Đồ Sơn Lăng chẳng thể ngờ sự tình xoay chuyển nhanh đến thế. Ông trừng trừng Đế Hưu thần thụ cao lớn sừng sững, tán lá lay động như chọc trời, tức đến mức suýt chút nữa trợn rách khóe mắt.
Chỉ vì một tiểu nha đầu từ chui , còn là kẻ ông chẳng hề để mắt, mà con vịt đến miệng cứ thế bay ngay mắt!
Chưa kể, thứ khiến ông hao tổn bao công sức triệu hồi, Trấn Thiên quan cũng ả phong ấn luôn !
Sắc mặt Đồ Sơn Lăng thoáng chốc biến đổi xoành xoạch: xanh, đỏ, tím, vàng đủ cả, gân xanh trán giật liên hồi, giận dữ quát đám thuộc hạ: “Mau tiêu diệt cái cây đó cho ! Không đúng, g.i.ế.c Huyền Trạc ! Nhanh lên!!”
Thuộc hạ lập tức lúng túng, còn kịp mở đường đ.á.n.h trung tâm vòng vây — nơi Đế Hưu thần thụ đang sừng sững — vội vàng mũi công kích về phía Huyền Trạc, kẻ vẫn đang đờ như khúc gỗ, chẳng phản ứng gì.
Địch nhân áp sát từng tấc, mà Huyền Trạc cứ như thể chẳng hề , chỉ ngây ngẩn chằm chằm Đế Hưu thần thụ xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, trời cao bỗng vang lên một tiếng nổ long trời lở đất, tia sét ch.ói lòa như thiêu rụi cả thiên địa giáng xuống, cuốn theo sóng khí cuồn cuộn và bụi cát tung mù mịt, quét bay cả một vòng hồ ly chín đuôi.
Đồ Sơn Lăng lập tức thấy , kỹ , quả nhiên, chỉ thấy Tổ Y mặt Huyền Trạc, tay cầm trường thương, thần sắc lạnh lùng.
Sau lưng ông , thiên binh thiên tướng hùng dũng trấn giữ, trận địa nghiêm trang.
Tiếng uy nghiêm như vương giả vang vọng khắp đất trời, khiến lòng Đồ Sơn Lăng như đè nặng:
“Đồ Sơn Lăng. Ngươi báo thù cho lệnh ái là đủ . Lui về .”
“…”
Trận chiến với Trấn Thiên quan tiêu hao ít yêu lực của Đồ Sơn Lăng, lúc đối đầu với Tổ Y đang ở trạng thái đỉnh phong, ông cửa thắng.
Ông nghiến răng đến suýt vỡ, cố nặn một nụ lạnh lẽo: “Người đền mạng cho tiểu nữ của chính là Thái t.ử điện hạ, bây giờ vẫn đang sống nhăn răng, bảo về thể an tâm?”
Tổ Y tiến lên một bước, thanh âm ôn hòa mà mạnh mẽ, tựa như sơn hải cuộn trào: “Hung thủ sát hại lệnh ái đền tội, kẻ đáng c.h.ế.t cũng c.h.ế.t, hà cớ gì dây dưa chỉ vì một câu đùa của trẻ con?”
Khoé mắt Đồ Sơn Lăng giật mạnh, thầm bội phục Tổ Y.
Đến cả Huyền Trạc sáu trăm tuổi mà vẫn thể mở miệng gọi là ‘trẻ con’.
“… Bệ hạ cùng Thái t.ử điện hạ quả nhiên phụ t.ử tình thâm.” Đồ Sơn Lăng mím môi, cố nuốt xuống mấy lời châm chọc quá mức, nặn một nụ giả tạo, “Nếu , tiếp tục dây dưa nữa thì quả thực là . Hôm nay cứ thế . Cáo từ.”
Dứt lời, ông lập tức dẫn theo thuộc hạ rút lui, nhanh như gió thoảng.
Trận địa thoáng chốc lặng ngắt như tờ.
Tổ Y liếc Đế Hưu thần thụ đang phong ấn Trấn Thiên quan, bảo với Huyền Trạc: “Thu dọn nơi xong thì đến Càn Thanh cung gặp .”
Dường như lúc Huyền Trạc mới sực tỉnh, đôi mắt u tối đảo quanh, giọng khàn khàn hỏi: “… Huyền Tịch ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-165-gio-nghi-lai-e-rang-do-chinh-la-tam.html.]
Tổ Y lạnh lùng đáp: “C.h.ế.t .”
Hai chữ đầu óc tự động loại bỏ.
Huyền Trạc rút Huyền Vũ kiếm từ lòng đất, lặng lẽ bước , đôi mắt hoang mang quét qua bốn phương tám hướng, lẩm bẩm: “Huyền Tịch mất tích … Ai thấy Huyền Tịch …”
Các thiên binh xung quanh im lặng cúi đầu, ai dám chạm mặt vị Thái t.ử điện hạ rõ ràng mất kiểm soát.
Tổ Y trầm ngâm bóng lưng thất thần của một lát, bỗng lao tới, túm lấy cổ áo , xách thẳng về Thiên cung.
Chưa kịp chạm đất, Huyền Trạc Tổ Y đạp một cước, “Bốp!” một tiếng, thể lao thẳng tường, mặt tường cứng rắn lập tức nứt vỡ thành từng mảnh mạng nhện.
Vừa nôn một ngụm m.á.u, tát hai cái giòn giã.
“Tỉnh táo ?!”
Tiếng quát giận dữ bùng nổ trong đại điện rộng cả trăm trượng, các tiên thị hai bên run như cầy sấy, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm xiêm y.
Huyền Trạc ho khan, m.á.u tươi dính môi, đầu cúi thấp, một lời.
Tổ Y trừng mắt : “Từ lúc con rước cái con nha đầu đó Thiên cung, nhắc con ! Huyền Trạc, đầu óc con lừa đá ?! Con thử nghĩ xem những gì?
Cậy quyền ức h.i.ế.p dân lành, tác oai tác quái, chỉ vì một nữ nhân mà cố tình trì hoãn đại hôn, còn ngang nhiên cướp hôn của ruột ngay giữa điện đường?!
Nữ nhân đó theo con, con liền giam nàng sinh con cho con, giờ còn vì nàng mà gánh tội , suýt chút nữa mất mạng!! Con… con đúng là… NGU HẾT PHẦN THIÊN HẠ!”
Tổ Y càng càng giận, một chưởng vận bộ pháp lực nện thẳng n.g.ự.c Huyền Trạc, đập lún thẳng vách tường ba tấc, xương cốt kêu răng rắc.
“Con xem con bây giờ thành cái gì ?! Còn mặt mũi Thái t.ử ?!”
Trong tiếng quát mắng cuồng nộ, tiếng xương gãy vang lên rõ ràng.
Sắc mặt Huyền Trạc trắng bệch đến cực điểm, môi đẫm m.á.u tươi, nhưng chẳng hề nhíu mày, cũng chẳng buồn đáp , cứ như chẳng thấy gì.
Hắn chỉ thấp giọng lẩm bẩm: “… Ta tìm Huyền Tịch, nàng mất tích …”
Tổ Y tức đến mức quai hàm giật giật, nghiến răng:
“Tìm cái đầu con! Huyền cái gì mà Tịch! Nó c.h.ế.t ! Hồn phi phách tán! Con lật tung lục giới lên cũng chẳng thấy !!”
"… C.h.ế.t ?”