Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 212: Phiên ngoại 4: Hiện đại – Mới hôn một cái đã đòi kết hôn...

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:12:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh vắt chéo chân một cách lười biếng, áo sơ mi đen cùng quần tây ôm vặn, chất liệu vải cao cấp càng tôn lên từng đường nét hảo.

 

Trên tay là một tách , mắt dán chiếc iPad, ánh vàng trong đôi mắt phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo chút cảm xúc. Ống tay áo xắn lên, để lộ chiếc đồng hồ nạm kim cương lấp lánh, cùng phần cổ tay mạnh mẽ, gân xanh nổi rõ làn da trắng lạnh.

 

Nghe tiếng gọi của Minh Triệt, đặt iPad xuống, nở nụ nhàn nhạt, “Tối nay con cũng chẳng việc gì, nên tiện thể ở đợi thầy về luôn.”

 

Nói đoạn, ánh mắt quét sang cái bóng nhỏ phía Minh Triệt, “Cô bé là?”

 

Minh Triệt kéo Huyền Tịch đang cứng đờ đến mặt, giới thiệu:

“Đây là đứa trẻ ông bảo trợ, tên là Huyền Tịch.”

 

Huyền Tịch siết c.h.ặ.t hai tay, ngượng ngùng cúi mắt, lí nhí chào:

“Huyền… Huyền Trạc học trưởng.”

 

Giọng mềm mại, nhẹ như mèo con kêu.

 

Huyền Trạc nhướng mày, đôi mắt vàng thoáng lộ vẻ thích thú.

 

Minh Triệt tiếp tục giải thích:

“Con bé nghiệp cấp ba, mới lên Bắc Bình, hai ngày nữa sẽ nhập học ở Thanh Y. Thâỳ thấy nó chỗ ở nên đưa về đây ở tạm hai ngày. Nào, Huyền Tịch, đây .”

Sau màn giới thiệu, Minh Triệt kéo cô xuống sofa.

 

Huyền Tịch chậm rãi bước tới, khéo léo nép mép ghế, sống lưng thẳng đơ.

 

Minh Triệt xuống giữa hai , định bàn tiếp với Huyền Trạc về vấn đề t.h.u.ố.c men ở bệnh viện, nhưng điện thoại bất ngờ reo lên.

 

Ông rút gọi đến, nhấn , “Alo, Tiểu Lý?”

 

Không bên gì, chỉ thấy sắc mặt Minh Triệt càng lúc càng nghiêm trọng. Đến khi cúp máy, ông sang Huyền Trạc, “Bệnh viện ca cấp cứu, thâỳ gấp. Chuyện để hãy bàn.”

 

Huyền Trạc khẽ , “Thầy cứ . Con chuyện với học một chút về.”

 

Huyền Tịch lập tức căng cứng cả , đầu ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

 

Nói chuyện? Anh chuyện gì? Lẽ nào… lẽ nào nhận ?!

 

Minh Triệt ngạc nhiên, “Con chuyện gì mà với nó?”

 

Huyền Trạc thản nhiên đáp, “Giới thiệu về Thanh Y, chỉ cho em vài chỗ ăn ngon, chơi vui ở Bắc Bình.” Anh tựa lưng sofa, giọng điềm nhiên, “Vì là thầy bảo trợ, nên con cũng nên góp chút sức, giúp đỡ em một chút.”

 

Mắt Huyền Tịch tối sầm.

 

Thấy Huyền Trạc tình nguyện giúp đỡ Huyền Tịch, Minh Triệt cũng nghĩ nhiều, chỉ gật đầu :

“Vậy hai đứa chuyện .”

 

Ông sang dặn dò Huyền Tịch, “Trên lầu còn vài phòng trống, cháu cứ chọn một phòng để ở. Nếu hành lý nặng quá, thì nhờ Huyền Trạc học trưởng giúp một tay. Ông đây.”

 

Huyền Tịch vô thức “” một tiếng, nhưng ánh mắt tha thiết dõi theo bóng lưng ông.

 

Cánh cửa biệt thự, chút do dự, đóng sập .

 

Không gian tĩnh lặng đến mức thể tiếng kim rơi.

 

Huyền Tịch cúi thấp đầu, rõ hai chữ "căng thẳng". Huyền Trạc liếc mắt , cảm thấy buồn :

 

“Nhóc con, em sợ lắm ?”

