Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 213: Phiên ngoại 4: Hiện đại – Mới hôn một cái đã đòi kết hôn...

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:12:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Tịch ngớ :

 

“Em á?”

 

“Ừ, em.” Huyền Trạc nghiêng dựa lưng ghế, ngón tay dài thon khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc bích to bằng trứng bồ câu tay, ánh mắt cong cong. “Sao, phản ứng ? Anh thể trả em thù lao cao đấy.”

 

Huyền Tịch vội lắc đầu:

 

“Không, cần… Em chỉ là… tự tin lắm…”

 

Cô len lén :

 

“Anh… chắc chắn em vẽ ?”

 

Huyền Trạc bật :

 

“Cứ gọi "" là , cần khách sáo thế.”

 

Nói , Huyền Trạc ho nhẹ một tiếng, nghiêm chỉnh sắc mặt, nhưng trong ánh mắt vẫn vương chút ý trêu chọc:

 

"Tất nhiên là thật , em cứ yên tâm. Dù em vẽ thành cái gì, cũng sẽ cho đóng khung cẩn thận, treo ở chỗ mỗi sáng mở mắt thấy ngay."

 

Anh chớp mắt với Huyền Tịch một cái.

 

Huyền Tịch nghẹn họng.

 

… Yên tâm cái nổi gì chứ!

 

Cô âm thầm gào thét trong lòng, nhưng chẳng thể nào mở miệng từ chối, đành c.ắ.n răng gật đầu:

 

"Đây… đây là đó nha!"

 

Huyền Trạc đầy ý vị: "Ừ, là , em cứ thoải mái mà vẽ."

 

Huyền Tịch ủ rũ bĩu môi: "Vậy khi nào cần?"

 

"Tối nay."

 

"…?" Huyền Tịch đờ , sững sờ lặp : "Tối nay?"

 

"Ừ."

 

Huyền Trạc nghiêng tới gần, môi vẫn nở nụ , nhưng ánh mắt sâu thẳm như bóng đêm, hệt như con rắn săn mồi chằm chằm con mồi của nó:

 

"Anh tận mắt bộ quá trình em vẽ."

 

Huyền Tịch nín thở.

 

Câu cứ sai sai ?!

 

Cô vô thức lui về một chút, cau mày đầy cảnh giác: "Anh… em vẽ cái gì ?"

 

Huyền Trạc trả lời ngay mà chỉ im lặng quan sát cô trong vài giây. Sau đó, như từng câu gì kỳ lạ, thản nhiên thẳng dậy, hỏi:

 

"Em mang theo dụng cụ vẽ ?"

 

Huyền Tịch còn đang ngơ ngác, ngập ngừng đáp: "Có…"

 

Huyền Trạc lên, đến chỗ vali nhỏ của cô: "Vậy giúp em xách hành lý, lên phòng việc luôn ."

 

Huyền Tịch định dậy theo, nhưng đến nửa câu thì lập tức "bùm" một tiếng, não bộ nổ tung.

 

"Làm… , cái gì??"

 

Cô hoảng loạn đến mức giọng cũng vỡ theo, vô thức phịch trở ghế sofa mềm mại, cả còn bật nảy lên hai cái. Hai tay theo phản xạ ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c.

 

Huyền Trạc đầu , vẻ mặt đầy vô tội: "Làm tranh mà?"

 

"…"

 

Huyền Tịch chớp mắt vài , im lặng nuốt xuống một ngụm nước bọt, bối rối lên: "À, tranh… tranh chứ gì, là 'vẽ' là chứ."

 

Huyền Trạc yên cô lướt qua như một hồn ma mất vía, khóe môi khẽ cong lên.

 

Ngay khi Huyền Tịch định nhấc chân bước tiếp, chợt nghiêng ghé sát bên tai cô, giọng trầm thấp nhưng mang theo chút tà khí:

 

"Vậy em nghĩ, đang gì?"

 

Bàn chân Huyền Tịch cứng đờ giữa trung, cả như hóa đá, c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

"Pfff—hahaha!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-213-phien-ngoai-4-hien-dai-moi-hon-mot-cai-da-doi-ket-hon.html.]

Huyền Trạc cuối cùng cũng nhịn nữa, bật thành tiếng.

