Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 172: Lá cây

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:12:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tổ Y chăm chú dõi theo hình ảnh trong thủy kính, cảnh tượng xác chất chồng, m.á.u chảy thành sông phản chiếu nơi đôi mắt thâm trầm tựa tro lạnh, sắc diện khó dò.

 

Trận chiến càng lúc càng kịch liệt ánh dương rực rỡ. Hắc long tàn bạo c.ắ.n nát sọ Cửu vĩ hồ, ngoạm thịt uống m.á.u. Thương long quấn c.h.ặ.t Bạch hồ, miệng rồng há rộng phun ngọn lửa hừng hực, tiếng tru t.h.ả.m thiết vang vọng giữa trời cao, thiêu rụi hồ ly thành tro bụi.

 

Thiên binh c.h.é.m g.i.ế.c ngừng, dù quân kém xa yêu tộc nhưng vẫn ngang tài ngang sức, thế trận bất phân thắng bại.

 

... Thật lâu mới chứng kiến cảnh tượng .

 

Nỗi cảm khái của năm tháng qua như thủy triều trào dâng nơi đáy mắt, cuốn theo những ký ức xưa cũ úa màu. Tổ Y thoáng chìm hồi tưởng, nhớ thời niên thiếu hào hùng xông pha sa trường, đ.á.n.h thắng đó, cũng nhớ về thuở trẻ ngông cuồng chẳng e dè điều chi.

 

Chút ít hào khí năm xưa trỗi dậy phần nào xoa dịu cơn giận vì đứa con cãi lời, khiến ông lặng trong chốc lát.

 

Bóng dáng thẳng ngai vàng cao ngạo mà trầm mặc. Dưới bậc thềm, quần thần nín thở dám hó hé, mấy vị hoàng t.ử càng dám cựa quậy.

 

Đại hoàng t.ử châm ngòi chiến tranh, Nhị hoàng t.ử biệt tăm biệt tích, Tam hoàng t.ử dám trái thánh lệnh, giúp kẻ phản nghịch. Riêng Tứ hoàng t.ử Si Uyên, luôn tôn sùng hòa bình, lúc chỉ cảm thấy sức nặng như ngọn núi lớn đè lên vai, nặng đến mức khiến mồ hôi lạnh túa như mưa.

 

Hắn nhắm nghiền mắt, tự nhủ lẽ tất thảy những chuyện chỉ là ảo giác.

 

cứ đ.á.n.h chứ?

 

Si Uyên thất thần nghĩ ngợi. Chẳng lẽ thể xuống đàm đạo t.ử tế, cùng tìm cách hóa giải chuyện? Hòa bình là thứ đến nhường nào, cứ nhất định đao kiếm tương tàn...

 

"Phụ vương!"

 

Chẳng để trốn tránh thực tại bao lâu, một giọng trầm trầm bỗng vang lên bên cạnh. Si Uyên mở mắt , thấy Xích Lưu lấy hết dũng khí bước khỏi hàng, cái hình mập mạp run rẩy.

 

Rõ ràng dốc lực để thốt lên lời , bàn tay lén chà tà áo mềm mịn mấy lượt, đến khi chắp tay hành lễ vẫn cứ trơn tuột.

 

Tổ Y chẳng buồn đầu: "Nói."

 

Xích Lưu cúi gằm, dường như xuyên thủng lớp gạch chân: "Nhi... nhi thần thỉnh cầu lĩnh binh ... đồ sơn, áp giải đại ca cùng thất về."

 

Trong gương nước, huyết quang tung tóe. Ba con giao long hiện nguyên hình, khắp đầy thương tích, dần rơi thế yếu. Tổ Y lạnh nhạt liếc , bâng quơ nhạt: "Ngươi áp giải, tiếp tay cho chúng?"

 

"... Dĩ nhiên là áp giải!" Xích Lưu khô khốc, gượng gạo đáp: "Nhân tiện dẹp luôn đám yêu quái điều , đỡ để chúng cản trở Thiên tộc việc."

 

Lời dứt, lưng áo ướt sũng mồ hôi.

 

Tổ Y im lặng hồi lâu.

 

Đến khi Xích Lưu ngỡ rằng phụ vương thực sự định để mặc Huyền Trạc cùng Thương Ly, Ứng Kiệt bỏ mạng ngoài sa trường, thì Tổ Y chợt xoa trán, giọng lộ vẻ mệt mỏi: "Đi ."

 

Xích Lưu ngẩn mất một thoáng.

