu nợ gì nữa.”
Câu quả nhiên khiến Huyền Tịch động lòng.
Nàng ngẫm nghĩ hai giây, khẽ c.ắ.n môi, thấp giọng đáp: “Được.”
Dù cũng là giả mà.
… Giống như lời Huyền Trạc từng , một trò hề giả tạo, gì to tát .
Nghĩ đến những lời từng khiến nàng thương tích đầy , cõi lòng vốn dĩ còn chút xao động cũng dần trở nên trầm lặng.
Bạch Diệp tỏ vẻ hài lòng: “Vậy thì nửa tháng , sẽ chọn một nơi náo nhiệt thích hợp để thành , mời vài bằng hảo hữu đến chung vui.”
“Ừ.” Huyền Tịch cụp mắt, hờ hững , “Tùy ngươi, cũng .”
Dứt lời, nàng lặng lẽ , đón gió xuân ấm áp, từng bước về phía gian phòng.
“Khoan .”
Cánh tay bỗng kéo , Huyền Tịch xoay đầu, liền thấy một bàn tay trắng muốt lướt qua mắt, nhẹ nhàng lấy xuống một đóa hoa đào vương mái tóc nàng.
Bạch Diệp dùng hai ngón tay kẹp lấy đóa hoa, ánh mắt dõi theo nàng, khóe môi khẽ nhếch, ý ôn nhu sâu lắng: “Có hoa đào.”
Huyền Tịch đưa tay sờ tóc: “Còn ?”
“Hết .” Bạch Diệp nâng cánh hoa đỏ thắm lên, khẽ đặt bên môi hôn nhẹ, đôi mắt từng rời khỏi nàng, giọng mơ hồ mang theo chút trêu chọc: “Chỉ đóa mặt thôi.”
Câu dịu dàng vương vấn theo làn gió.
Huyền Tịch liếc một cái, hiểu , chỉ nhàn nhạt đáp: “Ồ.” Sau đó xoay bỏ .
Bạch Diệp: “…”
Người gì mà vô tình vô nghĩa thế , chẳng lẽ chẳng chút động lòng với ??
Một khắc , cảm giác thất bại vốn trải qua vô trong mấy trăm năm qua dâng trào. Mí mắt khẽ giật, ánh mắt dịu dàng liền tan biến sạch sẽ, thậm chí còn thoáng chút bực bội.
Một nữ nhân chán chê đến nhão nhừ, mà còn dám bày sắc mặt với ?
Hắn âm trầm bóng lưng Huyền Tịch một hồi, cuối cùng mất kiên nhẫn tiếp tục diễn trò, dứt khoát trở về thiên giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-142-huyen-tich-huyen-tich.html.]
Hắn còn chia sẻ tin mừng với một vài .
Tà áo phấp phới, đôi giày trắng tinh đạp xuống Nam Thiên Môn. Đám thị vệ thấy rõ dung mạo, lập tức quỳ xuống hành lễ: “Nhị điện hạ.”
Bạch Dịch khẽ nâng tay, hiệu miễn lễ, thản nhiên tiến thiên cung, thẳng đến Càn Thanh Cung, nơi Tổ Y đang nghỉ ngơi.
Thái giám điện bẩm báo xong, liền dẫn đến thư phòng.
“Phụ vương.”
Bạch Dịch cúi đầu thi lễ án thư của Tổ Y.
Tổ Y ngẩng đầu, chỉ chuyên tâm phê duyệt công văn: “Có chuyện gì?”
“Nhi thần nạp một vị trắc phi.”
Tổ Y dừng tay, ngước mắt : “Khi nào?”
“Nửa tháng .”
Tổ Y trầm ngâm trong chốc lát, : “Hoãn , dạo thiên tộc tiện tổ chức hỷ sự.”
Lưng Bạch Dịch cứng đờ, nụ cũng sượng : “Là vì… đại ca ?”
Tổ Y trả lời, chỉ thở dài một , gương mặt lộ rõ vài phần u sầu.
Hôm đó, khi Huyền Trạc loạn một trận ở Đồ Sơn, Đồ Sơn Lăng đích dẫn lên Thiên Cung luận tội, hai bên giằng co hồi lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng nghị hòa.
Còn về hôn sự, cũng vì Huyền Trạc kiên quyết phản đối mà trì hoãn. Thiên tộc đưa một lý do xem như hợp lý:
Công chúa Tuyết Thố, sắp thành với tam hoàng t.ử, bất hạnh qua đời ngay lễ cưới, khiến Huyền Trạc đau lòng khôn nguôi, bỏ ăn bỏ ngủ. Thái t.ử vì tình sâu nặng, cũng đau buồn kém, nên màng chuyện thành , quyết định để tang cho vị hoàng tẩu kịp qua cửa trong vòng nửa năm.
Sự thật thì Huyền Trạc nổi trận lôi đình, nhất quyết đòi tìm bắt khỏi cung của , nếu , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu thành .
Tổ Y dĩ nhiên thể trói lên hỷ đường, đành thỏa thuận: cho nửa năm tìm , nếu quá hạn mà vẫn tin tức, thì bất luận thế nào cũng cưới Đồ Sơn Du.
Huyền Trạc tạm thời chấp nhận, sóng gió mới lắng xuống.
Thái t.ử và một hoàng t.ử để tang, những khác trong thiên tộc đương nhiên cũng tiện tổ chức hôn lễ trong giai đoạn .
Huống hồ, Bạch Dịch là nhị hoàng t.ử, ruột thịt với Huyền Trạc.
Bất kể chuyện gì liên quan đến Huyền Trạc, đều vĩnh viễn quan trọng hơn .
Bạch Dịch siết c.h.ặ.t nắm tay, gân xanh nổi lên mu bàn tay, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên nụ : “Phụ vương cần lo lắng, chỉ là nạp một vị trắc phi mà thôi. Nhi thần định chọn một nơi yên tĩnh nhân gian, mời một hữu đến dự tiệc, kinh động quá nhiều .”
Tổ Y liếc mắt : “Ngươi gấp gáp cưới nữ nhân đó đến ?”