 

“A, a…?” Huyền Tịch vội vàng mở miệng, phát mấy âm thanh rõ nghĩa, đó cứng ngắc lắc đầu. “Không, .”

 

Cô cố gắng nặn một nụ , nhưng ánh mắt lấp lánh hai cái vẫn dám thẳng .

 

Huyền Trạc chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn đang cố gắng gượng . Khuôn mặt tròn thanh tú, mái tóc cột gọn thành đuôi ngựa, mấy sợi lòa xòa một ngày di chuyển, khiến cô trông lười biếng mà đáng yêu.

 

Quần áo của cô đơn giản, chỉ là một chiếc áo phông trắng và quần thể thao xanh da trời rộng thùng thình, hai bên còn hai sọc trắng thẳng . Dù quần rộng nhưng vẫn che giấu đôi chân dài thẳng tắp .

 

Nhìn chẳng giống học sinh mới nghiệp cấp ba chút nào. Nếu vì dáng đường cong, là học sinh cấp hai chắc cũng tin.

 

Huyền Trạc vỗ nhẹ chỗ bên cạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-212-phien-ngoai-4-hien-dai-moi-hon-mot-cai-da-doi-ket-hon.html.]

 

“Lại đây .”

 

Huyền Tịch lập tức cứng đờ, im lặng vài giây, đó chậm rãi di chuyển qua, xuống cách chỉ một bàn tay.

 

Một mùi hương thoang thoảng như long diên hương lặng lẽ len lỏi khứu giác.

 

Toàn cô căng cứng như tấm sắt, khẽ ngửi mùi hương đó, ký ức cũ như thủy triều ập tới.

 

Huyền Trạc hỏi:

 

“Em thi ngành nào?”

 

“Mỹ thuật.” Giọng Huyền Tịch nhỏ xíu.

 

“À, thế thì cũng tốn tiền phết đấy.” Huyền Trạc hờ hững . “Xem Minh Triệt tài trợ cho em ít.”

 

Huyền Tịch im lặng một lúc :

 

“Sau , em sẽ cố gắng kiếm tiền trả cho thầy.”

 

Huyền Trạc bật :

 

“Cho dù em ý đó, Minh Triệt cũng chắc nhận . Ông tài trợ cho bọn em vì cháu gái gặp chuyện ngoài ý , tích đức cho cháu thôi. Em cứ nhận tiền , đừng áp lực.”

 

Anh uống cạn ly trong tay.

 

Huyền Tịch chuyện , ngẩn :

 

“Ồ, .”

 

Thấy cô cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu , tâm trạng Huyền Trạc bất giác vui vẻ hơn.

 

ngay đó, cô nghiêm túc :

 

em cũng trả thầy Minh Triệt.”

 

Cô bướng bỉnh tiếp:

 

“Nếu thầy nhận tiền, em sẽ ở bên thầy nhiều hơn. Dù em cũng báo đáp thầy .”

 

Huyền Trạc nghiêng đầu cô, ánh mắt khó đoán.

 

Một lát , đặt ly xuống, nhàn nhạt:

 

“Biết ơn và báo đáp, em là đứa trẻ ngoan đấy.”

 

Ngón tay Huyền Tịch khẽ run.

 

Sự thoải mái hiếm hoi trong chớp mắt tan biến, cô cúi đầu, siết c.h.ặ.t t.a.y, trở về dáng vẻ rụt rè lúc đầu, đang suy nghĩ điều gì.

 

Huyền Trạc thấy , cũng tiếp tục chủ đề nữa, liền đổi sang chuyện khác:

 

“Em em học mỹ thuật, chắc vẽ giỏi lắm nhỉ?”

 

Huyền Tịch gật đầu:

 

“Ừm.”

 

“Em giỏi loại nào? Sơn dầu, thủy mặc, phác họa màu nước?”

 

“Thủy mặc.” Huyền Tịch chậm rãi . “Chủ yếu là tranh thủy mặc…”

 

Huyền Trạc kéo dài giọng, giọng điệu lười biếng như đang trêu đùa:

 

lúc quá, phòng dạo định treo thêm tranh mà tìm mãi cái nào ưng ý, là… em vẽ giúp nhé?”

 

 

 

Loading...