Da thịt nàng còn chút huyết sắc, hòa cùng bộ y phục trắng toát, như tan nền tuyết. Trong khung cảnh như tờ giấy tuyên trắng tinh, chỉ mái tóc đen buông xõa, vệt m.á.u bên khóe môi, cùng bóng dáng Huyền Trạc là những nét mực đậm duy nhất.
Huyền Trạc dường như hoảng loạn, lúc thì bắt mạch, lúc dò xét thần hồn, cứ lật qua lật , cuối cùng ôm nàng lên, lẩm bẩm:
"Ta đưa nàng tìm thần y, chắc chắn thể cứu nàng... Trước nàng từng , nàng khả năng tự chữa lành mạnh, bây giờ đột nhiên..."
"Đặt xuống."
Giọng của Huyền Tịch nhẹ đến mức gần như thấy, nhưng năm chữ khiến Huyền Trạc dừng bước ngay lập tức.
Hắn quỳ một chân xuống, cẩn thận đặt nàng lên đùi :
"Mặt đất lạnh lắm, nàng cứ đùi , ?"
Huyền Tịch quan tâm những chuyện , chỉ nhàn nhạt :
"Ngươi , để một ở đây."
"Nàng ý gì?"
Tay Huyền Trạc run rẩy khi đỡ lấy nàng, giọng khàn hẳn :
"Nàng sống nữa, đúng ?"
Huyền Tịch chẳng còn cảm nhận mệt mỏi, chỉ thở dài yếu ớt: “Huyền Trạc, chẳng còn bao lâu nữa… Để yên tĩnh chút , ngươi cách xa một chút, may còn thở thêm hai .”
Nàng nhắm mắt , thần sắc bình thản. Hơi thở mong manh tựa sương khói, chẳng đọng nổi một tầng khí lạnh lẽo .
Tựa như chỉ cần một cơn gió thoảng qua, nàng sẽ hóa thành tro bụi, tan biến dấu vết.
Huyền Trạc im lặng nàng hồi lâu, chậm rãi nắm lấy bàn tay băng lạnh đến còn chút sinh khí của nàng.
Một dòng ấm áp cuồn cuộn chảy cơ thể, Huyền Tịch giật mở mắt, nhíu mày: “Ngươi… đang gì?”
Nàng cảm giác hồn phách vỡ vụn của đang dần lấp đầy.
Sắc mặt Huyền Trạc chẳng hề đổi nhiều, nhưng nơi đáy mắt ẩn nhẫn một tia đau đớn khó tả. Hắn mỉm : “Tổn thương nặng nhất của nàng là hồn phách, đúng ? Ta cho nàng một phần của , nàng sẽ khỏi thôi.”
Nỗi đau xé rách linh hồn, còn chịu nổi, mà Huyền Tịch năm đó chỉ vì một món quà sinh thần cho , thể cam tâm chuyện . là nàng luôn chịu đựng giỏi, khi còn yêu đến thế.
Huyền Trạc cúi đầu, ánh mắt phức tạp nàng.
Huyền Tịch sắc mặt trắng bệch, giọng run rẩy: “Ta cần hồn phách của ngươi, mau dừng , dừng ngay!”
Nàng hoảng loạn vùng vẫy, nhưng Huyền Trạc giữ tay nàng c.h.ặ.t như sắt thép, khiến nàng dù giãy giụa thế nào cũng thể thoát .
Huyền Trạc vẫn , nhưng nụ của , ý vị khó phân: “Huyền Tịch, nếu nàng thật sự sống, cứ dẫn cùng. Nàng sống, đeo bám nàng. Nàng c.h.ế.t, cũng buông.”
Cảm giác hồn phách lấp đầy khiến Huyền Tịch lấy sức lực, cũng khiến nàng nhận một sự tuyệt vọng sâu thẳm.
Nàng hít thở dồn dập, đồng t.ử co giãn . Cuối cùng, nàng gào lên một tiếng thê lương:
“A a a a a!!! Vì ngươi chịu buông tha ?! Vì ép sống ?! Vì cứ dây dưa dứt với ?!”
