Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 177: Ngươi đi đi

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:14:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như để nhắc nhở phận mặt, Xuân chậm rãi cất lời: "Thiên hậu nương nương giá lâm."

 

Phượng Hựu chỉ "ừm" một tiếng, giọng điệu nhàn nhạt.

 

Thiên hậu?

 

Mẫu của Huyền Trạc?

 

Thần hồn mờ ảo của Huyền Tịch như đổ mồ hôi lạnh. Trước mắt nàng chợt sáng tỏ hơn, cuối cùng cũng thấy rõ dung nhan nữ nhân nọ.

 

Đôi mày sắc sảo kiều diễm, ánh mắt dài hẹp mang theo nét kiêu kỳ lạnh lùng, đuôi mắt nhướng lên một đường quyến rũ khó tả. Nhãn châu màu đỏ thẫm, nếu đổi thành kim sắc, e rằng sẽ giống y hệt nửa khuôn mặt của một khác.

 

Là mẫu của Huyền Trạc, bà tìm nàng gì?

 

Huyền Tịch chột , trong lòng bất an.

 

Lúc , cánh môi đỏ tươi như cánh hoa bỉ ngạn chậm rãi hé mở, từng chữ phát đều cao quý trang nhã:

 

"Ngươi cũng thật giỏi. Bổn cung ngờ rằng kẻ xưa nay lãnh tâm lãnh tính như nhi t.ử yêu ngươi đến mức ," ánh mắt bà thoáng lướt qua đầy khinh thường, "Yêu đến phát rồ, hóa dại, chẳng khác gì mất trí."

 

"…"

 

Huyền Tịch cứng họng, chẳng gì, đành ngậm miệng im lặng.

 

Phượng Hựu hờ hững tiếp: "Đừng giả câm giả điếc. Hiện nguyên hình , để bổn cung xem thử rốt cuộc là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành đến mức nào mà thể mê hoặc nó thành như ."

 

Thiên hậu lệnh, ai dám trái?

 

Chỉ một câu nhẹ nhàng , vô hình trung nghiền nát bộ ý định phản kháng của Huyền Tịch, buộc nàng hiện nhân dạng ngay tại chỗ.

 

Giữa hoa viên rực rỡ, bỗng xuất hiện một bóng hình mảnh mai.

 

Áo trắng mỏng vờn quanh thể trắng như sứ, mái tóc dài đen nhánh đổ xuống như thác, cơ thể yếu ớt nghiêng t.h.ả.m cỏ, đầu ngón tay khẽ run chống đỡ mặt đất.

 

Từ cao xuống, từng đường cong duyên dáng hình nàng đều đến mỹ.

 

Áp lực từ Phượng Hựu quá lớn, đến mức Huyền Tịch ngay cả ngẩng đầu cũng cảm thấy khó khăn. Hàng mi dài rậm như lông quạ cụp xuống, in bóng một đường nhạt gò má, tạo một vẻ mong manh đến lạ.

 

… Cũng vài phần nhan sắc. Phượng Hựu thầm nghĩ.

 

Với đôi mắt từng chứng kiến bao nhiêu năm tháng đổi , bà chỉ cần liếc một cái là thể thấu bản chất của kẻ xa lạ mặt.

 

Mà Huyền Tịch, thoạt ngay là kẻ thành thật hiền lành.

 

Nói cách khác, tâm cơ.

 

Dưới ánh nắng xiên xiên, tiếng côn trùng rả rích vọng từ xa. Phượng Hựu trầm mặc trong chốc lát, cất giọng lãnh đạm:

 

“Lấy t.h.u.ố.c xong, ngươi rời khỏi đây .”

 

Huyền Tịch ngơ ngẩn ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy hoang mang: “Đi ?”

 

“Tuỳ ngươi.” Phượng Hựu hờ hững đáp, “Nhân gian, yêu giới, u minh địa phủ, thì . Chỉ cần đừng thiên giới nữa.”

 

Ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi le lói trong mắt Huyền Tịch vụt tắt.

 

Lại nữa .

 

Nàng sắp đuổi .

 

Nàng cúi đầu, giọng mang theo chút khẩn cầu: “Ta… Ta sẽ tiếp xúc với Huyền Trạc nữa, đừng… đừng đuổi .”

 

Phượng Hựu khẽ siết c.h.ặ.t bàn tay đang đặt đùi, im lặng hồi lâu, cuối cùng lạnh lùng lưng, phất tay lệnh:

 

“Dẫn nàng .”

