Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 168: Khởi sự chiến tranh

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:11:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm , mây đen che khuất trăng trời, bóng tối lạnh lẽo phủ trùm khắp chốn, tầng mây dày nặng chẳng để lọt lấy một tia sáng.

 

Trước cửa động cáo đỉnh cao nhất của Đồ Sơn, Đồ Sơn Du vận một y phục trắng trang sức, dáng vẻ thanh nhã như thường, nhưng sắc mặt chẳng chút vui vẻ, chậm rãi bước :

 

“Phụ .”

 

Bên trong, Đồ Sơn Lăng đang bàn đá lật xem công văn, tiếng thì cũng chẳng mấy vui vẻ, chỉ ngước mắt lên:

 

“Chuyện gì?”

 

Đồ Sơn Du án thư, giọng giấu nổi phẫn nộ:

 

“Người dùng Trấn Thiên Quan đối phó với Huyền Trạc ?”

 

“Ừ, thì ?”

 

“Sao ư? Phụ bảo ?” Đồ Sơn Du đập mạnh hai tay xuống bàn đá, khiến chén rung lên, b.ắ.n vài giọt nước xanh biếc. Nàng trừng mắt Đồ Sơn Lăng, giọng đầy căm phẫn: “Chẳng lẽ phụ lấy mạng Huyền Trạc, khai chiến trực diện với Thiên tộc ?”

 

Đồ Sơn Lăng hờ hững ném xấp công văn qua một bên:

 

, chính là như .”

 

“Người...” Đồ Sơn Du cau mày, khó hiểu cực điểm: “Tại ? Rõ ràng hôn ước giữa và Huyền Trạc gần ngay mắt. Hơn nữa, với tình thế hiện tại, dù phụ Thiên tộc nhượng bộ điều gì, Thiên Đế cũng sẽ cúi đầu. Vì nhất định khai chiến?”

 

“Nhượng bộ?” Giống như lòng tự tôn tổn thương nghiêm trọng, Đồ Sơn Lăng chợt bật dậy, đôi mắt cao hơn một bậc xuống nàng , ánh cháy rực cam tâm. “Điều là nhượng bộ!”

 

Ông nghiến răng, giọng đầy oán hận:

 

“Điều là Thiên tộc thần phục ! Là vị trí cao nhất Thiên Cung do , Đồ Sơn Lăng, lên!”

 

Đồ Sơn Du tiếng quát của cho khẽ co , nhưng vẫn từ bỏ việc khuyên can, giọng hạ xuống vài phần:

 

thực lực của Yêu tộc chúng mạnh hơn Thiên tộc là bao. Dù hiện tại bọn họ binh lực hao hụt, nhưng chúng cũng...”

 

“Vậy thì ?” Đồ Sơn Lăng cắt ngang, giọng sắc bén. “Lúc chính là thời điểm Thiên tộc yếu ớt nhất. Nếu bỏ lỡ cơ hội , bao giờ mới ! "Một tướng công thành, vạn cốt khô", một hy sinh là thể tránh khỏi!”

 

Ông chờ Đồ Sơn Du lên tiếng phản bác, bước vòng qua bàn đá, đối diện nàng , mắt ánh lên cừu hận sâu sắc:

 

“Nếu hôm nay là Thiên Đế, há để đến mức cúi đầu xin kẻ khác trả công đạo cho con gái ? Nếu lên vị trí đó, ai dám động đến con? Ai dám động đến con?”

 

Đồ Sơn Du nghẹn lời, còn kịp đáp thì Đồ Sơn Lăng quát lên:

 

“Còn cái hôn ước vô nghĩa đó nữa! Con còn gả cho Huyền Trạc ? Gả cho kẻ bao che hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t Đồ Sơn Quỳnh ?”

 

Đồ Sơn Du sắc mặt tái nhợt, ánh mắt d.a.o động, lùi nửa bước:

 

“… Con…”

 

Đồ Sơn Lăng chờ nàng hết, nhấc tay xoa thái dương bước lẩm bẩm:

 

“Hiện tại, Thiên tộc khó đối phó nhất chính là Tổ Y và Huyền Trạc. Hôm nay vốn là cơ hội nhất để phong ấn Huyền Trạc… Thằng khốn đó cũng may mắn thật, đến c.h.ế.t còn kẻ chắn . Ta bàn bạc thêm với Nhị trưởng lão, xem tiếp theo...“

 

Còn hết câu, lỗ tai ông khẽ giật, lập tức thấy một chuỗi âm thanh bất thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-168-khoi-su-chien-tranh.html.]