Nàng điên cuồng giãy giụa khỏi vòng tay Huyền Trạc, nhưng như một bức tường thép kiên cố, giam c.h.ặ.t nàng trong vòng tay, khiến nàng cách nào thoát khỏi.
Huyền Tịch cảm thấy đầu óc nàng hẳn là hỏng mất . Nàng ôm đầu, vô thức giật tóc, tiếng nức nở khản đặc:
“Buông … Buông … Ta thấy ngươi nữa… A a a a!!!… Ngươi buông tay…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-203-hoan-dot-tuyet-dau-tien.html.]
“… Để c.h.ế.t …”
Nàng thực sự kết thúc chuyện, thoát khỏi tất cả yêu hận quấn c.h.ặ.t như dây leo , tìm đến sự an tĩnh vĩnh hằng.
Nàng và Huyền Trạc đến bước đường ?
Ban đầu, nàng yêu sâu sắc, thuần khiết, nhiệt thành. Nàng cất giữ bóng hình suốt hai trăm năm, trở thành ý nghĩa tồn tại của nàng.
Vì , nàng hạ phàm. Người nàng gặp đều đối xử với nàng , thế gian trong mắt nàng thuở đầu là những điều . ngay tại chốn nhân gian , kẻ mang đến tổn thương lớn nhất cho nàng, chính là Huyền Trạc.
Hắn dùng phương thức tồi tệ nhất để tổn thương nàng, mà nàng vẫn cố chấp tin rằng hề ác ý. Nàng chấp nhận điều với nàng, nhẫn nhịn hết đến khác.
, từng mảnh chân tình của nàng mài mòn thành bụi.
Huyền Tịch nhớ nữa. Những ký ức xưa cũ như lưỡi d.a.o sắc bén cắt tim nàng, khiến nàng để chịu đựng. Nàng chỉ thể đến đứt ruột đứt gan.
Cả thế gian, chỉ còn tiếng nghẹn ngào của nàng hòa gió tuyết.
Huyền Trạc chỉ ôm c.h.ặ.t nàng, gương mặt đầy vẻ bối rối, thì thầm như kẻ si dại:
“ yêu nàng mà, Huyền Tịch … Ta thật sự yêu nàng… Ta thể cho nàng tất cả, cũng thể tất cả vì nàng. Nàng thể ngay cả việc để ở bên cạnh nàng cũng chịu ?”
“Dù là tham lam quá mức, nhưng chúng từng yêu , từng ngọt ngào bên … Ít nhất, hãy để giữ chút gì đó, đừng bắt rời xa nàng.”
Hắn vùi mặt cổ nàng, nơi nước mắt nàng thấm ướt lạnh buốt.
Không từ lúc nào, Huyền Tịch còn phát bất kỳ âm thanh nào nữa.
Nàng lặng lẽ trong vòng tay , như một con rối gỗ vô tri vô giác, chỉ dòng lệ nóng bỏng vẫn ngừng lăn dài nơi khóe mắt.
Nước mắt lăn xuống tóc mai, nhanh gió lạnh thổi khô, kết thành băng cứng làn da. Cảm giác hề dễ chịu.
chính vì thế, nàng hiểu một điều, nàng còn sống.
Nàng vẫn tiếp tục sống.
Và hơn hết, nếu nàng c.h.ế.t, Huyền Trạc cũng sẽ c.h.ế.t theo.
Huyền Tịch đang cảm giác gì nữa. Nàng lên trời, tuyết trắng phủ kín đất trời, tựa như tro tàn khi hỏa ngục thiêu đốt.
Nàng, trốn thoát.
Nàng nhắm mắt , im lặng hồi lâu, cuối cùng, giọng khàn đặc buông một chữ:
“… Được.”
Huyền Trạc ngẩn .
Huyền Tịch hít sâu một , chậm rãi mở mắt, :
“Ta sẽ ở bên ngươi một nữa… Lần là thật.”
Xung quanh chỉ còn tiếng tuyết rơi.
Huyền Trạc chậm rãi, chậm rãi, ôm nàng c.h.ặ.t hơn.
Huyền Tịch cũng nâng tay, ôm .
— Chính văn —
Ps: Còn 7 phiên ngoại nữa nha~. Nhớ đừng bỏ qua phiên ngoại 5 nhé. Siêu siêu !!!