Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 157: Thái tử điện hạ!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:52:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh sáng nhạt của buổi sớm, Huyền Tịch khẽ kéo c.h.ặ.t áo choàng, lớp lông thỏ mềm mịn bên trong áp gò má, mang đến chút ấm giữa tiết trời giá buốt.

 

Bước xuống xe ngựa, nàng lặng lẽ tiến về phía Thanh Y Tông, phía sáu bảy long tộc binh theo sát, hai tỳ nữ dìu đỡ hai bên. Tất cả đều ăn vận đơn giản, thần sắc nghiêm trang, chẳng khác nào đoàn tùy tùng của tiểu thư danh môn xuất hành.

 

Huyền Trạc giờ vẫn đang lâm triều thiên cung, cùng nàng đến đây.

 

Mặc dù tháng Mười Một vẫn tuyết rơi, nhưng từng cơn gió lạnh buốt len lỏi da thịt. Lâu ngoài, nên dù vác theo bụng nặng nhọc, Huyền Tịch vẫn thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

Lúc đến chân núi, nàng ngoảnh dặn dò đoàn theo :

 

"Các ngươi chờ ở đây , tự lên là ."

 

Thân binh đáp, chỉ yên lặng nàng, còn hai tỳ nữ thì liếc , cúi đầu cung kính:

 

"Thái t.ử điện hạ lệnh, nô tỳ thể rời nửa bước. Mong nương nương lượng thứ!"

 

Huyền Tịch nhíu mày, trầm ngâm giây lát :

 

"Thanh Y Tông hộ sơn kết giới, mỗi lệnh bài chỉ thông hành một , các ngươi ."

 

Bọn họ lập tức trình lệnh bài trong tay, tỏ ý chuẩn từ .

 

"Điện hạ sớm lo liệu, hôm qua ban lệnh bài cho chúng nô tỳ."

 

Huyền Tịch cứng họng, chỉ thở dài, do dự một chút :

 

"Vậy... ít nhất các ngươi hãy ẩn , đừng để ai phát hiện theo ."

 

"Tuân lệnh."

 

Thế là, từ xa trông , nàng vẫn giống như đang một lên núi.

 

Nàng đường chính đông qua , mà rẽ khu rừng rậm, men theo con đường mòn nhỏ hẹp dẫn lên Mộc Phong.

 

Bước chân hôm nay chẳng còn nhẹ nhàng như , thêm nỗi thấp thỏm gần quê mà chẳng dám về, khiến đoạn đường vốn quanh co càng như kéo dài vô tận. Đi thật lâu mới đến Quán Cùng Điện, tọa lạc giữa lưng chừng núi.

 

Huyền Tịch nấp một cây, khẽ đưa mắt quanh. Những gương mặt quen thuộc lượt hiện mắt.

 

Mới mấy tháng gặp, mà cảm giác như cách biệt cả kiếp ...

 

Lòng nàng chợt dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

 

Ở khúc quanh phía , Lý Sư Doanh và Phó Miên sóng vai bước từ phòng t.ử, bàn luận về nội dung khảo thí hôm nay.

 

Huyền Tịch dõi theo bọn họ, do dự bước lên một bước, định cất tiếng gọi thì bất chợt bụng va bụi cây rậm rạp.

 

Nàng giật , vội ôm bụng bảo vệ.

 

Đến khi ngẩng đầu lên nữa, hai khuất từ bao giờ.

 

Huyền Tịch rũ mắt, nép lùm cây, tiếp tục men theo con đường nhỏ.

 

Nơi lưng chừng núi, khuất bóng mặt trời là khu mộ. Như dự liệu, nàng thấy một bóng dáng còng cõi, tay cầm chổi, lặng lẽ quét dọn bụi đất quanh một bia mộ cũ kỹ.

 

Bia mộ từ lâu, từng đường nứt nẻ như in dấu vết năm tháng, nhưng vẫn chăm sóc sạch sẽ, vướng chút rêu xanh cỏ dại.

 

Trên đó khắc mấy hàng chữ mạ kim, chính giữa là dòng rõ ràng nhất:

 

Mộ Minh Lạc.

 

Mười năm , Minh Lạc bỏ mạng nanh vuốt yêu thú.

