Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 173: Lá cây

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:12:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tổ Y thèm để ý.

 

Còn Ứng Kiệt, dùng ánh mắt tràn đầy niềm kiêu hãnh của một "đứa con ngoan luôn đáng tin cậy từ bé đến lớn", lặng lẽ với vẻ thương hại.

 

Thương Ly tức đến phát run, lòng lạnh như băng sự bất công của thế gian.

 

Trước khi cánh cửa khép , dốc hết tàn lực gào lên câu cuối cùng đầy phẫn nộ:

 

"BẤT CÔNG!!! Hắn vu oan ! Hắn vu oan..."

 

Rầm!

 

Cửa điện dày nặng đóng c.h.ặ.t, cách âm.

 

Trong điện, chỉ còn Huyền Trạc quỳ một .

 

Tổ Y vội tra hỏi, chỉ lặng lẽ quan sát , chờ tự mở miệng.

 

"… Phụ hoàng gì?" Huyền Trạc hờ hững ngẩng lên mặt, giọng vì nhuốm m.á.u mà khàn đặc.

 

Tổ Y lạnh nhạt: "Con nửa đêm tập kích Hồ Sơn, tự ý phát động chiến tranh, theo luật chịu tội gì?"

 

"Chém đầu." Huyền Trạc thản nhiên đáp, "Phụ hoàng cứ xử t.ử nhi thần ."

 

Sắc mặt Tổ Y trầm xuống, bước xuống chín mươi chín bậc thềm bạch ngọc, cách vài thước.

 

"Chỉ vì một gốc cây thôi ?" Ông trầm giọng hỏi.

 

Huyền Trạc đáp, coi như ngầm thừa nhận.

 

Có lẽ vì tia ngỡ ngàng thoáng qua trong mắt , hoặc vì chiến thắng của đêm , Tổ Y kiên nhẫn cho một cơ hội:

 

"Hiện giờ con thừa nhận sai lầm, trẫm thể bỏ qua chuyện cũ."

 

Huyền Trạc bật nhạt: " ư? Ta sai ở ? vì báo thù cho nữ nhân yêu ?"

 

Tổ Y hạ mắt : "Không chịu nhận sai, thì đừng Thái t.ử nữa, nhường vị cho kẻ khác ."

 

“Được thôi.” Huyền Trạc thò tay ống tay áo, móc ngọc tỷ Thái t.ử, hờ hững vứt sang bên: “Ta nữa, ai thích thì .”

 

Ngọc tỷ bằng ngọc thạch rơi xuống nền đất vang lên một tiếng cộc rõ to. Tổ Y khoanh tay đó, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

 

lúc , Phượng Hựu nhận tin vội vàng chạy đến, theo là một đám cung nữ. Vừa trông thấy cảnh tượng , bà suýt nữa hồn bay phách lạc, lập tức lao đến nhặt ngọc tỷ lên:

 

“Chuyện ? Sao… con thể tùy tiện ném thứ ?! Huyền Trạc, con lớn đến chừng mà còn giận dỗi với phụ hoàng ? Mau xin phụ hoàng ngay!”

 

nhét ngọc tỷ tay Huyền Trạc, còn quên lắc mạnh vai thúc giục.

 

Huyền Trạc thu tay , chẳng nhận, cũng chẳng buồn đáp lời.

 

Phượng Hựu lay chuyển nổi , lo sốt vó, bèn sang cầu xin Tổ Y:

 

“Quân thượng, Huyền Trạc chỉ là đang giận dỗi nhất thời thôi. Để khuyên nhủ nó một chút, nó nhất định…”

 

còn hết câu thì Tổ Y bước tới cây đèn l.ồ.ng lớn bằng vàng ròng, bên trong đặt minh châu, giơ tay bẻ rắc một tiếng, c.h.ặ.t phăng đèn!

 

“Nghịch t.ử!!!”

 

Vừa quát, ông vung thanh trụ đèn giáng thẳng xuống Huyền Trạc.

 

Bốp!

 

Máu văng tung tóe, khí bùng lên tiếng rít gió rợn .

 

“Sao sinh một đứa chẳng thể thống gì thế ? Đầu óc con úng nước nó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú hả? Con tưởng con là ai? Con nghĩ bỏ cái danh Thái t.ử thì còn ai thèm ngó ngàng đến con?!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-173-la-cay.html.]