 

“Vâng, nương nương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-177-nguoi-di-di.html.]

 

Huyền Trạc quỳ bậc thềm T.ử Thần điện suốt năm ngày năm đêm, nuốt nhục cúi , bao nhiêu lời nhún nhường, còn chịu một trận roi quất mới đổi ngọc tỷ thái t.ử.

 

Hắn mang theo thương tích đầy , hớn hở chạy về Phượng Ninh cung, nhẫn nại Phượng Hựu giáo huấn một hồi, đợi trời sắp tắt nắng mới vội vã tới hoa viên.

 

cảnh tượng mắt khiến sững sờ.

 

Gốc Đế Hưu mặt biến dạng.

 

“… Đây là Huyền Tịch.” Huyền Trạc chằm chằm cái cây xa lạ , cầm mảnh lá trong tay đưa mặt nó nhưng chẳng thấy chút phản ứng nào.

 

Đôi mắt trống rỗng của sang Phượng Hựu, giọng khàn khàn: “Đây Huyền Tịch. Nàng ?”

 

Phượng Hựu khẽ , ý lạnh nhạt: “Ai nàng ? Ở đây từ đến nay chỉ một cây Đế Hưu, từng ai khác.”

 

Huyền Trạc lặng lẽ , hồi lâu mới hỏi: “Có mẫu hậu đuổi nàng ?”

 

“Ăn chứng cứ.” Phượng Hựu thu nụ , ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu chẳng gợn chút d.a.o động. “Con tìm thấy nàng thì chứng tỏ nơi vốn dĩ nàng . Huyền Trạc, con mê quá nên sinh ảo giác ?”

 

Chiếc lá ngọc bích lặng yên, chút phản ứng.

 

Hoặc là, bản thể c.h.ế.t.

 

Hoặc là, cách giữa bản thể và nó quá xa, một tia hồn mỏng manh thế thể cảm ứng nổi.

 

Huyền Trạc c.ắ.n răng, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ thứ nhất khỏi đầu. Hai mắt đỏ hoe, hô hấp run rẩy:

 

“Mẫu hậu, mẫu hậu đuổi nàng đúng ? Mẫu hậu cố ý sai con lấy ấn tín, chỉ để đ.á.n.h lạc hướng con, đúng ?”

 

Hai mắt Phượng Hựu giao với hồi lâu, cuối cùng chậm rãi thốt từng chữ:

 

“Bổn cung , .”

 

“Cạch!”

 

Ấn tín trong tay Huyền Trạc hất mạnh, văng xuống đất.

 

“Vì ? Vì đuổi nàng ?! Nàng giờ thế thì ngoài sống thế nào?!”

 

Hắn mất khống chế, hai tay siết c.h.ặ.t lấy cánh tay Phượng Hựu, run giọng khẩn cầu:

 

“Mẫu hậu, cho con … Nàng ? Mẫu hậu , con tìm nàng … Con tìm Huyền Tịch…”

 

Đôi chân khuỵu xuống, tiếng nghẹn ngào tắt dần nơi cổ họng.

 

Môi Phượng Hựu khẽ mấp máy, ánh mắt lóe lên một tia d.a.o động, nhưng cuối cùng vẫn chỉ còn lạnh lẽo và sắc bén.

 

“Huyền Trạc, nếu con dám tìm nàng …” Bà ngừng , nhấn mạnh từng chữ: “Thì đừng nhận là mẫu hậu nữa.”

 

Gió thoảng qua hành lang cung điện, Huyền Trạc lặng lẽ quỳ đất.

 

Bỗng nhiên, nhận , nếu rời khỏi thiên tộc, rời khỏi thứ tình trói buộc , sẽ mãi mãi thể chạm tới Huyền Tịch.

 

Mà cái thứ “ tình” khiến cô độc đến tận xương tuỷ , gì đáng để lưu luyến?

 

Hắn từ từ buông tay, giọng trầm thấp:

 

“Được.”

 

Phượng Hựu sững .

 

Huyền Trạc dậy, một lời, sải bước rời khỏi Phượng Ninh cung.

 

Khi bước qua ngưỡng cửa mạ vàng, dừng chân một thoáng, giơ tay giật phăng chiếc vòng cổ đeo suốt mấy trăm năm, ném mạnh xuống đất.

 

Sau đó, tiếp tục thẳng về phía , đầu .

 

Không còn thấy bất cứ lời oán trách tiếng gào thét giận dữ nào phía .

Loading...