Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 182: Trượng phu lực MAX

Cập nhật lúc: 2026-03-03 11:18:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng sân cửa động giờ đây mở rộng thêm mấy vòng lớn, hai bên dọn dẹp sạch sẽ đến mức còn sót một cọc gỗ nào, những hố đất cũng lấp phẳng phiu.

 

Bên trái, một tòa cung điện nhỏ chiếm diện tích hai ba trăm mét, mái cong v.út, ngói xanh xếp chồng, từng góc mái nhô còn đều đặn đặt mười con thú nóc nhà oai phong lẫm liệt, bốn chân vững chãi, hiên ngang đón ánh dương, lộ rõ khí thế đế vương.

 

Huyền Trạc vẫn đang bận bịu mái nhà, đóng nốt mấy con thú trang trí. Huyền Tịch híp mắt cảnh tượng , thật lâu .

 

Hắn thực sự thương nặng ?

 

Huyền Tịch khỏi suy nghĩ về vấn đề .

 

Đợi đến khi con thú nóc cuối cùng cũng đóng xong, Huyền Trạc lau mồ hôi trán, dứt khoát nhảy xuống khỏi mái nhà, một tay chống tường, giọng vang vang đầy tự hào:

 

"Thế nào?"

 

Tiếng vọng lan xa trong rừng, bộ đều chất chứa sự đắc ý.

 

"..." Huyền Tịch bước tới, ngắm nghía tòa cung điện nửa đá nửa gỗ, qua cửa sổ còn thể thấy bên trong bài trí vô cùng ngay ngắn. Nàng khó tin hỏi:

 

"Làm thế nào mà ngươi dựng xong chỉ trong một đêm ?"

 

Huyền Trạc ngẩng cao đầu, đầy kiêu hãnh:

 

"Chuyện gì khó? Chẳng qua chỉ là dựng một căn nhà thôi mà!"

 

Hắn sống hơn sáu trăm năm, gì là chứ!

 

Có điều... hơn phân nửa đồ đạc ở đây là xuống núi mua về.

 

Trong một chuyện, tư tưởng của Huyền Trạc vô cùng truyền thống. Trong mắt , bất kể sống cuộc đời , điều đầu tiên một nam nhân – đúng hơn, một đực tính – cho bạn lữ chính là cung cấp một chỗ ở ấm áp, thoải mái.

 

Dù rằng Huyền Tịch chịu nhận bạn lữ.

 

Hắn nhếch môi, nụ rạng rỡ còn sáng hơn cả ánh nắng cao, vỗ vỗ tường, giọng phấn khởi:

 

"Thích ? Nếu chỗ nào thích, sửa ngay!"

 

Huyền Tịch trả lời ngay, một lúc mới :

 

"Không thích cả."

 

"Vậy mau thu dọn đồ đạc, chúng chuyển ở..."

 

"Ngươi ở một ." Huyền Tịch xoay trở về hang động.

 

Huyền Trạc lập tức túm lấy cánh tay nàng:

 

"Sao thế? Vì chịu ở?"

 

Huyền Tịch giật tay , hờ hững liếc qua:

 

"Nhà do ngươi xây, tất nhiên là ngươi ở, nhà ."

 

Huyền Trạc nghẹn họng, vội vã :

 

"Ta cái là vì hai mà! Đây chính là... nhà của chúng , là căn phòng của chúng !"

 

Thấy sắc mặt Huyền Tịch lộ vẻ vui, lập tức đổi lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-182-truong-phu-luc-max.html.]

 

Huyền Tịch chẳng thèm để tâm, cũng đáp , tiếp tục bước .

 

kịp xa, phía đột nhiên nặng trĩu.

 

Huyền Trạc ngã lên nàng.

 

"Ngươi đừng giả vờ…" Huyền Tịch đưa tay đẩy , nhưng chạm nhiệt độ nóng rẫy giật .

 

Hắn lên cơn sốt.

 

Trong lòng Huyền Tịch hiếm hoi nổi lên chút bực bội, thương thì ngoan ngoãn nghỉ, một đêm bày đặt bận rộn cái gì chứ!