 

Trong tiếng sảng khoái của , khuôn mặt Huyền Tịch từ từ đỏ bừng như một quả cà chua chín mọng.

 

Cô tức tối đẩy một cái, nhưng chẳng xi nhê gì, liền giận dỗi hừ một tiếng chạy thẳng lên cầu thang, tìm đại một căn phòng, chui tọt trong.

 

Chưa kịp đóng cửa, Huyền Trạc xách vali lên theo kịp, một tay chống cửa, nhàn nhã:

 

"Giận hả, đại họa sĩ? giận cũng đừng bỏ tranh vẽ nha."

 

Anh nhẹ nhàng lắc lắc vali, bên trong vang lên tiếng cọ vẽ lách cách.

 

Huyền Tịch thò nửa khuôn mặt từ cánh cửa, đôi mắt to tròn long lanh tràn đầy căm phẫn:

 

"… Đồ đáng ghét!"

 

Huyền Trạc càng vui vẻ.

 

Anh cố kiềm chế tiếng , giọng dịu dàng:

 

"Được , của . Không trêu em nữa, mở cửa cho ?"

 

Huyền Tịch bĩu môi, hừ một tiếng, miễn cưỡng thả tay.

 

Huyền Trạc bước phòng, bật đèn lên, đặt vali xuống. Anh đang định giúp cô mở sắp xếp thì chợt dừng , hỏi:

 

"Quần áo của em xếp gọn hết chứ?"

 

Huyền Tịch đầu , thấy định mở vali, lập tức lao tới đè c.h.ặ.t nắp vali, hoảng loạn kèm theo chút hổ:

 

"Để em tự …!"

 

Huyền Trạc nhướng mày: " bây giờ đang lòng , gì đó để bù đắp cho lầm ."

 

Huyền Tịch nghiến răng, đối diện với đôi mắt vàng kim đầy vẻ gian xảo :

 

"Không gì hết! Không cần bù đắp!"

 

"Thật ?"

 

“Thật đấy!”

 

Huyền Tịch sắp đến nơi .

 

Nếu tiếp tục chọc nữa chắc òa lên mất, Huyền Trạc thấy thế liền dừng đúng lúc, phong độ đắn thu tay về, xoay ngoài:

 

“Thế em cứ dọn , xong gọi .”

 

Huyền Tịch cảnh giác liếc ngoài mấy , xác nhận rằng thực sự lưng rình mò, lúc mới lặng lẽ thở phào, bắt tay sắp xếp đồ đạc, từ quần áo cá nhân đến dụng cụ vẽ.

 

“Xong , .”

 

Huyền Tịch lau mồ hôi trán, với ngoài cửa.

 

Khoảnh khắc Huyền Trạc bước phòng, chợt thoáng ngẩn . Lần đầu tiên ai đó bắt ngoài cửa chờ, mà còn là chờ một cô gái mới thành niên thu dọn đồ đạc.

 

Thật kỳ quặc.

 

Anh chớp mắt hai cái, gạt suy nghĩ vớ vẩn, kéo ghế xuống cùng Huyền Tịch bên bàn.

 

Trên bàn là tờ giấy trắng tinh, những hộp màu rực rỡ và bảng pha màu. Huyền Tịch cầm cọ, hỏi:

 

“Anh vẽ gì?”

 

Huyền Trạc suy tư trong giây lát, :

 

“Một cái cây.”

 

“Cây?”

 

“Ừ. Cây năm nhánh, tỏa năm hướng khác , lá giống lá bạch dương, hoa màu vàng, quả thì đen... Thân cây cao, tán cũng sum suê, là một cái cây .”

 

Huyền Tịch hình dung sơ bộ cảnh tượng trong đầu, hỏi tiếp:

 

“Ngoài cái cây , còn gì nữa ?”

 

“Có.” Lần , trong mắt Huyền Trạc dường như ánh lên một tia tối mờ khó tả, “Vẽ thêm một con rồng đen. Con rồng quấn c.h.ặ.t quanh cây, đầu rồng há miệng, thè lưỡi, như thể ăn quả ngọn cây.”

 

Anh chằm chằm khuôn mặt Huyền Tịch đang đắm chìm trong hình dung, vô thức nghiêng gần, giọng càng lúc càng trầm thấp:

 

 

 

Loading...