 

"Si Uyên, Hoàng Ngô, hai ngươi cũng theo nó mà ." Tổ Y phất tay dặn dò sang bát hoàng t.ử: "Khưu Liệt, ngươi tìm Bạch Dịch, xem thử thằng nhóc đó tam ca với thất kéo mất ."

 

"Vâng!" Khưu Liệt chắp tay lĩnh mệnh.

 

"Về phần Cửu Âm..."

 

Một tiếng ngáp rõ to vang lên. Chúc Cửu Âm, gà gật sắp gục ghế, thấy tên liền giật thót, quệt quệt khóe miệng, hai mắt lờ đờ quét một vòng, mãi mới chậm rãi đầu Tổ Y.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-172-la-cay.html.]

Tổ Y dừng một lúc lâu, đoạn thở dài một thật sâu: "... Thôi, ngươi về nghỉ ."

 

"?" Cửu Âm gãi gãi đầu, chẳng hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn hành lễ lui xuống, lảo đảo rời khỏi điện T.ử Thần.

 

"Phịch!"

 

Ba bóng gần như quỳ rạp xuống đất cùng một lúc. Huyền Trạc, Thương Ly, Ứng Kiệt đều áp giải về, lành thương tích, m.á.u tươi nhỏ giọt, loang thành một mảng đỏ thẫm.

 

Xích Lưu cùng các lập công xong, lập tức lùi sang một bên, bộ ngoan ngoãn nghiêm, vẻ mặt nghiêm nghị, tỏ rõ bản hề dính dáng gì đến ba kẻ đang quỳ đất.

 

Tổ Y khẽ gõ gõ tay vịn, mí mắt nâng lên: "Không định ?"

 

Huyền Trạc lặng lẽ chỉnh vạt áo, lau sạch vết m.á.u . Trong ba , là kẻ thương nặng nhất, giờ chẳng còn tâm trí sức lực để lên tiếng giải thích.

 

Thương Ly thấy lời nào, bèn nghẹn cổ tự biện bạch:

 

"Yêu tộc quá phận lắm ! Đại ca cũng là ép đến đường cùng, thêm đó còn cân nhắc lợi ích và tôn nghiêm của Thiên tộc nên mới chủ động tay." Hắn tràn đầy tình sâu sắc, cố gắng lay động Tổ Y: "Nhi thần và Thất xưa nay luôn thiết với Đại ca, tối nay mới cả gan trái..."

 

"Ta là ép Đồ Sơn." Ứng Kiệt bỗng dưng lạnh giọng cắt ngang.

 

"?!?" Thương Ly trừng to mắt, kinh ngạc đến cực điểm : "Lão Thất ngươi…?"

 

Ứng Kiệt mặt mày bình tĩnh, vẻ nạn nhân bất đắc dĩ, phớt lờ ánh mắt như g.i.ế.c của Bạch Dịch – kẻ mới cởi trói, đầu còn sưng một cục u to tướng. Hắn chân thành sang Tổ Y:

 

"Nhị ca đ.á.n.h ngất là thật, nhưng vốn định cùng Tam ca đến Đồ Sơn, là nhất quyết lôi ."

 

Thương Ly dám tin tai .

 

Bảo từ lúc đập ngất Bạch Dịch đến khi dẫn binh Đồ Sơn, Ứng Kiệt đều hành động thoải mái như … Thì sớm tính sẵn kế đổ tội cho !

 

Thương Ly giận đến run , lập tức sang Tổ Y:

 

"Nhi thần chuyện ! Rõ ràng là lão Thất ..."

 

"Biết ." Tổ Y lạnh lùng phất tay ngắt lời, "Nếu , Ứng Kiệt, ngươi xin Bạch Dịch, đó về đóng cửa tự kiểm điểm một tháng."

 

Ứng Kiệt: "Tuân lệnh."

 

Chỉ phạt nhẹ thôi?

 

Thấy tia hy vọng lóe lên, Thương Ly lập tức quên sạch cơn giận, khóe môi còn kịp nhếch lên thì Tổ Y chậm rãi tiếp lời:

 

"Người , tống Thương Ly Thiên Lao, lệnh của trẫm thì thả ."

 

Thương Ly: "???"

 

Hai cánh tay thị vệ vạm vỡ giữ c.h.ặ.t, kéo thẳng cửa. Hắn giãy giụa thể tin nổi mà kêu lên:

 

"Không chứ?! Tại Ứng Kiệt chỉ cấm túc một tháng, mà nhốt Thiên Lao?! Hắn còn bịa đặt vu oan cho nữa mà!"

 

Hắn ấm ức như đứa trẻ hất phân ch.ó đầy đá lăn vũng bùn.

 

 

Loading...