Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 194: (Hoàn) – Đợt tuyết đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:00:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tới đêm, Huyền Trạc dậy, tới cửa phòng Huyền Tịch. Đôi mắt vàng kim sáng rực ngày nào giờ phủ một lớp trầm lắng, phản chiếu bóng tối mờ mịt.

 

Hắn lặng thinh hồi lâu, chậm rãi giơ tay lên, gõ nhẹ cửa. Giọng khàn khàn, nặng trĩu điều gì đó:

 

"Huyền Tịch, nàng ngủ ?… Ta chuyện với nàng một chút."

 

Bên trong yên ắng.

 

Tĩnh lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

 

Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi khoảnh khắc dài như cả một đời .

 

Bàn tay Huyền Trạc khựng cửa, dám gõ thêm nữa.

 

Ngay lúc định xoay rời , chuẩn tâm lý phũ phàng, thì cánh cửa mở .

 

Huyền Tịch ở đó, gương mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. "Chuyện gì?"

 

Huyền Trạc ngẩn một lát, miệng nhanh hơn đầu óc, thốt một câu vô cùng vô nghĩa:

 

"Nàng… vẫn ngủ?"

 

"Không buồn ngủ."

 

Dưới ánh sáng lấp lánh của pháo hoa, Huyền Trạc thoáng cảm giác vẫn tỉnh ngủ. Hắn sững tại chỗ, đến khi thấy Huyền Tịch liếc mắt đầy nghi hoặc mới giật hồi thần, vội vàng bước phòng.

 

Có lẽ hôm nay biểu hiện tệ, cho nên Huyền Tịch cũng rộng lượng với hơn, Huyền Trạc thầm nghĩ.

 

Huyền Tịch chậm rãi về giường, kéo chăn trùm kín , quấn thành một cái bánh ú trắng nõn.

 

Thấy Huyền Trạc bước phòng, hết ghế liếc mép giường, hồi lâu vẫn quyết định , nàng thản nhiên buông một câu:

 

“Ngồi cũng .”

 

Nghe , ánh mắt Huyền Trạc khẽ d.a.o động, thăm dò mà bước về phía giường.

 

Huyền Tịch để ý tới , chỉ chăm chú cửa sổ.

 

Rõ ràng nàng nắm c.h.ặ.t mép chăn, như thể sợ lạnh, mà cửa sổ trong phòng mở toang, để mặc gió đêm lùa , phô bày trọn vẹn cảnh sắc bên ngoài.

 

Những chùm pháo hoa rực rỡ nở bung giữa trời đêm, bên chân núi xa xa lẫn trong tiếng gió, văng vẳng vọng đến những thanh âm rộn ràng. Ở nơi xa nhất, ánh đèn hoa lệ như đốt đỏ một góc màn đêm.

 

Lúc Huyền Trạc mới chợt nhớ , thì hôm nay chính là đêm cuối cùng của năm cũ.

 

Một năm mới sắp tới .

 

Lặng lẽ một lát, dứt khoát do dự nữa, cứ thế xuống mép giường, chỉ cách Huyền Tịch một sải tay.

 

“Huyền Tịch.” Hắn ngẫm nghĩ lên tiếng, đầu ngón tay vô thức mân mê vạt áo, hiếm khi tỏ bất an. “Lời nàng với phụ vương hôm nay... ý gì ?”

 

“Lời nào?”

 

“Câu cuối cùng.” Huyền Trạc ngập ngừng, chân mày khẽ nhíu, “Nàng ... nàng bận tâm đến tính mạng của .”

 

Ánh pháo hoa đỏ rực vỡ tan trong đáy mắt, tựa như vạn tia băng kéo theo chiếc đuôi lấp lánh vụt qua bầu trời, dần tiêu biến .

 

Huyền Tịch chớp mắt cảnh tượng , thản nhiên :

 

“Ý chữ thế nào, ý thế .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-194-hoan-dot-tuyet-dau-tien.html.]

 

Giọng trong trẻo dịu dàng rót tai khiến Huyền Trạc sững .

 

Đã lâu , mới Huyền Tịch bằng giọng điệu vô ưu vô lo như thế .