 

Tiếng động đó mờ mịt, xa xăm, như từ chân trời vọng đến, nhưng pha lẫn tiếng rít sắc bén, giống như thứ gì đó đang xé gió lao tới với thế thể ngăn cản.

 

Dự cảm chẳng lành khiến tim ông đập dồn dập, Đồ Sơn Lăng nhanh ch.óng sải bước khỏi động, ánh mắt hướng về phía bầu trời u ám.

 

Chỉ thấy giữa tầng mây, vài điểm sáng lấp lóe, đang từ xa lao đến, mỗi lúc một lớn hơn.

 

Đồ Sơn Lăng nheo mắt.

 

… Sao băng?

 

Không đúng.

 

Phía những “ băng” đó, lờ mờ từng mảng hắc vụ cuồn cuộn vần vũ.

 

Là thứ gì…

 

Bỗng nhiên, một âm thanh ch.ói tai vang lên. Trong màn đêm tĩnh mịch băng lãnh, mũi kiếm Huyền Vũ vang lên một tiếng "keng" sắc lạnh khi chạm vảy giáp cứng rắn.

 

Ngay đó, một cái miệng khổng lồ đỏ lòm đột ngột mở , phát tiếng rống chấn động đất trời:

 

Rống —!!!

 

Từ trăm dặm xa, cơn sóng âm cuộn trào như sóng thần vạn trượng, ập đến cuốn phăng thứ. Đồng t.ử của Đồ Sơn Lăng co rút chỉ còn bằng đầu kim. Cả cứng đờ trong nháy mắt, đột ngột hét to lên, giọng chấn động trung:

 

“LÀ THỰC MA NGUYÊN! LẬP KẾT GIỚI! GỌI VỆ BINH!!”

 

“Đó băng gì, rõ ràng là đôi mắt vàng rực của Thực Ma Nguyên!”

 

Tên điên Huyền Trạc, mà dám thả lũ Thực Ma Nguyên, những kẻ từng đồ sát hàng vạn Ma tộc năm xưa ngoài!

 

Cả Đồ Sơn đang chìm trong yên lặng lập tức bừng tỉnh vì tiếng hét của ôgn . Hàng loạt yêu thú hoảng loạn lao , đến khi rõ cảnh tượng trung, tiếng thét ch.ói tai vang lên khắp nơi.

 

Vừa bước khỏi động, Đồ Sơn Du sợ đến mức mặt trắng bệch, giọng run rẩy:

 

“Thực… Thực Ma Nguyên…?”

 

Xa tít nơi chân trời, Huyền Trạc cưỡi lưng một con Thực Ma Nguyên, tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm Huyền Vũ, ánh mắt sắc bén như đao.

 

Gió rét căm căm quét qua ảnh kiên nghị.

 

Chỉ trong một nhịp thở, gân cốt cánh tay căng c.h.ặ.t, thanh kiếm trong tay v.út lên, lao thẳng về phía Đồ Sơn!

 

Dưới ánh kiếm, trời long đất lở!

 

Một đạo hàn quang xé tan màn đêm, chớp giật như sấm sét giáng xuống, trong khoảnh khắc san phẳng đỉnh cao nhất của Đồ Sơn.

 

"Ầm!!!" Đá núi nứt toác, vỡ vụn như cơn mưa bão trút xuống, tiếng kêu la vang dậy hòa sắc đỏ nhuộm trời. Đồ Sơn Lăng vung tay, mang theo Đồ Sơn Du thoắt cái đáp xuống một đỉnh núi khác. Ánh mắt ông lạnh tựa băng sương, quét hộ sơn kết giới một kiếm c.h.é.m tan nát.

 

Ông đặt Đồ Sơn Du xuống, trầm giọng dặn dò: "Đi báo tin cho các tộc nhân, đêm nay đại chiến với Thiên tộc!"

Đồ Sơn Du dám chậm trễ, lập tức phi rời .

 

 

Loading...