Một đòn, hai đòn…

 

Từng cú vụt vang lên trầm đục, đau đến mức mấy vị hoàng t.ử đầu hàng cũng nhịn mà nhăn nhó, lùi một bước.

 

Gương mặt tuyệt mỹ của Phượng Hựu lập tức tái nhợt. Bà hoảng hốt lao tới giữ lấy cánh tay Tổ Y, ngăn cản:

 

“Đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đ.á.n.h nữa! Trạc nhi vốn thương tích, đ.á.n.h nữa thì hỏng mất con !”

 

Tổ Y phớt lờ, càng vung tay mạnh hơn.

 

Trụ đèn dài cứng, đ.á.n.h xuống khiến nội tạng cũng run lên bần bật. Vết thương cũ lành, nay chồng thêm thương tích mới, cơn đau cắt da xé thịt lan dọc sống lưng, Huyền Trạc nghiến c.h.ặ.t răng, rên một tiếng. Mồ hôi hòa cùng m.á.u, ướt đẫm cả y phục.

 

“Vì một ả đàn bà mà ngay cả cũng chẳng , mà còn dám buông bỏ ngôi vị Thái t.ử?! Con đúng là trò cho Thiên tộc, là nỗi nhục của Lục giới!!”

 

Nỗi đau thấu xương khiến Huyền Trạc nổi giận, lý trí vứt sang một bên. Hắn bật dậy, đoạt lấy trụ đèn, bẻ gãy đôi:

 

“Ai thèm thì cứ ! Sống c.h.ế.t liên quan quái gì đến ?! Ta Thái t.ử nữa! Ta Huyền Tịch! Ta chỉ cần Huyền Tịch!!”

 

“CÂM MỒM!!!”

 

Tổ Y gầm lên, thở hổn hển, hất trụ đèn gãy túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Huyền Trạc, thẳng tay đ.á.n.h một chưởng n.g.ự.c !

 

Tiếng ù ù vang bên tai, mắt Huyền Trạc tối sầm, suýt nữa mất ý thức.

 

Tổ Y nghiến răng: “Ta hỏi nữa: Con chịu nhận sai ?!”

 

“... Nhận sai, tiếp tục Thái t.ử?”

 

Hơi thở của Huyền Trạc yếu ớt, nghiêng đầu Tổ Y, chậm rãi cất lời:

 

“Làm một Thái t.ử… đến chuyện cưới ai cũng tự quyết , đến yêu cũng thể bảo vệ nổi ?”

 

Cơn giận mặt Tổ Y dần dần tan , đó là vẻ lạnh lùng:

 

“Muốn đội vương miện, chịu sức nặng của nó. Con thứ gì, thì đ.á.n.h đổi thứ khác. Đạo lý , con hẳn là hiểu rõ.”

 

“…”

 

“Ả đàn bà c.h.ế.t . Thân xác tiêu tan, hồn phách cũng còn. Con nhớ thương thế nào cũng thể hồi sinh nàng. Thay vì lãng phí thời gian, chi bằng quên nàng , tiếp tục...”

 

“... Ư…”

 

Một tiếng nức nghẹn khẽ.

 

Tổ Y đột ngột ngừng lời.

 

Ông kinh ngạc ánh nước lấp lánh trong mắt Huyền Trạc…

 

Sáu trăm năm cha con, đây là đầu tiên Huyền Trạc .

 

Không chỉ Tổ Y mà cả Phượng Hựu, các hoàng t.ử khác lẫn đám tiên thị trong điện đều ngẩn .

 

Vệt nước mắt chảy xuống, rửa lớp m.á.u mặt. Giọng Huyền Trạc nghẹn , từng chữ đứt đoạn:

 

"Huyền Tịch còn nữa... Bấy nhiêu năm qua, chỉ thích mỗi nàng ... nàng còn nữa ..."

 

Hắn thậm chí chẳng buồn giơ tay lau nước mắt, cứ thế để mặc bản thổn thức giữa bao nhiêu ánh .

 

"..."

 

Tựa như một khắc còn cơn giận ngút trời, khắc lặng xuống, bàn tay Tổ Y siết áo con trai dần thả lỏng, buông thõng hai bên.

 

Hồi lâu, giọng ông trầm xuống, lệnh:

 

"Người , áp giải Huyền Trạc thiên lao!"

 

 

Loading...