 

Hồi còn ở Thanh Y Tông, nàng luôn chuyện như .

 

… Thật khiến hoài niệm.

 

Ký ức đan xen chập chờn mắt, khiến thoáng rối bời chẳng phân biệt nổi quá khứ hiện tại.

 

Ánh trăng và pháo hoa phản chiếu gương mặt thanh tú trắng nõn của Huyền Tịch, đồng thời soi rõ cả đáy mắt Huyền Trạc.

 

Hắn kìm mà nghiêng gần nàng hơn một chút.

 

“Tại , Huyền Tịch?” Hắn đè nén tất cả phiền muộn và bi thương trong lòng, nhẹ giọng hỏi như thể gió thoảng mưa rơi, “Là do cứ quấn quýt bên nàng, khiến nàng khó chịu nên mới suy nghĩ ?”

 

Ánh mắt Huyền Tịch cuối cùng cũng lay động, đôi mắt gió đêm thổi khô lạnh khẽ liếc qua .

 

“Không .” Giọng nàng nhẹ như lông hạc rơi xuống mặt hồ, chỉ khuấy lên gợn sóng mong manh, “Bây giờ, còn liên quan đến ngươi nữa.”

 

Ý nghĩa ẩn chứa trong câu khiến Huyền Trạc khựng trong khoảnh khắc.

 

Hắn còn kịp hỏi tiếp, Huyền Tịch điềm nhiên mở miệng :

 

“Sống c.h.ế.t đối với khác biệt gì. Ta là thần mộc, chỉ cần ngoại lực g.i.ế.c c.h.ế.t thì thọ nguyên gần như vô hạn. Cảm giác , ngươi ít nhiều cũng hiểu .”

 

Đương nhiên Huyền Trạc hiểu, cũng một cuộc đời dài đằng đẵng.

 

cảm thấy, lúc Huyền Tịch chỉ đơn giản điều .

 

Dưới ánh sáng lờ mờ của đêm khuya, Huyền Trạc còn kịp nghĩ sâu xa, thì Huyền Tịch bỗng cất giọng hỏi:

 

“Huyền Trạc, cớ ngươi thái t.ử nữa?”

 

Nàng nghiêng đầu , hai tay ôm lấy đầu gối, dáng vẻ ngây thơ chẳng khác nào năm xưa.

 

Hình ảnh quen thuộc bất ngờ xông mắt, khiến Huyền Trạc thoáng sững sờ, cổ họng bỗng chua xót.

 

Hắn chớp mắt hai cái, cố giữ giọng bình thản: “Bởi vì ở bên nàng.”

 

Huyền Tịch lặng lẽ lắng , dáng vẻ như đang chú tâm.

 

“Thân phận của ngăn cản chúng quá nhiều điều, còn liên lụy khiến nàng hết đến khác thương. Nếu , thà bỏ nó . Dẫu cũng thái t.ử suốt sáu trăm năm , chán ngấy lắm .”

 

“…” Huyền Tịch dời mắt khỏi dáng vẻ thản nhiên của , nhàn nhạt : “Ngươi hà tất thế, chẳng chỉ cần giam là xong ?”

 

Huyền Trạc lập tức cứng đờ, chậm rãi cúi đầu: “Ta sẽ đối xử với nàng như thế nữa. Bây giờ, chỉ mong nàng thật lòng bằng lòng bên mà thôi.”

 

Hắn nuốt khan, ngẩng đầu lên, cẩn thận quan sát nàng: “Huyền Tịch, bây giờ… nàng cảm giác gì với ?” Giọng bất giác yếu dần, như một kẻ sắp tuyên án, “Nàng… còn hận ?”

 

Chỉ chốc lát tĩnh lặng, Huyền Tịch ngước mắt , bình thản đáp: “Không hận.”

 

Câu trả lời khiến Huyền Trạc sững .

 

Xa xa, pháo hoa dần thưa thớt, chớp sáng từng đợt yếu ớt giữa màn trời, báo hiệu nửa đêm sắp điểm.

 

 

 

 

Loading...