 

Huyền Tịch lặng lẽ Minh Triệt chậm rãi quét dọn, lấy khăn sạch lau chùi bia mộ. Nàng mấy định bước cùng , nhưng chân cứ như dính c.h.ặ.t xuống đất, nhấc lên một chút hạ xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-157-thai-tu-dien-ha.html.]

Nàng lùi sâu cây hơn nữa.

 

Nàng để Minh Triệt thấy dáng vẻ kỳ lạ hiện tại của .

 

Sợ rằng sẽ bắt gặp dù chỉ một tia thất vọng, đau buồn, tức giận trong mắt .

 

Nàng cứ đó thật lâu, đến khi bóng dáng già nua chợt dừng tay, tựa hồ phát giác điều gì, xoay .

 

Huyền Tịch vội vàng nép sâu rừng cây.

 

... Hay là thôi , về thôi.

 

Nàng thầm nghĩ.

 

thì ngày tháng còn dài, nàng thể đợi đến năm , sinh con xong dắt theo hài nhi đến thăm Minh Triệt.

 

Như lẽ sẽ hơn.

 

Trong lòng Huyền Tịch thả lỏng đôi chút, xoay rời .

 

Xuống núi, khỏi kết giới hộ sơn, đám thị nữ và vệ vốn luôn theo sát bên cạnh hiện .

 

Huyền Tịch coi bọn họ như khí, cứ thế tự thẳng về phía .

 

Cách đó trăm bước, một cỗ xe ngựa như chấm đen thấp thoáng trong tầm mắt, nàng thoáng chững , lên xe quá sớm.

 

Ngồi chiếc xe ngựa , đồng nghĩa với việc trở về cái l.ồ.ng giam đó.

 

Vậy nên, nàng chậm rãi bước từng bước, thong thả kéo dài thời gian.

 

Có lẽ do từ khi m.a.n.g t.h.a.i sinh lười biếng, hoặc cũng thể do đám thị vệ và cung nữ hành sự quá mức âm thầm. Tóm , trong lúc Huyền Tịch đang tản bộ, nàng rằng đám theo im lặng từ bao giờ.

 

Đến khi nhận điều chẳng lành, thì muộn.

 

Hai bên bụi rậm vang lên tiếng xào xạc, từng đôi mắt tam giác xanh lét như quỷ hỏa lập lòe trong bóng tối, ngày một nhiều lên, từng lớp từng lớp vây lấy nàng.

 

Phản ứng đầu tiên của Huyền Tịch là đưa tay ôm bụng, đó mới cẩn trọng đảo mắt quan sát bốn phía, từng bước lui dần.

 

"Ồ, xem xem đây là ai nào?"

 

Một giọng nữ mềm mại, vương chút hờn giận đột ngột vang lên giữa trung, âm điệu quái dị như kéo dài thêm nét oán hận:

 

"Hóa là tình nhân trong tim trong phổi của Điện hạ đấy!"

 

Huyền Tịch khẽ sững , đầu theo tiếng . Chỉ thấy một bóng áo đỏ lướt qua, ngay đó, Đồ Sơn Quỳnh cách nàng xa.

 

Đôi mắt hồ ly mang vẻ lả lướt yêu kiều thoắt cái hóa thành lưỡi d.a.o sắc bén, lướt ngang khuôn mặt nàng, đó dừng bụng nàng, nơi hai tay che chở.

 

"Chỉ mới mấy tháng gặp, bụng ngươi lớn thế ?"

 

Đồ Sơn Quỳnh kiêu ngạo hất cằm, giọng điệu khinh khỉnh pha lẫn chế giễu:

 

"Không trong đó là cốt nhục của Điện hạ, là con hoang do ngươi chạy ngoài hú hí với tên nam nhân nào đó?"

 

"… Chẳng liên quan gì đến ngươi."

 

Huyền Tịch liếc về phía , thấy đám thị vệ và cung nữ đều bất động như tượng đá, hiển nhiên trúng mị thuật mà tộc Đồ Sơn sở trường.

 

Trong lòng nàng lập tức dâng lên điềm , mím môi, Đồ Sơn Quỳnh:

 

"Ngươi tìm gì?"

 

Câu hỏi vô duyên vô cớ chọc giận Đồ Sơn Quỳnh.

 

 

Loading...