 

Không còn cách nào khác, nàng đành cõng cái xác nặng trịch của Huyền Trạc trong phòng, tìm một hồi mới thấy phòng ngủ, đặt lên chiếc giường là đắt đỏ, từ phản gỗ đến chăn đệm đều xa hoa vô cùng.

 

Dùng hết kiên nhẫn chỉnh ngay ngắn, dù chắc , Huyền Tịch vẫn bên giường, giọng lạnh lẽo chút cảm xúc:

 

"Ngươi thế là hy vọng sẽ giống như , tha thứ cho ngươi, bỏ qua tất cả mà về bên ? Nếu thì cần thiết. Tình cảm giữa và ngươi dứt sạch từ lúc Trấn Thiên Quan . Sau , cầu qua cầu, đường qua đường, nước giếng phạm nước sông. Ngươi cần đơn phương những chuyện vô nghĩa nữa."

 

Nàng ít khi một dài như . Huyền Trạc hình như một chút, cố gắng mở hé mắt, môi mấp máy khẽ khàng:

 

"... Không... ..."

 

Huyền Tịch rõ, chần chừ một chút, cúi gần hơn:

 

"Ngươi gì?"

 

Dưới dạng , Huyền Tịch lúc nào cũng chân trần, y phục giản dị, mái tóc dài buông xõa tùy ý. Lúc , nàng cúi xuống, vài sợi tóc mềm mại rũ xuống n.g.ự.c và bên gối Huyền Trạc.

 

Huyền Trạc hít sâu mấy , đó dù thương tích đầy vẫn kiên trì với tay nắm lấy tay nàng, khó nhọc mở miệng:

 

“Không ... giường ba nghìn lượng... ngủ yên...”

 

“...”

 

Huyền Tịch mặt cảm xúc gạt tay , xoay rời khỏi phòng ngủ.

 

Bóng lưng dứt khoát, chẳng chút lưu luyến khuất dần khỏi tầm mắt. Huyền Trạc chậm rãi thu hồi ánh , chăm chú ngắm mái nhà mới dựng bao lâu.

 

Tình cảm và sự dịu dàng cuối cùng Huyền Tịch dành cho , e rằng cạn kiệt trong câu khi rời năm .

 

Giờ đây, nàng thực sự chẳng còn chút tình ý nào với nữa.

 

Huyền Trạc khép mắt, nuốt xuống vị chua chát nghẹn nơi cổ họng. Một lát , mở mắt .

 

Kỳ thực, điều chắc là chuyện .

 

Giờ Huyền Tịch còn vướng bận gì với , đổi góc một chút, chẳng cũng giống như trở về khởi điểm ban đầu, để thể theo đuổi nàng từ đầu ? Tuy rằng e là con đường chông gai hơn , nhưng tình yêu vốn dĩ là như thế, càng gian nan càng chứng tỏ và Huyền Tịch là một đôi trời sinh, duyên định tam sinh!

 

Người xưa câu "liệt nữ sợ triền lang" (gái cứng cỏi cũng sợ trai lỳ). Hắn và Huyền Tịch đều sống lâu, một năm rưỡi theo đuổi , thì tiếp tục theo đuổi thêm dăm ba trăm năm. Cùng lắm đến cuối cùng vẫn thành, nhưng lui một bước mà , thế chẳng cũng là chung sống bên suốt đời đó ? Tính tính , với Huyền Tịch coi như "tương nhu dĩ mạt, bạch thủ đồng tâm" !

 

Nghĩ thông suốt, Huyền Trạc bỗng cảm thấy tinh thần khoáng đạt, tâm tình vui vẻ vô biên, trong sự lạc quan tươi sáng về tương lai mà an nhiên chìm giấc ngủ.

 

Từ ban ngày đến khi trời tối, lũ yêu quái ngoài nhà cứ hết lớp đến lớp khác kéo đến, thực lực cũng cao hơn đám lâu la lúc một bậc, khiến Huyền Tịch khỏi nhức đầu.

 

Lẽ hai đồng lòng, sức mạnh đủ để phá vỡ chướng ngại. giờ đây, một kẻ hồn phách tổn thương, cơ bản chẳng khác gì kẻ mù, một kẻ trọng thương lành, mê man bất tỉnh. Hai kẻ nửa tàn như gộp , những chẳng mạnh hơn mà chỉ càng yếu thêm.

 

 

Loading...